Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 79: Cường Giả gặp Cường Giả

“Móa, cuối cùng phí tiền cũng chẳng được cái gì cả!”

“Chán chết đi được!”

Cuối cùng, dưới sự kiên trì đến mức bất khuất của Nhược Trần, Trường An và Thiệu Tổ hoàn toàn không có cơ hội ngắm nhìn chốn bồng lai tiên cảnh ấy dù chỉ một lần, thế nên giờ đây cả hai rời khỏi nhà tắm với vẻ mặt không cam lòng.

Thế nhưng, dường như những cô gái xung quanh, khi thấy hai người bước ra, liền đưa ánh mắt khinh bỉ tột độ về phía hai gã "đồng râm" ấy. Ấy vậy mà bọn hắn vẫn không hề cảm thấy có gì kỳ lạ, cứ thế tiếp tục bước đi.

Nhược Trần thở dài bất đắc dĩ, hắn cũng chỉ mới bước ra ngoài chợt ngừng lại và chứng kiến khung cảnh này, sau đó chìm vào im lặng.

Quên mất, bởi vì nơi này không hề có khả năng cách âm, cho nên những lời nói vừa nãy của cả ba người…

Mẹ nó, hoàn toàn bị nghe hết tất tần tật, không sót một từ?

May thay, cuối cùng hai tên đồng râm này cũng nhận ra điều gì đó, chỉ thấy Thiệu Tổ chợt ngừng lại, gã cau mày mà nhỏ giọng hỏi:

“An Đệ, hình như các nàng đang nhìn về phía ta đúng không?”

Nhưng, Trường An quan sát xung quanh một hồi, cuối cùng lắc đầu và thấp giọng phản bác:

“Không không, là ta mới đúng, có lẽ các nàng bị hớp hồn bởi vẻ anh tuấn tiêu sái này mất rồi…”

Không, các nàng đang nhìn vào hai thứ cặn bã thì đúng hơn đấy!!!

Nhược Trần gào thét trong lòng, hắn cố gắng giữ khoảng cách với cả hai. Mãi cho đến khi bọn họ đã hoàn toàn rời khỏi nơi này và bước đi về phía Thiên Bia, hắn mới dám bước lại gần.

Mấy ngày nay, bởi vì đang trong thời gian diễn ra Thiên Bia Thí, cho nên Phù Đổng Thành cứ có người đến người đi tấp nập vô cùng. Vào thời điểm này, cũng chính là lúc mà toàn bộ thiên hạ tề tụ lại.

Theo quy định hằng năm, mỗi đại tông môn sẽ được cử hai mươi đệ tử tinh anh tham gia Thiên Bia Thí, nhưng đối với các tán tu hay những người tu luyện của môn phái nhỏ thì sẽ không bị giới hạn số lượng.

Cái này là để tạo cân bằng, lỡ như toàn bộ đệ tử tinh anh của đại tông môn kéo đến tham gia, thì những tán tu và các đệ tử của môn phái nhỏ sẽ không có cơ hội để thể hiện.

Quy định này tồn tại là để tạo đất diễn cho các đệ tử chưa được thu nhận vào tông môn, đồng thời tạo cơ hội cho các tông môn nhỏ được chú ý đến. Nhờ đó, các Đại Tông Môn sẽ xem xét ai có thiên tư, phẩm cách phù hợp để chiêu mộ.

Có thể nói, Thiên Bia Thí vừa là để khảo nghiệm đệ tử tinh anh, vừa là để tiếp nhận truyền thừa, lại vừa là để những người tu luyện chưa nhập tông thể hiện bản thân.

Vì vậy, bây giờ trên khắp đại lộ thành Phù Đổng, người qua kẻ lại tấp nập. Tiếng rao bán hàng hóa vang lên không ngớt, xung quanh là đủ loại kiến trúc đan xen nhau. Đôi khi, một chiếc xe ngựa được trang trí vô cùng hoa lệ lại đi ngang qua, nhưng người dân xung quanh dường như đã quá quen thuộc với cảnh tượng này từ bao giờ.

“Ài, người tham gia Bia Thí thật là nhiều…”

Trường An cảm thán, Thiệu Tổ liền khinh bỉ nhìn hắn, rồi cuối cùng nói:

“Bia Thí là cái quỷ gì? Bộ chữ Thiên bị đệ ăn mất rồi hả?”

“Há, là Bia Thí Thiên? Vãi nồi, nghe kinh thế?”

Trường An tức khắc trợn mắt lên, hắn nói với giọng điệu kinh hãi. Nhược Trần không nỡ để hai tên này cãi nhau như thiểu năng giữa phố bèn giải thích:

“Thiên Bia Thí, bởi vì tham dự sẽ có cơ hội lọt vào mắt của các đại tông môn, cho nên ai cũng đến tham gia.

Đặc biệt hơn là… Trên Thiên Bia có bảy chữ do Lạc Hồng Tiên Tổ để lại, vậy mà từ trước đến giờ, không ai có thể giải được ý nghĩa của nó!”

“Chữ xấu quá?”

