(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 84: Hai tay hai kiếm, chiến tận trời xanh!
Tại một nơi nào đó trong Thiên Bia Thí, Thủy Tình đang cưỡi trên lưng Chân Ngắn, phi như bay về một hướng.
“Chân Ngắn, dấu hiệu giao tranh vừa rồi ở đâu vậy?”
Thủy Tình đưa tay che mặt, ngăn những cơn gió nóng tạt vào, rồi hỏi. Chú gà trống lập tức nhanh nhẹn nhảy vọt lên cao, đạp liên tiếp sáu, bảy bước trên đỉnh những cột đá, cuối cùng cũng xác định được nơi đang di���n ra hỗn chiến.
“Cục! Cục!”
Hình như có rất nhiều người đang giao chiến ở đằng kia...
Đột nhiên, một thanh niên mặc đồng phục Kiếm Linh Tông nhanh chóng rời khỏi chiến trường, được những người khác hỗ trợ, rồi tiếp cận Thủy Tình:
“Cô nương là người của Sơn Thủy Tông?”
“Đúng vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Thủy Tình gật đầu, nàng tò mò hỏi, mắt hướng về phía hơn bảy, tám người đang giao chiến, đa phần đều là đệ tử Kiếm Linh Tông.
Không lẽ bọn họ đang luyện tập phối hợp ư?
Nghe Thủy Tình hỏi vậy, người thanh niên cầm kiếm lộ rõ vẻ lúng túng, rồi ngượng ngùng cất lời:
“Cô nương, không biết cô có thể tập hợp tất cả đệ tử Sơn Thủy Tông lại không?”
“Hả? Có thể chứ, nhưng các vị gặp phải phiền toái gì mà trong Thiên Bia Thí lại cần đến sự trợ giúp từ tông môn khác vậy?”
Thủy Tình khó hiểu lên tiếng, nhìn về phía khu vực giao tranh, rồi bất chợt kinh ngạc tột độ khi quan sát cảnh tượng.
Bảy, tám đệ tử Kiếm Linh Tông, mỗi người cầm một loại đao kiếm khác nhau, đang vây công một thanh niên áo trắng đeo mặt nạ, hơn nữa, họ xuất thủ không chút lưu tình.
“Mau lên! Chính là tên Nhược Trần, cái kẻ đã dám trào phúng tất cả chúng ta!”
Vị thanh niên cầm kiếm ấy chính là Kiếm Minh, đệ tử dẫn đầu của Kiếm Linh Tông. Vừa dứt lời, hắn tức khắc nắm chặt thanh kiếm, xoay người, thân hình lả lướt trên không trung. Gió tụ lại nơi mũi kiếm, hắn tựa như một vị trích tiên, lao vào chiến trận.
“Không được, bọn họ không cầm cự được nữa rồi! Cô nương mau ra tay, vào hỗ trợ chúng ta đi!”
Trên chiến trường, các đệ tử Kiếm Linh Tông cực kỳ hưng phấn, liên tục thi triển đủ loại kiếm kỹ, phi thân tới đọ kiếm với thân ảnh áo trắng kia.
“Mau lên! Hắn đang dùng tay phải đỡ đòn, cánh trái tập trung tấn công, phía sau cũng ra đòn cùng lúc, đừng để lộ sơ hở!”
Kiếm Minh vừa vung kiếm đã bị một đạo Nguyệt Nha chặn lại, hắn bị đẩy lùi ra xa. Hắn lập tức lên tiếng ra lệnh, đôi mắt đỏ bừng, nhịp tim đập liên hồi.
Mà đâu chỉ riêng hắn? Các đệ tử xung quanh cũng đều như vậy! Đây đúng là một đ���i thủ cực kỳ đáng giá để ra tay!
Trong vòng vây chiến, bốn phía đều là người bủa vây, tấn công dồn dập vào bóng áo trắng ở trung tâm! Bất chợt, hắn giơ tay trái lên, tung Thiên Ngưu Quyền xuống mặt đất. Mặt đất vỡ vụn khiến động tác của các đệ tử chậm lại một nhịp… Nhưng vậy cũng đủ tạo ra quá nhiều sơ hở!
“Không được! Tay trái của hắn vẫn có thể ra quyền!”
