(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 81: Thiên Bia Thí mở!
Bên ngoài Thiên Bia Thí, trong cỗ xe ngựa màu ngọc, một giọng nói thì thầm vang lên:
“Ngạo Thiên ca ca, sao huynh vẫn chưa vào?”
“Gọi ta là sư phụ.”
Người nam tử với khuôn mặt tuấn mỹ khẽ nhíu mày, giọng điệu không giấu được sự khó chịu khi nhắc nhở. Người thiếu nữ nghe vậy, đôi mắt nàng thoáng hiện vẻ kỳ lạ, nhưng rồi nàng cũng nhu thuận gật đầu:
“Vâng, sư phụ.”
Nàng phải nhịn, phải nhẫn nhịn mới có thể nắm giữ nam nhân này trong tay. Đến lúc ấy, hắn cũng chỉ là con rối của nàng mà thôi.
Quen nhau được ba tháng, nàng đã phần nào hiểu rõ tính cách của gã đàn ông này. Hắn bá đạo nhưng không quá thâm sâu, nhưng điểm yếu lớn nhất lại là… quá mức chiều chuộng và quan tâm nữ nhân. Đúng chuẩn một nam nhân bá đạo, luôn có mỹ nữ vây quanh.
“Tiểu Yên, con đang nghĩ gì trong đầu vậy?”
Thiên Kiều lơ đãng quan sát bên ngoài thành, nàng bỗng nhiên buông một câu hỏi.
Nam Cung Yên là tên của nữ đệ tử này. Ba tháng trước Thiên Kiều ra tay cứu giúp cô bé, không hiểu sao từ đó ngày nào cô bé cũng bám riết lấy nàng. Cuối cùng, Thiên Kiều đành phải nhận làm đệ tử.
Chỉ là… đôi lúc ánh mắt của vị đệ tử này nhìn nàng có gì đó không ổn. Điều đó khiến Thiên Kiều thỉnh thoảng lại né tránh theo bản năng.
“Sư phụ, con chỉ đang nghĩ xem bản thân nên làm thế nào để nhận được truyền thừa của Thiên Bia.”
Rồi sau đó, tìm cách cuỗm luôn hàng tá bảo vật trong người Long Ngạo Thiên.
Nam Cung Yên lặng lẽ bổ sung thêm một câu nói nữa trong lòng, đoạn nàng nhẹ nhàng bước xuống xe ngựa, lại cúi người hành lễ với Thiên Kiều:
“Sư phụ, người không cần đưa con vào tận quảng trường Thiên Bia, như vậy sẽ gây ra lắm sự chú ý không đáng có.”
“Hãy cố gắng lên. Ta biết thân phận nữ nhi khi tu luyện sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng đừng vì thế mà bỏ cuộc.”
Thiên Kiều im lặng hồi lâu, cuối cùng nàng chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở Nam Cung Yên. Nàng mỉm cười gật đầu rồi bước vào quảng trường.
Còn lại một mình, bên dưới tay áo của Thiên Kiều chợt động đậy, sau đó một con hồ ly nhỏ nhắn chui ra ngoài. Bộ lông trắng hồng tuyệt đẹp, từng chiếc đuôi mềm mại khẽ vẫy nhẹ, nó ngước đôi mắt nhỏ lên nhìn nàng.
Con gái rất thích những thứ đáng yêu, Thiên Kiều cũng không phải ngoại lệ. Chỉ là vì nàng thường giả nam trang, nên niềm yêu thích này ít khi được bộc lộ ra.
“Em sao vậy?”
Nàng khẽ vuốt ve cái đầu nhỏ nhắn của con hồ ly mà mỉm cười hỏi. Chỉ thấy Yêu Hồ bỗng giơ móng vuốt chỉ về phía Nam Cung Yên, ánh mắt đ��y vẻ đề phòng:
“Chủ nhân, ta cảm nhận được nàng ta có ý đồ xấu với người!”
