(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 86: Cửu Thế Kiếm
Kỳ quái, vì sao hắn không nhận được truyền thừa?
Diệp Tuyên nhìn Trường An đang nằm mê man trên mặt đất, toàn thân thương tích, không khỏi thắc mắc.
Thiên Bia Thí thường chọn ra người xứng đáng nhất để trao truyền thừa. Chẳng lẽ, giữa vô vàn đại anh hùng ở đây, Trường An lại không xứng với bất kỳ ai sao?
Điều bất ngờ là, không thể tin được người chủ quán trà mình vẫn thường gặp lại là một người xuyên việt! Thảo nào hắn ta thường đi cùng Nhược Trần.
“Còn rất nhiều chuyện muốn tâm sự, sau khi kết thúc Thiên Bia Thí, ta sẽ tìm ngươi.”
Diệp Tuyên chợt lên tiếng, chẳng màng Trường An có nghe thấy hay không. Hắn nắm chặt tay, giơ cao, định tung quyền xuống.
Chính lúc này, mặt đất lay chuyển!
Mặt đất rung chuyển dữ dội, tựa như có thứ gì đó khổng lồ đang bước đi, mỗi bước chân đều đủ sức dẫm nát một quả đồi. Diệp Tuyên cứng đờ người, quay đầu lại, đồng tử chợt co rụt.
Một người đàn ông vận giáp sắt, tay cầm gậy tre, cưỡi trên con ngựa kim loại khổng lồ, đang nhìn hắn.
Một kẻ to lớn khác, tay cầm rìu, vai đeo cung, ăn mặc như tiều phu đốn củi, nhưng khí thế lại lăng liệt sát phạt, thậm chí còn hơn cả Bạch Yến.
Hai người này, chính là Thạch Sanh và Phù Đổng Thiên Vương trong truyền thuyết. Nhưng điều khiến Diệp Tuyên kinh hãi hơn là bọn họ được làm từ đất sét!
Rốt cuộc là ai có thể khắc chế được bảy phần khí thế của hai vị đại anh hùng này?
Diệp Tuyên thở dài, cười khổ trong thoáng chốc, rồi lên tiếng:
“Trường An đã ở đây, vậy thì chắc chắn không thể thiếu ngài rồi... Nhược tiền bối.”
Tiếng bước chân vang lên, một người áo trắng bình thản bước ra, nhìn Diệp Tuyên, rồi lạnh nhạt đáp lại:
“Ừm...”
“Tiền bối quả thực cao thâm, nhưng ta không thể nương tay nữa...”
Diệp Tuyên thủ thế nói, ánh mắt chợt trở nên sắc bén. Sấm sét bao trùm khắp thân thể hắn, tựa như chuẩn bị giáng Thiên Lôi từ trên trời xuống, khí thế cực kỳ đáng sợ!
Vậy mà Nhược Trần chỉ liếc nhìn một cái, khẽ lắc đầu, rồi chỉ một ngón tay ra:
“Ngươi rất mạnh, so với bản thân ta ở kiếp trước còn có phần mạnh hơn!”
Đây là lời khen thật lòng, bởi lẽ kiếp trước Nhược Trần là ai chứ? Là kẻ đạt đến cảnh giới Cửu Phẩm Hóa Tiên!
Cho dù ở trong Thiên Bia, nhưng cảm ngộ của Diệp Tuyên quá mức phi thường, nên đây chính là lời khen dành cho hắn...
Nhưng chưa để Diệp Tuyên kịp đáp lời, vô số bức tượng hình thành. Vô số Phù Đổng Thiên Vương và Thạch Sanh được nặn từ đất sét xuất hiện, mang theo khí thế cực kỳ khủng bố bao vây lấy Diệp Tuyên.
“Nhưng bây giờ... ta đã khác lúc đó...”
Nhược Trần nhẹ nhàng lẩm bẩm, mái tóc che khuất đi ánh mắt hắn lúc này.
Khi bước vào Thiên Bia Thí, Nhược Trần không nhận được truyền thừa, mà hắn lại ngộ ra chút ít về đại đạo liên quan đến nặn tượng.