“Chết tiệt, Thiên Ngưu Quyền của Sơn Thủy Tông cũng bị hắn học được rồi! Tất cả mau chóng giữ khoảng cách!”
Một đệ tử còn không kịp rút lui, lập tức bị vô số đạo Nguyệt Nha phóng ra từ kiếm của thân ảnh áo trắng bủa vây. Hắn miễn cưỡng đỡ được đòn tấn công này, phun ra một ngụm máu, ấy vậy mà nét mặt vẫn hưng phấn vô cùng.
Sơ hở của mình! Điểm yếu của mình! Sơ hở trong chiêu thức! Dường như mọi thứ đều bị đối phương phát hiện. Nếu đây là một trận một chọi một, chắc chắn hắn đã bỏ mạng ngay lập tức.
Hắn đúng là một yêu nghiệt! Nhưng cũng là một đối thủ đáng gờm!
Đối thủ như vậy, khó có thể gặp!
Người đầu tiên giao chiến với hắn chính là Kiếm Minh, nhưng dần dần, các chiêu thức của hắn bị đối phương nhìn thấu và học được. Rồi từng người, từng người một lao vào hỗ trợ, cuối cùng đã là hơn mười người vây công một!
Mặc dù vậy, bọn họ vẫn bị kẻ này đánh bại vài người, dẫn đến cục diện chỉ còn bảy, tám người gắng sức phòng ngự.
“Đừng sử dụng kỹ năng quá mạnh, sẽ bị tên đó học được đấy! Đừng đi đơn lẻ, phải chú ý phối hợp với nhau!”
Kiếm Minh lớn tiếng chỉ huy, rồi hắn cũng khéo léo gia nhập chiến trường, tiếp tục cùng các đồng môn giao chiến với đối thủ.
Thủy Tình ngây ngốc nhìn cảnh tượng trước mắt: Bọn họ phát điên hết rồi sao? Đệ tử tinh anh của Kiếm Linh Tông cùng nhau vây ép một người đã lạ, đây còn dám hô to chỉ huy, đã vậy lại không dùng sát chiêu tiêu diệt đối phương mà cứ phối hợp với nhau nữa?
Đột nhiên, đội hình lộ ra sơ hở. Ngay lập tức, người đeo mặt nạ lấy đó làm lối thoát, lao thẳng về phía nàng, thuận tay vung kiếm phóng ra một đạo Bán Nguyệt Trảm.
Theo phản xạ, Thủy Tình chợt giơ tay, thi triển một ấn chú. Mặt đất tức khắc nổi lên một cột đá, phóng thẳng về phía đối phương, đánh bay hắn đi.
Nhưng bất chợt, vô số âm thanh kinh ngạc vang lên từ những người xung quanh:
“Ngừng! Ngừng lại!” “Con mẹ nó!” “Mau dừng tay!!!”
Thủy Tình: “...”
Các người điên thật rồi sao? Ở đây ai cũng có thể thi triển chiêu thức mạnh mẽ để tiêu diệt hắn, vậy mà lại chỉ dùng những chiêu thức căn bản. Bây giờ hắn tấn công nàng, vậy mà lại bảo nàng dừng tay? Thậm chí Kiếm Minh còn định phi thân đến đỡ cột đá của Thủy Tình thay cho tên đó…
Thân ảnh thanh niên áo trắng bị cột đá đánh bay đi xa, cuối cùng va vào một cột đá khác rồi ngã xuống.
Nhận thấy kẻ này chỉ có tu vi Nhị Phẩm Kết Thủy Cảnh, Thủy Tình khó hiểu nhìn mọi người xung quanh, nàng kỳ lạ hỏi:
“Ý của các vị là sao…”
“Cô nương, cô gây ra họa lớn rồi! Dám lộ ra tu vi Tam Phẩm Tạo Hồ cảnh, lại còn thi triển chiêu thức nữa?”
Kiếm Minh hốt hoảng hô to khiến Thủy Tình càng thêm bối rối, nhưng bất chợt một âm thanh bình thản vang lên, khiến các đệ tử xung quanh đều cảm thấy lạnh sống lưng.
“Ừm, ra là thế.”
Trường An bị đánh bay vào cột đá, thân thể hắn lại lần nữa trọng thương. Quần áo cũng vì thế mà rách nát, tay phải vì giơ kiếm đỡ đòn tấn công của Thủy Tình mà đã bị phế đi.
