(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 85: Sau này muôn thuở, há không ai?
Dần dà, số đệ tử bị loại khỏi vòng thi đấu ngày càng nhiều, mà lần gần nhất, con số đó lên đến hai mươi người!
Các vị trưởng lão quan sát cảnh tượng ấy, lần lượt thăm hỏi những đệ tử vừa bị loại về tình hình kỳ lạ đang diễn ra.
Thiên Bia Thí lần này có hơn hai mươi tông môn tham gia, số đệ tử tinh anh đạt gần năm trăm người, tính cả tán tu thì xấp xỉ nghìn, vậy mà giờ đây lại liên tục có người bị loại sao?
E rằng bây giờ chỉ còn chừng bảy, tám mươi người mà thôi?
"Chết tiệt! Hóa ra Phù Giang đã lĩnh ngộ hoàn toàn tầng đầu tiên của mảnh vỡ Thượng Giới, một mình hắn đã hạ gục gần mười người!"
Một đệ tử kinh hãi lẩm bẩm, chợt có người khác lắc đầu, phụ họa thêm:
"Thế đã là gì? Các ngươi có biết cái tên Diệp Tuyên chứ? Một mình hắn đã áp đảo hai mươi người chúng ta, đáng sợ biết bao!"
"Đúng vậy, đúng vậy, quả thực ghê gớm, các thiên tài đều một mình chấp mười, đúng là yêu nghiệt!"
Bọn họ cảm thán, nhưng rồi chợt nhận ra bầu không khí có vẻ không đúng lắm, tức khắc quay đầu lại nhìn. Hơn trăm đệ tử đang im lặng, ánh mắt lộ vẻ xấu hổ.
Bầu không khí vô cùng lúng túng, cuối cùng một người không nhịn được, cất tiếng hỏi nhóm đệ tử đang đứng đó:
"Huynh đệ, ngươi bị ai giết chết?"
"Chúng ta bị Nhược Trần giết... Ừm." Người được hỏi thoáng đỏ mặt, nửa cười nửa khóc đáp lại. Ai ngờ, đối phương lại tò mò cất giọng:
"Nhược Trần? Hắn ghê gớm đến vậy sao?"
Nhưng rồi, hắn ta chợt bừng tỉnh, chú ý đến điều bất thường trong lời nói của vị đệ tử này:
"Chúng ta? Là bao nhiêu người trong số các ngươi?"
Lần này, bầu không khí chìm vào tĩnh lặng. Hàng trăm người thở dài, chỉ có Kiếm Minh khoanh tay, buồn bực đáp lại:
"Cả trăm người chúng ta, tất cả đều bị đối phương giết chết. Giờ chỉ còn lại Thủy Tình cô nương đang giao chiến với hắn."
"Cái gì?"
Đột ngột, một bóng người xuất hiện bên cạnh bọn họ. Đó là một người đàn ông cao to, ánh mắt dữ tợn pha lẫn nghiêm nghị, hắn nhìn sang các đệ tử rồi chợt nói:
"Các vị trưởng lão ở đây đang rất tò mò đấy, liệu các ngươi có thể kể về tên 'Nhược Trần' kia chứ?"
Nhận thấy ánh mắt của các trưởng lão đang nhìn về phía mình, Kiếm Minh bình tĩnh gật đầu, sau đó bắt đầu kể lại chuyện mình đã gặp phải trong Thiên Bia Thí.
"Tên thanh niên áo trắng đó, hắn hai tay cầm trường kiếm, cười điên cuồng và thi triển toàn bộ chiêu thức hắn vừa học được."
"Ồ? Hắn có thể h��c được các chiêu thức vừa nhìn thấy sao?"
"Hàng chục người bao vây, lại bị hắn hạ gục ngược lại?"
"Kinh nghiệm chiến đấu của hắn thật phi thường! Một mình hắn chế ngự các ngươi, không để một ai trốn thoát ư?"