Trường An buột miệng hỏi lại, nhưng rồi hắn nhanh chóng che miệng, chỉ là lời đã lọt vào trong tai của hai người kia. Đáp lại là bốn con mắt đang nhìn về phía một kẻ đần, pha lẫn thương hại.

Thành Phù Đổng, nơi đặt Thiên Bia.

Một tấm bia đá cao hàng trăm mét, vô cùng đồ sộ, đứng sừng sững giữa trung tâm quảng trường. Mấy ngàn năm đứng giữa trời xanh, trải qua biết bao gió táp, mưa sa, khiến cho bề mặt tấm bia đá toát lên vẻ tang thương cổ kính. Bên trên còn có bảy chữ do Lạc Hồng Tiên Tổ lưu lại, bảy chữ mà ngàn năm nay không ai giải mã được.

Còn hai ngày nữa mới đến ngày Thiên Bia Thí chính thức diễn ra, thế nên nơi này cũng không mấy tấp nập. Chỉ có vài ba người đến đây xem, còn lại chắc vẫn đang tận hưởng bầu không khí lễ hội của Phù Đổng Thành.

Thiệu Tổ đã đi mất, lão ta cứ thoắt ẩn thoắt hiện như một tên biến thái khiến Trường An cực kỳ lo ngại về điều này. Hắn cũng muốn đi chơi lắm, nhưng Nhược Trần lại kéo hắn đi về phía Thiên Bia để xem qua một lần, lý do là…

“Chín trăm năm trước ta chưa tham dự Thiên Bia Thí, lần này muốn xem bảy chữ đó ra sao”

“Ừm ừm”

Trường An chán nản thở dài, hắn đưa mắt nhìn ngó nghiêng, giống như một con rùa lười biếng, mặc cho Nhược Trần kéo đi.

Thoáng cái đã đến trước bia đá, Nhược Trần nhìn bảy chữ do Lạc Hồng Tiên Tổ lưu lại, ánh mắt hắn thoáng chốc ngây dại đi.

Tu vi Cửu Phẩm Hóa Tiên, đã từng chứng kiến qua vô số loại công pháp… Vậy mà bây giờ, hắn không hiểu nó viết gì cả!

Không phải ký tự từ Thượng Cổ, cũng không phải ám ngữ, chẳng phải ngôn ngữ từ Thượng Giới. Bảy chữ cứ im lìm nằm trên phiến đá, mặc cho bao năm tháng trôi qua, vẫn không ai có thể giải được.

Đùa sao? Chẳng lẽ Lạc Hồng Tiên Tổ thực sự viết bậy, nên những từ này mới không ai giải được?

Quan sát một hồi lâu, cuối cùng Nhược Trần phát hiện bản thân hắn không dò ra được manh mối gì cả, chỉ đành thở dài và định quay người.

Nhưng mà, Trường An vẫn đứng yên, đôi mắt hắn nhìn lên trên Thiên Bia, giống như nhớ tới điều gì đó từ xưa lắm rồi.

Trong nháy mắt, bảy chữ này lọt vào tầm mắt hắn, đồng tử co rụt lại!

“Ư… Bách niên trung… Tu hữu ngã?”

Hắn chợt lẩm bẩm, Nhược Trần giật mình, còn định nói gì nữa, nhưng Trường An thoáng chốc bật cười, lại lẩm nhẩm, giống như đang tự hỏi bản thân:

“Ư… Bách niên trung… tu hữu ngã?”

Hắn hỏi, nhưng không để Nhược Trần nói thêm, lần này Trường An thu lại nụ cười, bước đến đưa tay chạm vào bia đá, bình thản cất tiếng:

“Thiên Bia còn thiếu một câu…”

Lúc này, hắn không còn cái khí chất bẩn bựa, ngáo ngơ, trẻ trâu, ngu ngốc như mọi khi nữa, chỉ đơn thuần là yên tĩnh đến cực hạn.

Không phải đứng yên một chỗ vẫn khiến người ta nghẹt thở, mà giống như một kẻ vốn đã vô địch trần gian, nay quyết định thu kiếm vào vỏ, lặng lẽ che đi khí chất vương giả của mình.

Trên Thiên Bia, bảy chữ do Lạc Hồng Tiên Tổ lưu lại, vượt qua không gian, vượt qua thời gian, đến được tay hắn.

Kiếm đã cho vào vỏ, nhưng lần này… Hắn muốn rút ra!

Vì thế, Trường An thu tay lại, quay sang Nhược Trần, bình thản mỉm cười và lên tiếng:

“Lão Nhược, chúng ta tham gia Thiên Bia Thí, tiện thể giật luôn truyền thừa của Lạc Hồng Tiên Tổ đi”

Không cao ngạo, không khinh thường, chỉ có bình thản, tựa hồ như việc này hắn đã làm rất nhiều rồi, cũng cảm thấy quen thuộc.

Nhược Trần sững người, bộ dáng lúc này của Trường An hoàn toàn trở lại với lần đầu cả hai gặp mặt.

Vì thế, hắn gật đầu:

“Theo ý tiền bối”

Trường An gật đầu, hắn mỉm cười quay người rời khỏi nơi này, trong khi đó ánh mắt lộ ra sự vui vẻ hiếm thấy. Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, được tạo ra bằng sự tận tâm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free