Thiên Kiều nghe vậy thì ngạc nhiên lắm, bởi vì trong mắt nàng, Nam Cung Yên rất ngoan ngoãn và nhu thuận, là một cô gái rất tốt, có thể có ý đồ gì được chứ?
Vì thế, nàng chỉ đưa tay ra gãi nhẹ cổ Yêu Hồ, khiến nó bất giác thỏa mãn nheo mắt lại. Thiên Kiều thấy cảnh tượng này liền nở một nụ cười và lắc đầu:
“Cảm giác của em đôi khi không chính xác đâu, giống như vị chủ quán trà mà ta gặp em ở đó vậy.”
“Nhưng mà…”
Yêu Hồ không cam lòng khẽ kêu lên, bởi vì nó thực sự cảm thấy kẻ đó vô cùng nguy hiểm. Vậy mà Thiên Kiều đặt nó xuống, nụ cười vẫn chưa hoàn toàn tiêu tán trên khuôn mặt vốn dĩ chỉ thường trực vẻ cao ngạo của nàng:
“Hắn ta chỉ là một tên ngốc, lại vô cùng yếu ớt, làm sao có chuyện nguy hiểm được chứ?”
Yêu Hồ thoáng chốc ngây ngốc, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây ra, sau đó lập tức cảnh giác vươn móng vuốt giữ lấy bàn tay Thiên Kiều, nét mặt nghiêm trọng.
Nó chợt nhận ra, mỗi khi đề cập đến vị chủ qu��n trà ấy, cho dù rất hiếm hoi, nhưng chủ nhân thường nở một nụ cười.
Chẳng lẽ…
“Chủ nhân, tại sao người lại cười?”
Thiên Kiều vẫn không nhận ra suy nghĩ của Yêu Hồ, chỉ thấy nàng cong khóe miệng lên, sau đó khẽ vuốt má nó rồi bâng quơ nói tiếp:
“Giống như em nữa… Ta rất thích ở gần những kẻ ngốc.”
Bởi vì chỉ có kẻ ngốc mới không che giấu âm mưu, sẽ không tính toán sau lưng nàng, càng sẽ không lừa bán nàng…
Yêu Hồ thoáng nhận ra cảm xúc của Thiên Kiều có chút xao động, liền lặng lẽ rúc vào lòng nàng, nhưng đôi mắt vẫn lộ vẻ khó hiểu.
Mình ngốc sao? Nó nhớ rõ mình rất thông minh mà? Sao lại là ngốc chứ?
Quả thực, phép thanh tẩy ký ức quá mạnh, đến bây giờ Yêu Hồ vẫn không nhận ra rằng chính nhờ Trường An mà nó mới trở nên ngốc nghếch đến thế.
…
“Lão Nhược, ngươi đeo mặt nạ trắng, ta mặt nạ đen, cả hai tuyệt đối không quen biết nhau, nhớ kỹ chưa?”
Trường An nhắc nhở Nhược Trần, hắn cầm chiếc mặt nạ đen lên, sau đó vỗ vai lão Nhược, khẽ cười nhẹ:
“Đi đi, chốc lát nữa Thiên Bia sẽ mở. Ngươi cứ hòa vào nhóm đầu tiên mà bước vào.”
“Tiền bối không vào cùng lúc với tôi sao?”
Nghe Nhược Trần thắc mắc, hắn chỉ lắc đầu, rồi đeo chiếc mặt nạ đen lên, ánh mắt vẫn ánh lên vẻ thích thú:
“Ta tính hôm nay sẽ tất tay một lần.”
Sau đó, Thiên Bia chợt sáng lên, một chiếc cửa màu vàng óng lộ ra trước mắt, trận pháp liên tục hiển lộ.
Thiên Bia Thí, khai mở!
