Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 87: Lạc Hồng Tiên Tổ, xuyên việt giả

Một luồng sáng chói lòa vụt qua. Khi Trường An mở mắt, khung cảnh đã là một không gian u tối, chỉ có hắn và một bóng người.

Trong mơ hồ, hắn thấy một người đàn ông, y phục trông tựa nhân viên công sở, đang mỉm cười nhìn mình.

Thế nhưng, thân ảnh người đó lại mờ ảo vô cùng, khuôn mặt như đao tước, toát lên khí chất phi phàm, dù bề ngoài chỉ như một người làm công ăn l��ơng đã ngoài ba mươi.

"Ba ngàn hai trăm lẻ tám năm, hai tháng năm ngày, cuối cùng cũng gặp được ngươi..."

Trường An thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi hắn chỉ gật đầu, đoạn cất lời hỏi:

"Ngươi là ai?"

"Một kẻ xa quê hương, chỉ vậy thôi."

Người kia sửng sốt nhìn Trường An, rồi lắc đầu bật cười. Một chiếc bàn gỗ chợt hiện ra trước mắt, cả hai thuận thế ngồi xuống.

"Nào, ngươi muốn biết chuyện gì?"

Trường An cười, bình thản cất tiếng:

"Về thế giới này, những gì đang diễn ra hôm nay, liệu có liên quan đến ngươi?"

Người kia ngạc nhiên nhìn hắn, sau đó chợt lắc đầu và bật cười:

"Được rồi, vậy để ta giới thiệu trước."

"Giống như ngươi, ta cũng xuyên việt đến thế giới này."

Hắn nhẹ nhàng nói, dường như chẳng mảy may để ý tin tức này kinh thiên động địa đến nhường nào.

Trường An không cắt lời, chỉ lẳng lặng lắng nghe. Người kia vẫn mỉm cười, tiếp tục câu chuyện:

"Lúc ấy, một vụ chấn động không gian xảy ra, khiến hai người từ Địa Cầu bị cuốn đến thế giới này. Ta là một trong s�� đó, người còn lại là Tần Đế."

Trường An vẫn im lặng lắng nghe. Quả nhiên, điều này đã nằm trong dự đoán của người kia.

Người kia thầm nghĩ, đoạn nở nụ cười, nói tiếp:

"Thuở ban đầu đến thế giới này, ta không thể nào thích nghi được. Nhưng mọi chuyện cũng không quá khó khăn. Cuối cùng, trong năm mươi năm, ta đột phá Bát Phẩm Thành Vân, và chỉ trong vòng trăm năm, đã đạp chân vào Cửu Phẩm Hóa Tiên cảnh!"

Theo Trường An được biết, việc bước vào cảnh giới Hóa Tiên chỉ trong vòng trăm năm đã là cực kỳ hiếm có, đòi hỏi cả kỳ ngộ, thiên tư lẫn tâm tính, tuyệt không thể thiếu bất kỳ yếu tố nào. Quả nhiên, hễ là người xuyên việt đều không hề tầm thường.

"Nhưng Tần Đế thì khác. Hắn đến sau ta bảy mươi năm, lại dựa vào một món Đạo Khí mạnh mẽ, chỉ trong thời gian ngắn đã đạt đến cảnh giới bất phân thắng bại với ta."

"Cuối cùng, vào ngày chúng ta hoàn toàn siêu thoát khỏi thế giới này, cả hai đã đánh nhau suốt ba năm trời, cho đến khi kết cấu thế giới bắt đầu có dấu hiệu tan vỡ. Chúng ta mới dừng tay, rồi lập ra một giao kèo... rằng không ai được can thiệp vào chuyện giữa Xuân Quốc và Tấn Quốc nữa."

Người kia kể với chất giọng bình thản, tựa như đang tán gẫu với bạn bè, nhưng những gì Trường An nghe được lại là một câu chuyện từ thời Thượng Cổ.

"Sau đó, Tần Đế đã để lại một món Đạo Khí có thể phản chiếu hình ảnh các vị anh hùng Tấn Quốc. Từ đó, theo thời gian, các vị anh hùng dần xuất hiện, tạo nên một lịch sử nước Tấn mới, tương tự như ở Địa Cầu."

Một món bảo vật có thể phản chiếu dòng lịch sử từ thế giới cũ ư? Thảo nào Tấn Quốc lại có đôi chút nét tương đồng với nước Tấn mà Trường An từng học trong lịch sử.

"Vậy thì, ngươi đã làm gì để các nhân vật như Sơn Tinh, Thủy Tinh, Thánh Gióng, Cường Bạo Đại Vương có thể hiện thế trên đất nước này?"

Đột ngột, Trường An lạnh nhạt hỏi, người kia cũng bình thản đáp lời:

"Ta đã quyết định luyện hóa thân thể mình thành cầu nối đến vô số thế giới Thần thoại, Lịch sử của nước Việt. Máu của ta thấm vào đất, hình thành nên Xuân Quốc mang đậm bản sắc Việt như bây giờ... Còn tâm trí ta thì luyện hóa thành Thiên Bia, sừng sững nơi đây ngày qua ngày, chứng kiến sự xuất hiện của vô số thiên tài."

Nghe đến đây, đôi mắt Trường An chợt co rụt lại, thoáng lộ vẻ kinh hãi tột độ.