Hắn cũng chỉ ngộ được đến thế, nhưng Nhược Trần biết rằng bản thân mình có một mối liên kết với các nhân vật thần thoại, lịch sử Việt Nam. Vậy nên hắn... muốn hỏi thẳng Lạc Hồng Tiên Tổ: Rốt cuộc mình là ai?
Chợt, từng bức tượng vỡ nát. Thân ảnh Diệp Tuyên lao tới tựa như sóng bão, hắn mặc kệ mọi thương thế mà nhắm thẳng đến Nhược Trần, ánh mắt... cực kỳ quyết tâm!
“Nhược tiền bối, ta không chịu thua dễ đến vậy!”
Diệp Tuyên, mày đã đi xa đến mức này rồi, sao không thể bước thêm một bước nữa?
Hắn điên cuồng luyện tập, không hề lùi bước. Bởi lẽ, nếu bản thân chỉ một phút lơ là, hắn sẽ trở về cái "tôi" cặn bã của ngày trước.
Hắn chợt nhớ tới ký ức trước khi xuyên không, ánh mắt Diệp Tuyên lại thêm một phần kiên định. Cuối cùng, hắn nắm chặt tay, tung quyền!
Nhược Trần cũng lộ ra ánh mắt tán thưởng. Sau đó, vô số bức tượng đất chợt tan ra, rồi tụ lại thành một bức tượng khổng lồ cao hàng trăm mét, che khuất toàn bộ bầu trời. Bức tượng ấy là hình ảnh một người đàn ông khổng lồ, tay nắm một cây cột chống đỡ trời đất.
Cảnh tượng thần thoại của hai nhân vật Việt Nam được tái diễn bên trong Thiên Bia Thí!
Thần Trụ Trời, chống đỡ trời đất!
Cường Bạo Đại Vương, dẫn quân tiến đánh nhà trời!
Ầm!
Trong nháy mắt, mặt đất rung chuyển dữ dội. Thân thể Diệp Tuyên nhanh chóng bị nuốt chửng, nhưng ngay sau đó, bức tượng Thần Trụ Trời cũng bị đánh nát thành từng mảnh.
Cũng vì thế mà trận giao chiến giữa hai người đã đánh động Trường An.
Hắn giơ tay ra, yếu ớt chặn lại dư chấn thổi tới, hai mắt mơ hồ nhìn lên bầu trời, thân thể vô lực nằm trên mặt đất.
Hết đường rồi... Hắn không có được sự đặc biệt như Nhược Trần, để không cần truyền thừa mà vẫn ngộ đạo.
Nhưng đồng thời, hắn cũng không được sở hữu truyền thừa từ Thiên Bia Thí như Diệp Tuyên.
Vô số ký ức xuất hiện trong đầu hắn. Trường An giơ tay lên cao như muốn nắm lấy thứ gì đó, môi hắn khẽ mấp máy.
...
“Thánh Hoàng, Thành Vực trông cậy vào ngài!”
...
“Vô địch thiên hạ rồi, nhưng ngài không có ý định cưới vợ sinh con ư?”
...
“Bệ hạ, ngài uy dũng oai nghiêm, thực lực cao cường, nhờ có ngài mà Đại Nam mới được như hôm nay!”
....
“Ngươi muốn dạy ta thành Đế Tiên?”
...
“Tà Quân! Ngài chính là kẻ đã diệt tông của Bách Đạo Tiên Nhân!?”
...
Không hiểu vì sao, vô số ký ức cứ thế ùa về, từng âm thanh tưởng chừng đã quên bẵng, nay lại xuất hiện trong đầu Trường An.
A... Dù sao đi nữa thì đời này hắn cũng chỉ ngông cuồng một lần, sau đó sẽ an ổn trở về làm một tên phàm nhân...
Không tu tiên, không tu ma, không quyền thế, cứ như vậy mà sống, chẳng phải cũng tốt ư?
Buồn ngủ thật... ngủ rồi, mình sẽ đi ra khỏi Thiên Bia Thí, đúng không nhỉ?
Đạo tâm không đủ, cứ cố chấp tìm Đạo làm gì cơ chứ? Tìm lại bản thân ư?
Ngông cuồng Thánh Hoàng, uy nghi Đế Vương, Trung thần Long Giới, Tà ác Tà Quân, đâu mới là Trường An thật sự?
