Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 78: Ý chí vượt thời đại!

Tiếng suối róc rách không ngớt, hơi nước nghi ngút bốc lên không ngừng. Làn sương trắng bảng lảng bay, bám vào vách tre và đọng lại thành những giọt li ti.

Xa xa, những hòn non bộ thấp thoáng ẩn hiện. Trên thềm đá, đôi ba bóng người lướt qua, ai nấy đều là mỹ nữ với thân hình yêu kiều, đầy sức sống. Phụ nữ vốn ai cũng thích tắm gội, huống hồ đây lại là Hồ Phù Tiên, nơi chỉ mở cửa duy nhất một lần mỗi năm.

Khi tới hồ, các nàng chậm rãi trút bỏ từng mảnh xiêm y, để lộ làn da trắng hồng nõn nà. Nước hồ ấm áp chảy dọc từ cổ xuống, men theo từng đường cong cơ thể. Một cảnh tượng vô cùng khêu gợi, những dáng hình ẩn hiện dưới làn nước trong veo.

Dĩ nhiên, đó chỉ là cảnh trong mơ. Còn thực tế thì, sau khi ông chú trung niên kia rời hồ, chỉ còn lại ba người. Hai "đồng râm" cũng bắt đầu thả phanh, nhưng thả phanh theo kiểu gì?

"Tổ Huynh, nước ở đây có vẻ đặc biệt, chẳng lẽ thần tiên chỉ cần đạp một bước chân cũng có thể tạo ra thứ này ư?" "An Đệ, đừng quên năm xưa Phù Đổng Thiên Vương ra đời nhờ dấu chân ấy đấy!" "Cái gì? Vậy dấu chân này là cha của Phù Đổng Thiên Vương? Vãi nồi, hình như ta vừa biết được một bí mật cực kỳ quan trọng..." "Cái gì? Không lẽ..."

Hai gã này nhìn quanh hồ nước, vừa ngâm mình vừa bàn luận với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, cứ như cao nhân luận đạo, cao thủ luận kiếm hay thư sinh luận nho, khí chất siêu phàm thoát tục, chỉ là… cái chủ đề có hơi bị lạc đề.

Nhược Trần: "..." Hắn bất đắc dĩ thở dài, rốt cuộc không thể chịu nổi cảnh hai kẻ "thiểu năng" đang báng bổ thần thánh, bèn lên tiếng giải thích:

"Tiền bối, cái hồ này thực chất là do Phù Đổng Tông xây dựng. Hằng năm, họ đều đổ linh tuyền vào, sau đó pha trộn thêm các loại dược liệu và tinh thạch. Chính vì thế, nước hồ mới có thể chữa được nhiều loại bệnh cho người tắm."

"Ừm? Sao ta không hề biết chuyện này?" Trường An nghe vậy thắc mắc, Nhược Trần chỉ mỉm cười nhẹ rồi giải thích cho hắn: "Bởi vì Phù Đổng Tông không muốn khiến dân chúng cảm thấy mắc nợ người tu tiên, cũng chẳng muốn mối quan hệ hai bên trở nên bất hòa, nên họ mới tạo ra truyền thuyết về Hồ Phù Tiên."

Đột ngột, Thiệu Tổ như phát hiện ra điều gì đó, liền cúi người lặn xuống nước. Hành động bất chợt này khiến hai người còn lại giật nảy mình. Chỉ thấy Trường An biến sắc, nhanh chóng bước tới gần lão:

"Chết rồi! Tổ ca vì không được ngắm gái mà tự sát mất!"

Đến nơi, hắn cũng lập tức lặn xuống, chìm nghỉm.

Nhược Trần: "..." *Tiền bối, ta thật sự không thể hiểu nổi hành động của các ngài một chút nào cả.* Cảm giác bất an dấy lên trong lòng, Nhược Trần lưỡng lự một hồi lâu, cuối cùng cũng quyết định bước tới xem hai tên ngốc này đang làm gì.

Và rồi, hắn sững sờ. Mắt Nhược Trần trân trân nhìn vào bức tường tre trước mắt. Dù nó có kiên cố đến mấy, dù nó có tạo ra một khoảng cách tưởng chừng không thể vượt qua…

Nhưng! Không gì có thể thắng nổi lòng người và tình đoàn kết!

Đã có biết bao người, dùng đủ loại binh khí để đục khoét từng lỗ trên bức tường. Dù tường tre cứng như sắt, dù thủy hỏa bất xâm, nhưng vẫn không thể chống lại sức mạnh của tình đoàn kết!

Ban đầu, đó chỉ là một lỗ hổng nhỏ bằng đầu ngón út, phía trên có khắc một dòng chữ bằng kiếm. Những nét khắc ngày càng nông, để lộ sự tuyệt vọng của người khắc… Nhưng trên tất cả, đó chính là niềm hy vọng trao gửi cho những người đến sau!

"Chỉ đến được đây thôi… Đành trông chờ vào sự cố gắng của đạo hữu!"

Năm sau đó, lỗ hổng nhỏ bằng đầu ngón út đã bị ai đó dùng kiếm cạy rộng ra, nay đã lớn hơn một chút:

"Tuy chỉ là Tụ Khí Cảnh, nhưng ta nguyện góp sức cho chư vị!"

Lại một người khác đến, lần này dùng búa đục, khiến lỗ hổng nay đã lớn bằng một nắm tay:

"Cố lên! Việc ta làm chưa được, chắc chắn chư vị sẽ làm được!" "Đừng từ bỏ! Các vị đạo hữu!" "Cố lên! Hãy thực hiện ước mơ của ta đi!"