Hoàn toàn nhìn thấu các chiêu thức, sau đó áp đảo hàng chục người, các trưởng lão đều cảm thấy cực kỳ phi lý. Nhưng bởi vì có hàng trăm người cùng công nhận, vậy thì... rốt cuộc kẻ này là loại yêu nghiệt gì đây?
"Sau đó, hắn chợt tìm hiểu ra cách kết hợp hai chiêu thức với nhau, rồi dùng nó để hạ gục đệ tử."
Kiếm Minh cười khổ, sau đó bổ sung thêm.
Bốn phía, các trưởng lão chợt nhìn nhau, ánh mắt lộ vẻ hoang mang.
Theo quy tắc Thiên Bia Thí thì điều này không có gì bất thường, nhưng mà ngộ ra chiêu thức của đối phương... quả thật không hợp lẽ thường chút nào!
Kinh nghiệm chiến đấu kinh người, có thể một mình đối chọi với hàng chục người mà vẫn giữ được thế thượng phong.
Rốt cuộc hắn là phàm nhân, hay bọn ta mới là phàm nhân đây?
Bạch Yến nhìn cảnh tượng này, nàng đưa tay bóp trán, chợt nhớ tới hai năm trước, Long Ngạo Thiên trấn áp toàn trường cũng chưa chắc đạt đến mức độ này.
"Biến động càng ngày càng nhiều..."
Nhưng trong lúc các trưởng lão còn đang kinh ngạc bàn tán về tên Nhược Trần kia, đột ngột...
"Không! Đừng có bảo là..."
Như chứng minh suy đoán của bọn họ, vô số bóng người lũ lượt văng ra từ Thiên Bia Thí! Không những có các tông môn nhỏ, mà còn cả Tam Đại Tông môn nữa!
"Chuyện gì đã xảy ra?"
"Là Nhược Trần! Hắn một mình hạ gục chúng ta!"
"Người áo trắng kia, hắn..."
Tất cả trưởng lão đều dò hỏi, và đáp án cuối cùng đều quy về một người!
Đột ngột, hai bóng người cùng lúc bị đánh bay ra, lần này toàn trường lập tức lâm vào chấn động.
Phù Giang và Thủy Tình, hai thiên tài đứng đầu của Phù Đổng Tông và Sơn Thủy Tông sao!?
"Hai ngươi cũng bị loại sao!? Là do Nhược Trần ư?"
Nghe người đàn ông cao to dữ tợn hỏi, Phù Giang bất giác thở dài, rồi hắn gật đầu:
"Thủ pháp 'nặn tượng' của tiền bối quá cao thâm..."
"Hả?"
Đột ngột, Thủy Tình ngớ người thốt lên một tiếng, nhưng rồi nàng chợt im lặng, chỉ là mày khẽ nhíu lại.
Hình như... nàng nhận ra điều gì đó khó lường.
Thời gian trôi qua, số đệ tử bị loại ngày càng nhiều, cuối cùng dường như chỉ còn lại vài người bên trong.
Lần này, Thiên Bia Thí chợt phát ra ánh sáng bảy màu, các trưởng lão tức khắc hiểu rõ: đã đến lúc tiếp nhận thử thách truyền thừa!
Thiệu Tổ cũng để ý đến cảnh này, gã thoáng ngáp một cái, sau đó đưa tay úp nón lên mặt rồi chìm vào giấc ngủ, khẽ lầm bầm:
"Tiểu tử đó còn ở lại thì tốt..."
Chỉ là không ngờ rằng, Thanh Nhạc vẫn còn ở bên trong.
...
Trên bình nguyên đỏ thẫm, chỉ còn lại một mình Trường An đứng đó.
Hắn khẽ mỉm cười, sau đó chợt đứng lên mỏm đá cao nhất, chuẩn bị làm điều mình muốn.
"Không còn ai nữa, vậy thì..."
Trường An hướng kiếm về phía xa xa, hắn nhìn bình nguyên mênh mông vô tận, tức khắc hô lớn:
"Trong cõi trăm năm, chỉ có..."