“Thiên Bia Thí mở ra, những ai chưa có môn phái hãy mau chóng tiến vào!” Có ai đó lớn tiếng hô. Dòng người ồ ạt đổ về, tiến vào bên trong cánh cửa. Nhược Trần cũng thuận theo đó, đeo mặt nạ lên, hòa vào đám đông như một người bình thường, chẳng ai chú ý đến hắn.
Thông thường, thứ tự sẽ là: đầu tiên là các đệ tử không có môn phái, nửa tiếng sau mới đến các đệ tử đã có tông môn. Sắp xếp như vậy để những người tu luyện tự do có thời gian thi triển thực lực mà không bị chèn ép bởi các đệ tử tinh anh. Các tông môn cũng sẽ dựa vào đó để tuyển chọn đệ tử.
Thoáng chốc, nửa tiếng đã trôi qua. Thiên Bia lại một lần nữa mở ra, nhưng chưa kịp đợi các đệ tử tiến vào, một thanh niên đã bất ngờ bước tới, dừng lại và ngẩng đầu nhìn Thiên Bia.
Bia đá to lớn, bảy chữ rồng bay phượng múa cứ thế hiện rõ.
Người thanh niên đeo một chiếc mặt nạ che khuất khuôn mặt, chỉ lẳng lặng quan sát bảy chữ đó, tựa như đã thấu hiểu.
Nhưng những người xung quanh đâu nghĩ như vậy? Bởi lẽ cho đến nay, chưa một ai giải mã được bảy chữ mà Lạc Hồng Tiên Tổ để lại là gì.
Người thanh niên đứng đó, chắn ngang lối vào Thiên Bia Thí, khiến các vị đệ tử thoáng chốc sững sờ, quá trình tiến vào tức khắc bị gián đoạn.
“Tên này là đệ tử của môn phái nào? Nếu là tán tu thì bây giờ vào sẽ chịu thiệt thòi lắm đấy.”
“Này! Đừng có mà chặn đường chứ, vào thì vào nhanh đi, cái tên này!”
Vài tiếng xì xào vang lên, và ở xa xa, các vị cao tầng của tông môn cũng bắt đầu nhận ra điều bất thường này.
Bạch Yến cau mày nhìn cảnh tượng ấy, chỉ nghi ngờ lẩm bẩm:
“Tên này định làm gì?”
Ông lão ngồi trên lưng voi khẽ vuốt râu, đôi mắt nhìn về phía thanh niên, thoáng lóe lên một tia sáng.
Dường như… người như thanh niên này không chỉ có một.
Quả thực, bên dưới quảng trường, ánh mắt Diệp Tuyên như đờ đẫn, hắn nhìn những chữ này, rồi bất giác nở nụ cười.
Là tiếng Việt! Tiếng Việt hiện đại!
Bảy chữ này được viết bằng tiếng Việt, nên đến giờ vẫn chưa có ai nhận ra.
“Ư bách niên trung tu hữu ngã? Quả nhiên đây là dấu hiệu mà người xuyên việt muốn để lại…”
Nhưng chưa kịp chờ Diệp Tuyên suy luận, người thanh niên đã quay người lại, đối diện với tất cả các đệ tử tinh anh. Dù khuôn mặt đã bị che khuất, nhưng chợt… một tiếng cười vang lên.
“Ha ha ha…”
Cười! Không những chặn đường các đệ tử, mà bây giờ gã này còn dám cười ư? Chán sống đến mức nào rồi chứ?
“Thôi làm trò quỷ đi chứ!” Một ai đó tức giận hô lên.
“Ha ha ha…”
Đáp lại hắn, tiếng cười vẫn nhẹ nhàng vang lên.
“Ha ha ha ha! Ha ha ha ha!”
Dần dần, tiếng cười ngày càng lớn, cuối cùng biến thành cuồng tiếu. Trường An chưa bao giờ bộc lộ biểu cảm như vậy. Tiếng cười của h��n cực kỳ điên cuồng. Nếu kẻ địch của Trường An có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra đây là lúc hắn vui vẻ nhất, khi đối mặt với ranh giới sinh tử.