Trường An chợt giơ tay lên cao, như muốn chạm lấy cảnh tượng trước mắt.
Một bàn tay nắm lấy tay hắn. Dáng hình quen thuộc lộ ra trước mắt Trường An, nàng khẽ mỉm cười ôn hòa, giống như bao lần gặp hắn, giọng nói ôn nhu tựa làn nước trong:
“Bệ hạ, chớ khóc, ta biết ngài mệt mỏi, nhưng đừng vì thế mà từ bỏ.”
Là thật? Hay là ảo?
Trường An mơ hồ. Hắn khẽ mấp máy môi định nói gì đó, nhưng rồi cuối cùng nở một nụ cười, nói:
“Gọi ta Trường An, chớ nên câu nệ.”
Cuối cùng, hắn tỉnh dậy, khung cảnh cũng trở nên rõ ràng hơn. Có thể thấy Diệp Tuyên đã bị Nhược Trần đánh bại. Về phần cô gái ấy... chẳng có nàng ở đâu cả.
Không nên từ bỏ! Chắc chắn phải có lý do nào đó mà bản thân không có truyền thừa!
Trường An chợt cảm thấy đau nhói ở tay phải. Hắn nhìn xuống, chợt phát hiện cánh tay đã bị đánh tan nát.
Nhưng vừa nãy, rõ ràng "nàng" đã nắm lấy tay phải của mình cơ mà!?
Đây là Thiên Bia Thí, cho nên...
Thân thể này không chân thực, thế giới này cũng thế!
Nếu lúc này, thứ tồn tại trong Thiên Bia chỉ là tâm trí của bản thân, thì mọi quy tắc nơi đây đều trở nên hợp lý.
Tâm trí hiểu rõ chiêu thức, liền có thể tưởng tượng ra. Đó là lý do vì sao ở ngoài đời có những chiêu thức không thể thi triển, vào đây lại có thể!
Như vậy, quy tắc của Thiên Bia, có lẽ là... tâm tưởng sự thành?
Trường An khẽ run rẩy. Hắn chợt cất tiếng, có lẽ là để xác nhận suy nghĩ của mình:
“Chân Long đại nhân...”
“Có ta ở đây.”
Đột ngột, tiếng rồng ngâm khẽ vang lên, như chấn động cả vùng trời. Trường An không quay đầu, chỉ tiếp tục hô:
“Tiểu Y!”
Vô thượng khí thế từ trên trời ập xuống, tựa như có Đế Tiên giáng lâm. Một giọng nói cao ngạo đáp lại Trường An:
“Đã bảo đừng gọi bản đế là tiểu Y!”
“Dạ Nguyệt?”
“Ừm? Sao hôm nay tự dưng gọi đầy đủ họ tên của em thế?”
Từ tên này đến tên khác phát ra từ miệng Trường An, mỗi lần lại có một giọng nói khác nhau đáp lại. Chỉ là Trường An vẫn không dám quay đầu.
Hắn sợ, đây chỉ là ảo giác của mình.
Đột ngột, một bàn tay chạm lên vai Trường An. Âm thanh nhẹ nhàng vang lên bên tai hắn:
“Bệ hạ, mau ra lệnh đi chứ?”
Đến lúc này, Trường An dù không quay đầu cũng khẽ cười. Hai mắt hắn từ khi nào đã nhòe đi trông thấy.
Truyền thừa của hắn... là ký ức về chín kiếp, là từng nhân vật đã bầu bạn với hắn... những người giúp Trường An có thể níu giữ lại bản thân mình.
Hắn không quên. Vì thế, Trường An khẽ gật đầu, bước về phía trước. Thân thể hắn cũng dần dần thay đổi, cuối cùng trở thành một người sinh viên năm hai, mặc áo sơ mi trắng quần tây đen.
Chợt, Trường An giơ tay ra, một thanh kiếm vô hình xuất hiện trong bàn tay hắn.
Hắn biết nên gọi chiêu thức này là gì, cũng biết đây là truyền thừa hắn nhận được.
“Kiếm này... gọi là Cửu Thế Kiếm!”
Rồi, Trường An vung kiếm. Chỉ thấy có tiếng rồng ngâm vang lên, tiếng Đế Tiên hừ nhẹ, vĩnh hằng chi lực quấn quanh và vô vàn trận pháp bao phủ.