Hắn thở dốc nặng nề, sau đó giơ tay trái lên, thi triển một ấn chú.
Không thành công… Chẳng có gì xảy ra cả…
Bất chợt, Kiếm Minh xông thẳng về phía hắn, rút kiếm chém ra một đạo Bán Nguyệt Trảm. Các đệ tử xung quanh cũng giật mình, đồng thời tranh thủ lúc đối phương gặp khó khăn mà ra tay lấy mạng.
Tuy thế, Trường An vẫn đưa tay lên, thi triển ấn chú thêm một lần nữa.
Không được…
Cuối cùng, hắn như ngộ ra được huyền cơ của chiêu thức vừa rồi. Tay trái hắn lại thi triển ấn chú, mỉm cười bình thản đưa mắt nhìn Thủy Tình, vui vẻ nói:
“Cảm tạ! Ta hiểu rõ cảnh giới Tam Phẩm Tạo Hồ rồi!”
Rồi, hắn đột phá!
Ầm!
Mặt đất rung chuyển, tức khắc hóa thành một con Thổ Long, lao thẳng về phía các đệ tử Kiếm Linh Tông. Chiêu thức này hoàn toàn giống hệt chiêu Thủy Tình vừa thi triển.
“Cái gì?”
Thủy Tình vội vàng lao lên lưng Chân Ngắn để tránh đòn tấn công, giọng điệu của nàng sững sờ, không tin nổi cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
Thổ Long bay vọt, nghiền nát những đệ tử gần Trường An nhất, tức khắc khiến bọn họ bị loại khỏi Thiên Bia Thí. Nhưng Trường An chẳng vì thế mà dừng lại, hắn đột ngột phi thân về phía trước, rút ra một thanh kiếm từ xác của một đệ tử Kiếm Linh Tông, rồi mỉm cười quay đầu nhìn những kẻ còn lại.
Hai tay hai kiếm…
“Bán Nguyệt Trảm!”
“Cuồng Phong Kiếm!”
Tức thì, hai tay hắn thi triển ra hai loại kiếm kỹ khác nhau. Nhát kiếm hình Bán Nguyệt cùng với cơn gió xoáy bắn thẳng ra chiến trường, không ngừng tấn công, oanh tạc các đệ tử.
“Đừng hoảng hốt! Lập tức tránh xa hắn ra! Ai có tu vi Tam Phẩm Tạo Hồ thì không cần giấu diếm nữa, đừng sử dụng chiêu thức có uy lực mạnh, hãy lại gần tấn công để hắn không có thời gian thi triển!”
Kiếm Minh đổ mồ hôi ra lệnh, hắn vung kiếm chặn một đạo Bán Nguyệt Trảm, rồi quay sang hưng phấn nhìn Thủy Tình:
“Cô nương hiểu chưa? Nếu dùng chiêu thức mạnh để tấn công, hắn sẽ nhìn thấu nó ngay!”
“Cái gì cơ? Vô lí quá!”
Thủy Tình giật mình, đáp lại bằng giọng hoang mang. Kiếm Minh chỉ khẽ liếm môi, thân thể hắn tức tốc rút ngắn khoảng cách với Trường An:
“Vô lí ư? Trong Thiên Bia Thí, chỉ cần hiểu được chiêu thức là có thể sử dụng! Có thể ngoài đời hắn không có tu vi, nhưng trong này, hắn chính là bậc thầy! Một đối thủ đáng giá để học hỏi như vậy… Quá đã!”
Thủy Tình ngây ngốc nhìn cảnh tượng này. Cuối cùng, nàng vội vã lấy ra một tấm lệnh bài từ trong người, giơ lên không trung.
Trong nháy mắt, bầu trời chợt lóe lên một tia sáng rực rỡ, thu hút ánh nhìn từ phương xa.
“Thánh nữ triệu tập chúng ta! Các đệ tử Sơn Thủy Tông mau xuất phát!”
“Có biến cố rồi ư? Hình như đó cũng là vị trí mà Kiếm Linh Tông đang triệu tập đệ tử.”
“Đi! Nhanh lên!”
…
“Có đệ tử bị loại rồi!”
Quanh quảng trường, chợt một tiếng kêu thất thanh vang lên, sau đó năm, sáu thân ảnh bị hất văng ra khỏi Thiên Bia, rơi xuống mặt đất.
