(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 83: Lại một chiêu thức
“Ngươi… Hóa ra ngươi là đệ tử của Sơn Thủy Tông…”
Chỉ trong chớp mắt, hắn đã hoàn toàn bị Trường An đánh bại, bởi dù Trường An chỉ có tu vi Nhất Phẩm Tụ Khí cảnh, hắn vẫn không chịu nổi một chiêu Thiên Ngưu Quyền.
Nhưng không chờ Trường An trả lời, kẻ nọ đã thở dốc, ánh mắt lộ vẻ mãn nguyện, cố sức đứng dậy chắp quyền, giọng nói cực kỳ phấn khích:
“D�� sao đi nữa, lần giao thủ này rất đáng giá, cảm tạ người huynh đệ!”
Vừa so chiêu với Trường An, hắn tức khắc nhận ra sơ hở, thiếu sót của mình. Đối phương không chỉ vạch ra những sơ hở, thiếu sót của hắn, mà còn phát hiện điểm yếu cốt lõi trong pháp môn tu luyện của hắn.
Đối thủ như thế này, cực kỳ hiếm thấy!
Trường An thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi hắn cũng bật cười, chắp quyền, đoạn đưa tay ra lấy thanh kiếm bên cạnh đối phương, bình thản nói:
“Huynh đệ, cho ta mượn kiếm.”
“Được thôi, nhưng vì sao cơ chứ?”
Người này gật đầu. Dù sao, đồ vật bên trong Thiên Bia Thí, dù có dùng hết, khi ra ngoài chúng vẫn sẽ được hồi phục như cũ, nên hắn chẳng lo Trường An sẽ lấy mất đồ của mình.
Trường An mỉm cười cầm kiếm trên tay, đoạn nhắm mắt lại. Hắn cảm nhận chiêu thức đối thủ vừa thi triển, rồi phân giải nó thành vô số động tác, cuối cùng lĩnh ngộ hoàn toàn.
Sau đó, hắn vung kiếm. Một đạo kiếm khí hình bán nguyệt bay về phía trước, xẻ đôi một cột đá làm hai.
Oanh!
“Cái gì?”
Kèm theo đó l�� tiếng hô kinh ngạc của người kia. Hắn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt nữa, làm sao đối phương có thể thi triển được chiêu thức của mình ư?
Khoan đã, Thiên Bia Thí!?
Hắn chợt nhớ đến điều gì, thân thể tức khắc run lên. Nhưng hắn không dám tin điều này, bởi vì nó quá đỗi hoang đường!
Cuối cùng, hắn đành hỏi với giọng điệu dò xét, pha lẫn run rẩy:
“Chỉ vẻn vẹn giao thủ với ta… mà ngươi đã lĩnh ngộ được chiêu thức kia ư?”
“Từ lúc ngươi thi triển chiêu đó lần đầu tiên, ta đã lĩnh hội được rồi. Chỉ vì không có kiếm trong tay nên chưa thể thi triển.”
Trường An cười nhạt đáp lời, rồi đứng dậy bước đi. Hắn phất tay áo, bỏ lại đối phương đang bị trọng thương, ánh mắt đầy kinh hãi nhìn theo.
“Cáo từ!”
Bảng giao diện của Trường An cũng đã được Hệ Thống cập nhật thông tin.
[Tên: Hoàng Trường An Cảnh giới: Phàm nhân, Nhất Phẩm Tụ Khí (Trong Thiên Bia Thí) Chiêu Thức: Thiên Ngưu Quyền, Bán Nguyệt Trảm]
Trường An nhìn bảng hệ thống mà mỉm cười, rồi nhìn về phía một đoàn người đang ở xa, bình thản bước tới.
...
Tại Quảng trường Thiên Bia, các vị trưởng lão của các tông môn nhỏ đã ghé qua, tất cả dường như đang bàn luận điều gì đó. Bạch Yến mở vật mà Diệp Tuyên đã đưa cho nàng, thuần thục gõ lên màn hình, sau đó gọi đến số của Thiệu Tổ.
Thiệu Tổ vừa bắt máy, nàng đã tức khắc nói:
“Lão tổ, c�� biến rồi!”
Từ đầu dây bên kia, một giọng nói có vẻ rất lười biếng vang lên:
“Tiểu Yến… Ngươi cũng gần một trăm lẻ tám tuổi, không cần phải gấp gáp như vậy…”
“Vị cao nhân tên Nhược Trần vừa khích tướng tất cả mọi người, sau đó tham gia Thiên Bia Thí.” Bạch Yến không đợi lão ta nói hết, đã cắt lời. Đầu dây bên kia tức khắc im bặt, cuối cùng chỉ còn lại lời nói ngắn gọn:
“Ta sẽ đến xem xét.”
Hắn cúp máy. Sau đó, Thiệu Tổ dở khóc dở cười đưa tay vò tóc, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.
Chẳng lẽ huyền cơ của Thiên Bia đã bị Nhược đệ khám phá ra rồi sao? Nhưng hắn đâu thể ngông cuồng đến mức ấy? Tính cách của Nhược Trần vốn trầm ổn, tỉnh táo, làm gì lại đi đắc tội với nhiều người đến thế?