Chợt, không để hắn kịp dứt lời, một cỗ khí thế cuồng bạo, hung mãnh như mãnh thú lao đến. Trường An tức khắc biến sắc, chỉ kịp giơ hai thanh kiếm chéo lên chặn lại đòn tấn công!
Rắc!
Nhưng không kịp! Đòn tấn công chấn gãy kiếm làm đôi, sau đó còn không kịp cho Trường An một giây phản ứng nào, một nắm đấm mạnh mẽ đã đánh nát cánh tay trái của hắn.
Oanh!
Thân thể Trường An bị đánh bay ra xa, hắn gục ngã ngay lập tức! Không có một phút giây nào kịp phản ứng!
Mà đối diện Trường An, chính là một thanh niên cao gầy, khuôn mặt vốn nho nhã, lại bởi vì thân thể chi chít vết sẹo lớn nhỏ trên khắp người nên trông vô cùng dữ tợn.
Là Diệp Tuyên... Hắn chỉ đứng đó, vô số tia sét bao trùm lấy thân, cơ bắp trở nên đen nhánh, vô cùng cứng cáp.
Thu hồi nắm đấm, Diệp Tuyên bình thản nhìn Trường An, cuối cùng cất tiếng:
"Hiểu được bảy chữ trên Thiên Bia, hóa ra ngươi cũng là người xuyên việt..."
Trường An mở mắt ra, chậm rãi đứng dậy. Toàn thân đau nhức vô cùng, máu tí tách chảy ra từ cánh tay đã bị đánh nát.
Xuyên việt... chẳng lẽ hắn cũng vậy sao?
Nhưng mà cái sức mạnh kinh khủng này là sao? Hoàn toàn vượt xa lẽ thường, hắn không thể nào theo kịp.
Lạc Hồng Tiên Tổ là người xuyên việt, bây giờ đến cả Diệp Tuyên này cũng vậy? Thế giới này vốn dĩ có vấn đề sao?
Trường An thở dài, sau đó hắn chợt đưa cánh tay còn lại nắm chặt kiếm, bình thản hỏi:
"Ngươi là người xuyên việt?"
Hai bên thoáng im lặng một hồi lâu, cuối cùng...
"Cuồng Phong Bán Nguyệt Trảm!"
Đột ngột, Trường An rút kiếm chém ra một đường Nguyệt Trảm, cuồng phong trỗi dậy, bắn vọt về phía Diệp Tuyên!
Nhưng chưa đủ, thân ảnh Diệp Tuyên đã nhanh chóng biến mất, lại tung một quyền vào người Trường An, xuyên qua bụng hắn.
"Hự!"
Trường An hộc máu, thân thể lảo đảo lùi về phía sau, lại giơ kiếm đâm xuống mặt đất để giữ vững cơ thể.
Diệp Tuyên thở dài, cuối cùng hắn chợt nói với giọng tiếc nuối:
"Cùng là người xuyên việt, nhưng truyền thừa của Lạc Hồng Tiên Tổ chỉ có một... thực sự đáng tiếc."
Nhưng rồi, hắn chợt khó hiểu nhìn về phía Trường An, hỏi thêm một câu:
"Ngươi không nhận được truyền thừa sao?"
"Truyền thừa cái gì..."
Trường An thở nặng nề, mắt hắn nhoè dần đi, chợt cảm thấy mọi chuyện thật hoang đường.
Vì sao trong Thiên Bia Thí, Diệp Tuyên lại có sức mạnh cường đại đến vậy chứ?
Muốn đẩy hắn lâm vào tuyệt cảnh ư?
"Khi chỉ còn lại năm người, Thiên Bia Thí sẽ ban tặng truyền thừa của các vị anh hùng đời trước, đồng thời bắt đầu mở ra th�� thách của Lạc Hồng Tiên Tổ. Ta cũng chỉ vừa mới nhận được thôi..."
Diệp Tuyên chợt nắm tay lại, cảm nhận sấm sét cuồn cuộn chảy trong người. Đồng thời, lực lượng của hắn cũng trở nên mạnh mẽ hơn!