“Chết thật, nếu không phải vị cô nương đó sử dụng chiêu thức uy lực mạnh…” Một đệ tử cắn răng nói, người kế tiếp cũng hưởng ứng, thở dài lắc đầu:
“Thế mà vẫn chưa đủ, lại còn lộ ra tu vi Tam Phẩm Tạo Hồ… Ta vẫn còn muốn đánh nữa chứ…��
Các đệ tử xung quanh đều lộ rõ vẻ tiếc nuối, trong khi các trưởng lão lại tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Một trưởng lão Kiếm Linh Tông chợt xuất hiện bên cạnh họ, nhíu mày hỏi, muốn biết rốt cuộc đã có chuyện gì.
“Trưởng lão, chính là tên Nhược Trần đánh bại chúng con, hắn ta quá ghê gớm!”
“Đúng vậy, kinh nghiệm chiến đấu của hắn quá mức kinh người, chúng con hoàn toàn không phải đối thủ.”
Hai đệ tử đó thay nhau đáp lời, trên mặt vẫn còn lưu giữ vẻ hưng phấn chưa tan.
Cũng vì thế, các tông môn chợt trở nên cảnh giác, rồi họ bắt đầu xì xào bàn tán với nhau.
Mà không ai để ý rằng, xa xa, có một người đàn ông mặc áo tơi, đầu đội nón lá, nằm vắt vẻo trên chiếc xe ngựa rách nát trong góc quảng trường, dường như đang suy tư.
“Ừm? Tên này gây chuyện lớn thật đấy nhỉ?”
Thiệu Tổ lẩm bẩm, rồi lấy nón lá che khuất khuôn mặt, vắt chân lên ngủ thiếp đi.
Mà kệ nó, gã chỉ đến đây xem xét tình hình thôi…
…
Lúc này, Trường An hai tay hai kiếm, lẳng lặng đứng trên một mỏm đá, nhìn xuống đối phương.
Cuối cùng chỉ còn lại Kiếm Minh và Thủy Tình. Mặc dù vậy, chiến ý của Kiếm Minh vẫn không hề suy giảm. Hắn chợt bật cười lớn, rồi hô vang:
“Vừa rồi ta đã thấy người của Phù Đổng Tông ở đây, hơn nữa vị cô nương này cũng đã gọi cứu viện của Sơn Thủy Tông đến! Liệu chúng ta sẽ có cơ hội đánh thắng ngươi không?”
Ánh mắt Trường An cũng đỏ bừng lên, chiến ý năm xưa trong hắn vì thế mà trỗi dậy, giúp hắn thực sự cảm nhận được thế giới này.
Cảm nhận được một thế giới tương tự như Việt Quốc cổ đại, cảm nhận được chiến ý của các đệ tử, cảm nhận được vô số điều…
Vậy nên, hắn muốn đáp lại bằng cách kiêu ngạo nhất, đáp lại bảy từ của Lạc Hồng Tiên Tổ.
Bởi vì tín hiệu Thủy Tình phát ra, càng ngày càng nhiều bóng dáng đệ tử đổ về nơi này. Trường An chỉ thấy thế, liền cười lớn, chợt giơ hai thanh kiếm lên, đồng thời vung xuống.
Hai kiếm, hai chiêu, một đòn đánh!
“Bán Nguyệt Cuồng Phong Trảm!”
Đạo kiếm khí hình bán nguyệt bay ra, bão tố bao phủ lấy nó, chấn động cả một vùng lớn, khiến mặt đất bắt đầu lở nát, nghiền ép một vài đệ tử vừa mới xuất hiện.
Kiếm Minh còn không kịp vung kiếm đỡ đã bị nó nuốt chửng. Trước khi gục ngã, hắn chỉ kịp gào thét lên trong lòng:
“Sao có thể cơ chứ? Hắn dung hợp được hai chiêu thức lại với nhau?”
Trường An lộ ra vẻ mặt điên cuồng, thân hình hắn từ trên không trung dần dần rơi xuống, hạ mình giữa trung tâm hàng chục người.
“Đến đây! Dùng hết sức đánh với ta, mà tiêu diệt tên ngông cuồng này!”
Truyện này được truyen.free dày công biên tập, mong bạn đọc thưởng thức và không sao chép trái phép.