Ta biết chứ, ta vẫn luôn hiểu rõ: có người tin cậy ta, nguyện ý đồng hành cùng ta.
Ta cũng biết rõ, có những nữ nhân thực lòng dành tình cảm cho tên này, nhưng lại bởi vì tuổi thọ ngăn cách mà không thể nào chạm tới được.
Ta biết! Bây giờ các ngươi, có kẻ đã đột phá lên cảnh giới cao hơn, kẻ đã vong mạng. Các ngươi không hề tr�� lại, chỉ có Thiên Bia đem những suy nghĩ này hiện thực hóa.
Các ngươi... cuối cùng vẫn chỉ là ký ức của ta.
Cuối cùng, một kiếm này mang theo vô số vô thượng chiêu thức. Nhược Trần bị kiếm này chém đến, chỉ còn biết cười khổ.
Tiền bối, ngươi nặng tay thật...
Mọi thứ tan biến.
Trường An đứng giữa hoang mạc, hắn chợt thở dài rồi thu kiếm. Một hạt cát thổi qua má hắn.
Rồi, một cánh cổng phát ra ánh sáng dần dần ngưng kết lại trước mặt Trường An. Hắn chợt như muốn quay người lại, nhìn xem tất cả.
Chợt, một bàn tay giữ lại vai hắn, đẩy Trường An đi về phía trước.
“Bệ hạ, chớ có quay đầu.”
Người lúc nào cũng ngập tràn lý tính như vậy, nhưng cũng thật ôn nhu...
Trường An bước qua cánh cổng, mái tóc che khuất đi đôi mắt hắn, chỉ để lộ một giọt nước mắt.
“Cảm tạ mọi người đã chăm sóc ta... tạm biệt.”
Tại khoảnh khắc ấy, ngọn gió thổi qua, dập tắt toàn bộ hư ảnh, cuốn đi tất cả, chỉ để lại Trường An một mình.
...
Bên ngoài Thiên Bia, đột ngột thân hình Thanh Nhạc xuất hiện. Bạch Yến chợt đi tới nói, giọng như đang tán thưởng nàng:
“Ngươi cầm cự còn lâu hơn cả Diệp Tuyên! Thực sự khiến ta rất bất ngờ!”
“Cái gì!? Ta đã bị Phù Giang kết liễu từ lâu rồi, sao có thể cầm cự lâu hơn cả đại sư huynh chứ?”
Ai ngờ, Thanh Nhạc giật mình hô to, khiến Bạch Yến cũng giật mình, nàng thoáng nhíu mày:
“Hả? Ngươi là người thứ nhì ra, sau Nhược tiên sinh đấy.”
Xa xa, Nhược Trần vừa thoát ra tức khắc đã đen mặt. Hắn hiểu rằng, Trường An lại ném nồi lung tung rồi.
“Thứ nhì? Sao có thể...”
Thanh Nhạc ngẩn ngơ lẩm bẩm. Chợt nàng đưa tay lên xoa xoa hai mắt, cảm giác ướt át truyền đến.
“Không, vì sao mình lại khóc...”
Nước mắt cứ thế tuôn trào, nàng chợt cảm thấy xấu hổ, nhưng rồi lặng lẽ quay lưng đi. Dẫu cố gắng nín lại, nàng vẫn không thể.
Nàng cứ khóc, nước mắt cứ rơi, dù Thanh Nhạc không hiểu vì sao. Chỉ là trong tâm trí nàng chợt nhớ lại, dường như nàng đã nói gì đó trong Thiên Bia Thí.
“Bệ hạ, chớ khóc, ta biết ngài rất mệt mỏi, nhưng đừng vì thế mà từ bỏ...”
“Bệ hạ, mau ra lệnh đi chứ?”
“Bệ hạ, chớ có quay đầu.”
Rốt cuộc... nàng nói với ai?
Tựa như có cảm giác vừa chia ly, vừa rất vui vẻ khi gặp lại người đó. Nàng phải kìm nén cảm xúc, chỉ đến khi rời khỏi hắn mới dám bộc phát ra.
Bệ hạ... là ai?
Những câu chuyện độc đáo này đều được truyen.free giữ bản quyền.