“Xin thứ lỗi chư vị, nhưng ta phải nói rằng… tất cả những người ở đây, đừng ai mong chạm được tay vào truyền thừa đâu!!”
Thiên Bia rung chuyển, quảng trường xuất hiện những âm thanh náo động, trận pháp tỏa ra hào quang ngút trời!
Thế nhưng ở trung tâm, các vị đệ tử tinh anh đều cực kỳ yên tĩnh, bọn họ ngây dại nhìn nam tử áo trắng đang cười điên cuồng, không chút sợ hãi. Cuối cùng, tất thảy trở thành bối cảnh cho hắn.
“Tên này phát điên rồi sao? Năm xưa Long Ngạo Thiên cũng không ngông cuồng đến thế!” Bạch Yến giật mình, nàng mở to mắt mà kinh hãi lẩm bẩm.
Ông lão cũng thoáng giật mình, đôi mắt già nua nay cũng ánh lên chút cảm xúc bất ngờ.
Điên, hắn thật sự điên rồi!
Ầm!
Đột ngột, một âm thanh vỡ nát vang lên. Chỉ thấy Diệp Tuyên từ lúc nào đã giẫm nát một mảng đất lớn dưới chân. Hắn khẽ nhíu mày, chậm rãi bước tới, rồi nghi ngờ lên tiếng:
“Đạo hữu, ý của ngươi là sao?”
Không chỉ hắn, mà Phù Giang, Thủy Tình và các đệ tử lĩnh đội cũng bắt đầu tỏa ra khí thế. Các đệ tử xung quanh nhìn về phía Trường An bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Thanh Nhạc mở to mắt. Nàng nhìn người thanh niên áo trắng nở nụ cười điên cuồng, rồi nói với giọng điệu v�� cùng bình tĩnh:
“Ngươi nghe không sai. Ta nói rằng toàn bộ đệ tử ở đây, kể cả Tam Đại Tông Môn, đều không thể đánh bại ta trong Thiên Bia Thí này.”
Trường An cười lớn, không chút kiêng kỵ lặp lại lời nói một lần nữa, tựa như trong trời đất chỉ còn mỗi mình hắn.
Hắn mở rộng hai tay, dần dần lùi bước vào trong Thiên Bia, không hề để ý đến những ánh mắt chứa sát ý xung quanh, để lộ vẻ mặt cuồng ngạo của mình:
“Sao? Muốn phản bác lại ta ư? Muốn dùng thực lực đánh bại ta, muốn phẫn nộ đánh chết tên ngông cuồng này?”
“Tới mà giết chết ta! Giết ta đi! Ngay bây giờ!”
“Giết! Ta! Đi!”
Trường An vừa dứt lời, hắn quay lưng lại, ngẩng đầu nhìn bảy chữ. Khí chất điên cuồng tức khắc biến mất, chỉ còn lại một người thư sinh bình thường. Hắn giống như đang giới thiệu bản thân với mọi người, bình thản nói:
“Quên mất, ta tên Nhược Trần.”
Mà hắn đâu có đeo mặt nạ màu đen như đã nói với Nhược Trần? Đó lại là một chiếc mặt nạ màu trắng.
Thân ảnh hắn biến mất, khóe miệng vẫn cong lên, trông có vẻ rất vui.
Ư bách niên trung tu hữu ngã?
Trong trăm năm, chỉ có ta?
Lạc Hồng Tiên Tổ, đây là bảy từ ngươi để lại? Nếu đây chính là câu hỏi của ngươi…
Vậy thì hôm nay, ta sẽ dùng phong thái ngông cuồng, bá đạo, dẫm đạp lên toàn bộ thiên tài ở đây, mang theo đáp án đến!
Truyen.free hân hạnh mang đến cho bạn những câu chuyện độc đáo.