“Nên khả năng cao là người khác…”
Thiệu Tổ lẩm bẩm, gã chợt nhớ đến Trường An – một kẻ giống hệt mình.
Cả hai đều nhận ra đối phương có điểm bất thường, nhưng vẫn có thể cười ha hả xưng huynh gọi đệ, lại còn diễn những trò ngu ngốc.
Ai biết được, bên dưới lớp mặt nạ đó l��i là một tính cách ra sao?
...
Ở bên ngoài Thiên Bia, các vị trưởng lão cũng không kìm được mà bắt chuyện với Bạch Yến:
“Theo các vị, người cuối cùng ra khỏi Thiên Bia Thí là ai?”
“Lần tham gia này có sự góp mặt của nhiều vị thiên kiêu ngàn năm khó gặp, ta nghĩ Phù Giang có cơ hội lớn nhất! Nghe đồn rằng năm vừa rồi hắn vừa nhận được một bản truyền thừa Thần binh từ Thượng Giới.”
Một vị trưởng lão của Kiếm Linh Tông cười nhẹ nói, nhưng lại có ý kiến khác:
“Ta cho rằng Thủy Tình cũng không thể xem thường được, đừng quên sủng thú của nàng sở hữu huyết mạch Gà chín cựa, khi vào Thiên Bia Thí hoàn toàn có thể xảy ra hiện tượng Phản Tổ.”
“Đoán điều đó khó lắm, không bằng chúng ta cá cược xem tông môn nào có đệ tử bị loại đầu tiên?”
“Được, được, trước hết hãy loại trừ đệ tử của Sơn Thủy Tông ra. Bọn họ hòa hợp với thiên nhiên, lại tu luyện võ đạo, ngự thú làm chủ, sức chiến đấu…”
Một vị trưởng lão đang tỏ ra mình hiểu biết mà phát biểu, nhưng hắn chưa kịp nói dứt lời, đã thấy trước cửa Thiên Bia chợt lóe lên ánh sáng rực rỡ!
“Ồ? Đã có người ra rồi?”
Mọi người ngạc nhiên hô to, bởi vì số người tham gia lần này chỉ có hơn ba trăm, mà địa điểm bên trong Thiên Bia Thí lại có đến năm khu vực, mỗi khu vực đều rộng lớn vô ngần. Ai lại bị đào thải nhanh đến thế?
Bị loại nhanh như vậy, làm mất mặt tông môn chắc chắn sẽ bị phạt nặng.
Từ trong Thiên Bia Thí, một thân ảnh mặc đồng phục của Sơn Thủy Tông xuất hiện, cực kỳ suy yếu, thở dốc từng hơi nặng nề. Khi thấy người này, toàn trường tức khắc chấn động vô cùng.
“Cái gì? Đệ tử Sơn Thủy Tông bị đào thải đầu tiên ư!?”
Vị trưởng lão vừa tỏ ra mình hiểu biết lập tức bị vả mặt, hắn hoang mang lẩm bẩm. Người bên cạnh cũng ngạc nhiên không kém mà nói:
“Vô lý, chẳng lẽ hắn không thể chạy trốn sao?”
Sơn Hùng vừa mới bị đào thải, nhưng hắn vô cùng bình tĩnh bước về phía ông lão đang ngồi trên lưng voi. Ông ta chợt hỏi:
“Xảy ra biến cố gì rồi?”
“Bởi tài nghệ của con không bằng người khác, bại dưới tay Nhược Trần.”
Sơn Hùng gật đầu, bình thản đáp lời, vẻ mặt thản nhiên không chút tiếc nuối. Ông lão trầm ngâm một hồi rồi khẽ gật đầu:
“Tốt. Lần này chỉ là để con trưởng thành hơn mà thôi, thời gian để phát triển còn dài, quan trọng là đừng bỏ cuộc.”
“Vâng. Thông qua trận chiến với Nhược Trần, con đã lĩnh ngộ được đôi chút về quyền pháp của mình, xin phép được cáo lui để tham ngộ nó.”
Sơn Hùng gật đầu, nghiêm nghị đáp lại, rồi đi về vị trí của mình, tiếp tục xếp bằng tu luyện.
Một vị trưởng lão quan sát cảnh tượng này, bất chợt bật cười cảm thán:
“Thắng không kiêu, bại chẳng nản, quả nhiên tác phong của Sơn Thủy Tông vẫn không hề thay đổi.”
“Chỉ có điều cái tên Nhược Trần kia có thể đánh bại đệ tử Sơn Thủy Tông, xem ra vẫn có bản lĩnh đấy chứ.” Một vị khác gật đầu bổ sung thêm.
Chỉ có Bạch Yến đưa tay che mặt, thở dài rồi rủa thầm:
“Bản lĩnh… một vị đại năng giả vờ làm phàm nhân đi ức hiếp bọn nhỏ, bản lĩnh gì chứ!”
Mọi thành quả biên tập đều thuộc về truyen.free, nơi nu��i dưỡng những câu chuyện đầy hấp dẫn và lôi cuốn.