Theo lời hắn nói... Lạc Hồng Tiên Tổ đã tự hy sinh thân thể mình, luyện hóa thành cầu nối, để hình tượng các nhân vật thần thánh của nước Việt có thể hiện diện ở nơi đây? Hắn dùng máu mình thấm đẫm mảnh đất này, tạo thành Long Mạch, tạo ra một thế hệ vĩ đại mang tên con Lạc cháu Hồng? Ba ngàn năm trước, có một kẻ đã kiến tạo nên một nước Việt ở thế giới mới, hành động này rốt cuộc vĩ đại đến nhường nào? Liệu có thể sánh ngang với Lạc Long Quân và Âu Cơ chăng?

Lạc Hồng Tiên Tổ, quả thực hậu thế gọi hắn như vậy quả không hề tâng bốc chút nào.

Trường An im lặng hồi lâu, cuối cùng hắn gật đầu, nghiêm trang cất lời:

"Lạc Hồng Tiên Tổ, ngươi thực sự rất vĩ đại."

"... Ta chỉ muốn bảo vệ mảnh đất này, những con người đã từng giúp đỡ ta."

Lạc H���ng Tiên Tổ bật cười nhẹ nhàng, bình thản đáp lại.

Tuy nhiên, điều đó mới chỉ giải thích vì sao hai nước Tấn Quốc và Xuân Quốc lại mang lịch sử tương tự như thế giới cũ của Trường An, chứ chưa giải thích được sự xuất hiện của các "nhân vật chính" kỳ lạ như thế này. Bởi vậy, Trường An bèn hỏi:

"Vậy, vì sao nơi này xuất hiện nhiều kẻ kỳ lạ đến thế..."

"Ta không biết."

Lạc Hồng Tiên Tổ lắc đầu, dường như cũng chưa hiểu rõ vấn đề này, giọng có chút hoang mang đáp:

"Ba ngàn năm qua, tâm trí ta trong Thiên Bia đã chứng kiến gần sáu mươi người xuyên việt từ các thế giới khác nhau, kẻ thì trọng sinh, người thì có hệ thống... Ngay cả ta cũng cực kỳ thắc mắc về vấn đề này."

Trường An nghe vậy liền im lặng. Cuối cùng cũng chẳng tìm được lời giải đáp cho vấn đề này, nên hắn thở dài, nhìn Lạc Hồng Tiên Tổ hỏi:

"Truyền thừa của ngươi là gì?"

"... Ta vốn dĩ định để lại truyền thừa, nhưng nhìn cách ngươi ra chiêu vừa rồi... thật đáng sợ. Một đầu vô thượng Chân Long, lại có Đế Tiên, thậm chí cả s��c mạnh vĩnh hằng... rốt cuộc ngươi đã chứng kiến những điều gì?"

Lạc Hồng Tiên Tổ chợt cười khổ. Hắn nhận ra, toàn bộ tu vi của mình ở thời điểm mạnh nhất cũng không đủ để sánh ngang với những gì Trường An đã chứng kiến.

Vậy là không có truyền thừa nhỉ? Nhưng cũng chẳng cần thiết.

Trường An chợt đứng dậy, đoạn lại hỏi:

"Bảy chữ kia là do ngươi viết ra nhỉ?"

"Ừm, do ta lưu lại, để chỉ cần là người xuyên việt từ Địa Cầu, đều sẽ nhận ra nó."

"... Là để cho chúng ta, hay là tự nhắc nhở ngươi?"

Lạc Hồng Tiên Tổ chợt sửng sốt, sau đó nhìn Trường An thật lâu, cuối cùng cười lớn:

"Ha ha ha! Bị ngươi nhìn thấu rồi!"

Trong cõi trăm năm, chỉ có ta?

Đến một thế giới xa lạ, không có gì trong tay, phải bắt đầu lại từ đầu. Rồi chợt phát hiện có một kẻ còn đáng sợ hơn cả mình là Tần Đế. Cho đến lúc tự luyện hóa chính mình, Lạc Hồng Tiên Tổ cũng đã từng nghi ngờ, mệt mỏi tự hỏi: Phải chăng sự tồn tại của mình chỉ để hình thành nước Việt? Nếu vậy thì kết quả sẽ ra sao? Liệu thế này có xứng đáng không?

Ba ngàn năm trước, hắn triệt để luyện hóa bản thân, cuối cùng đứng trước Thiên Bia, cười lớn khắc lên bảy chữ, kiêu ngạo biến mất khỏi cõi trần.

Cuối cùng, hắn tìm được đáp án.

Dù cho hiện tại ra sao đi nữa, ít nhất đã từng có một đoạn thời gian trăm năm hắn tung hoành bốn phương, đánh ngang tay với Tần Đế, sáng lập Xuân Quốc.

Trong cõi trăm năm, hắn từng xưng hùng xưng bá, một tồn tại cực kỳ kiêu ngạo, bảo hộ Xuân Quốc!

Sau này muôn thuở, há không ai!

Lạc Hồng Tiên Tổ bật cười nhìn Trường An. Cả hai, giữa thế giới mịt mù này, cười vui vẻ, giống như đôi bạn cố tri đã quen biết nhau từ lâu lắm rồi.

Những băn khoăn về bảy chữ kia của Trường An, cuối cùng cũng đã được hóa giải.

"Ngươi sẽ còn ở lại nơi này chứ?"

"Đúng vậy, năm sau nhớ ghé thăm."

"Tất nhiên rồi, ha ha..."

Truyen.free giữ quyền sở hữu trí tuệ đối với tác phẩm này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free