Không chỉ là truyền thừa, mà giờ đây hắn còn có được toàn bộ thực lực của vị anh hùng đời trước. Sau này ra ngoài Thiên Bia, đây sẽ là một kinh nghiệm khó có được!
Trường An nghe vậy, chợt trong lòng như muốn bật cười.
Truyền thừa? Vì sao chỉ có mình hắn không nhận được chứ? Vậy hóa ra trong số năm người còn lại, tất cả đều đã có truyền thừa, chỉ trừ Trường An hắn ư?
Chỉ một đòn của Diệp Tuyên đã khiến hắn mất đi khả năng chiến đấu, giờ đây Trường An còn chẳng có cơ hội phản công.
"Thực lực của ngươi... đến đâu rồi?"
Trường An chợt thở dốc, sau đó hỏi Diệp Tuyên. Diệp Tuyên ngẫm nghĩ một lát, nhẹ nhàng đáp lại:
"Cường Bạo Đại Vương ba lần đánh Thiên Lôi, thực lực ít nhất cũng trên Cửu Phẩm Hóa Tiên. Nhưng bởi vì bản thân ta không thể hoàn toàn lý giải được sức mạnh đó, nên ch�� có thể hiển hóa một phần rất nhỏ thực lực, đại khái là Bát Phẩm Thành Vân cảnh."
Cường Bạo Đại Vương, câu chuyện đó Trường An đã nghe qua rồi... Một nhân vật trong truyền thuyết của nước Việt. Bây giờ, cho dù Diệp Tuyên chỉ lộ ra một phần rất nhỏ sức mạnh, nhưng cũng đủ để hạ gục Trường An.
Trường An thoáng giãy giụa một chút, cuối cùng chợt cười nhẹ.
Hắn chỉ có Bán Nguyệt Trảm, Cuồng Phong Trảm, Thổ Địa Ấn, Thiên Ngưu Quyền, làm sao có thể đánh bại tu vi Bát Phẩm Thành Vân bây giờ?
Chậc... truyền thừa không giao cho hắn, phải chăng là do hắn không xứng? Bởi vì hắn cho dù trải qua chín đời, vẫn chỉ là một người bình thường?
Trường An nhìn về phía Diệp Tuyên, chỉ thấy đối phương vẫn không có ý định ra tay.
Vì thế, hắn chợt cười lên một tiếng cuồng ngạo, tay nắm chặt thanh kiếm đã gãy, dùng hết sức lực cuối cùng mà lao tới:
"Mặc dù đánh không lại! Nhưng ta cũng không muốn thất bại như thế này!"
Diệp Tuyên sáng mắt lên, hắn chợt nắm chặt tay, khí thế dâng cao rồi tung quyền về phía Trường An, la lớn:
"Người xuyên việt Diệp Tuyên!"
"Người xuyên việt, Trường An!"
Cuối cùng, Trường An cũng không giấu giếm tên mình nữa, hắn hào sảng la lớn, kiếm khí mạnh thêm một phần.
Hai người xuyên việt giả gặp được nhau, quyết định dùng một trận sinh tử để kết giao bằng hữu.
Đó cũng là điều mà bọn họ muốn gửi gắm đến Lạc Hồng Tiên Tổ, người xuyên việt từ ba ngàn năm trước.
Người đã từng hỏi: "Trong cõi trăm năm, chỉ có ta?"
Cuối cùng, cả hai hét lớn, cười một cách cuồng ngạo. Nếu có vị lão nhân ba ngàn tuổi nào chứng kiến cảnh này, hẳn sẽ thấy hai người... cực kỳ giống Lạc Hồng Tiên Tổ.
Lạc Hồng Tiên Tổ vô địch nhưng cô độc, hắn một mình tồn tại ở thế giới khác, tự hỏi: "Trong thiên hạ này, chỉ có mình ta ư?"
Nên, Trường An và Diệp Tuyên đáp:
"Sau này muôn thuở, há không ai?"
Nội dung biên tập này được truyen.free độc quyền cung cấp, mọi hành vi sao chép đều không được cho phép.