Bức tường tre cứng cáp, từng chặn đứng hy vọng của biết bao "đồng râm," nay đã không thể chịu nổi sức mạnh và ý chí của họ. Qua năm tháng, một lỗ lớn đã được đục khoét ở dưới góc khuất, không ai hay.

Trường An và Thiệu Tổ chìm vào im lặng, tâm tư vô cùng phức tạp khi đọc những dòng chữ đến từ các thời đại khác nhau.

Nhưng họ đã vượt qua dòng sông thời gian, để lại những lời nhắn nhủ cho tương lai! Giờ phút này, cho dù những dòng chữ ấy là do ai khắc, nhưng tất cả đều mang chung một ý chí, một hy vọng, một mục đích! Cuối cùng, Trường An chắp tay, nghiêm mặt cúi người. Thiệu Tổ cũng theo đó mà làm: "Đạo hữu!" Một tiếng ấy, là để kính phục ý chí quyết chiến quyết thắng, phá vỡ bức tường từng chặn đứng vô vàn hy vọng của cánh đàn ông, mở ra con đường dẫn đến "tiên cảnh"!

Trong phút chốc, lòng Nhược Trần trở nên vô cùng phức tạp. Dẫu đã sống ròng rã chín trăm năm, hắn vẫn không biết nên nói gì. Rốt cuộc, cần bao nhiêu người tu luyện Nhất Phẩm, Nhị Phẩm dốc sức, và phải mất bao nhiêu năm đục khoét, mới có thể khiến bức tường trúc do cường giả Tứ Phẩm Khê Xuyên Cảnh tạo ra bị thủng được? Cái này… cái này… Chẳng lẽ đây là sức mạnh của đám "cặn bã có văn hóa," lại còn quyết chí quyết thắng sao? Chẳng lẽ thứ sức mạnh này lại cường đại đến mức có thể xuyên thủng bức tường do cường giả Tứ Phẩm Khê Xuyên Cảnh tạo ra ư?

Con mẹ nó! Truyền thừa tu tiên hàng ngàn năm, thứ duy nhất bọn này nhận được lại là ý chí đục lỗ tường nhà tắm để nhìn lén phụ nữ ư? E rằng các vị tiền bối mà biết có mấy kẻ dùng truyền thừa của mình làm ra những thứ nhảm nhí như vậy, chắc sẽ đội mồ sống dậy mất thôi…

Hắn còn đang mải suy nghĩ, chợt thấy Trường An hơi cúi đầu xuống, liền nghiêm mặt tiến đến ngăn cản: "Tiền bối, ngài định làm gì vậy!?"

Trường An giật mình, sau đó ngẩng đầu nhìn Nhược Trần, cuối cùng nghi ngờ cất tiếng: "Lão Nhược, dĩ nhiên là nhìn lén rồi chứ còn gì nữa?" Thiệu Tổ cũng ngẩn mặt ra, gã ngơ ngác:

"Hả? Chuyện này có gì là không bình thường sao?"

Giọng điệu của họ vô cùng tự nhiên, bình thản, cứ như chuyện mà hai "đồng râm" này sắp làm là lẽ đương nhiên của nhân tình thế thái, còn hành động của Nhược Trần mới là điều bất thường vậy. Nhược Trần: "..." *Rốt cuộc cuộc đời của hai lão này đã trải qua những gì mà lại có cái biểu cảm lệch lạc đến thế cơ chứ?* Chỉ thấy Trường An đột ngột như hiểu ra điều gì đó, cuối cùng thở dài rồi bá vai Nhược Trần, bật cười: "Lão Nhược, ngươi nhìn xem, các vị tiền bối đi trước đã thay nhau góp sức đục thủng bức tường này… Ta mà không nhìn, chẳng phải là phụ lòng bọn họ sao?"

"Đúng vậy, đôi khi trong mắt Nhược đệ, việc này là xấu, nhưng trong mắt các vị tiền bối kia lại là khác. Mỗi sự việc một góc nhìn, đừng suy nghĩ nhiều." Thiệu Tổ cũng gật đầu, gã mỉm cười bình thản phụ họa theo. Hai huynh đệ kẻ xướng người họa, khiến khóe miệng Nhược Trần giật giật. *Hai tên này, dù có nói đạo lý thế nào đi nữa, cũng không thể che giấu được ý đồ "cặn bã" của chúng đâu!*

Nhưng hắn dần dần cảm thấy có gì đó không ổn. Lúc này, Trường An và Thiệu Tổ đều nắm lấy hai vai Nhược Trần, nụ cười trên gương mặt cả hai dần trở nên xán lạn một cách đáng sợ. Nhược Trần hít một hơi thật sâu, cuối cùng cất giọng nghi ngờ hỏi: "Các ngươi…" Sau đó, Trường An và Thiệu Tổ đồng loạt đè đầu hắn xuống cái lỗ lớn kia. Nhược Trần vùng vẫy kịch liệt, tức giận đến mức trán nổi gân xanh: "Hai người bị điên rồi hả???"

Chỉ thấy cả hai đồng thanh đáp lại: "Lão Nhược, ngươi chưa thấy qua tiên cảnh, để ta giúp ngươi!" "Nhược Đệ, Tổ Ca cũng vì đệ cả thôi!!!" *Vì cái quần què, hai tên đần độn này!!!*

Bản văn này, được chắp bút chuyển ngữ bởi truyen.free, là một nỗ lực để mang đến trải nghiệm đọc mượt mà nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free