(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 77: Tắm chung
Khuôn mặt Thiệu Tổ chìm trong suy tư, gã vờn nhẹ đạo vận trong tay, khẽ nhíu mày, dường như đang suy ngẫm điều gì đó.
Đạo vận hư hư ảo ảo, vừa có vừa không, nhưng trong tay gã chẳng khác nào một quả cầu để tùy ý nắn bóp. Cuối cùng, Thiệu Tổ thở dài một hơi rồi ấn mạnh tay, đạo vận tức khắc tiêu tán.
Bạch Yến đứng trước mặt gã, nàng chứng kiến cảnh tượng này, đôi mắt thoáng lộ vẻ kính nể, liền hỏi:
“Sư tổ… Vậy là chúng con đã trúng phải chiêu thức thao túng tâm trí của vị đại năng đó?”
“Đúng vậy.”
Thiệu Tổ gật đầu, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng. Gã lưỡng lự nhìn Bạch Yến, cuối cùng mới giải thích:
“Có lẽ chiêu thức này có liên quan đến Ảo Thực Đạo, kẻ đó đã dùng nó lên các ngươi. Chính vì thế, dù cuộc tập kích nghiêm trọng đến đâu, các ngươi vẫn thấy nó hết sức bình thường, chẳng hề đáng bận tâm.”
“Vậy thực lực của vị này chắc chắn sẽ rất cao cường!”
Bạch Yến kết luận, bởi chính nàng cũng trúng chiêu thức đó mà không tài nào phản kháng được.
Thiệu Tổ gật gù, gã bóp nhẹ cằm, chóp chép miệng rồi lầm bầm:
“Quả thực, song kẻ đó không có ý xấu. Hắn ra tay có lẽ chỉ vì muốn các ngươi nhanh chóng rời đi, đồng thời không để lộ thông tin về nàng mà thôi.”
Nhưng rồi, gã vẫn còn điều gì đó canh cánh, ánh mắt nghi ngờ nhìn xuống bàn tay, nơi vẫn còn vương vấn một chút đạo vận.
Bạch Yến thấy sư tổ như vậy, nàng lưỡng lự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được bèn thắc mắc:
“Sư tổ, điều gì khiến ngài vẫn đang suy ngẫm như vậy?”
Chỉ thấy Thiệu Tổ trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng mới lười biếng vẫy tay một cái, rồi nói:
“Không sao, nhưng ngươi truyền lời cho Diệp Tuyên, cố gắng giành được Thiên Bia.”
Bạch Yến nở một nụ cười, cuối cùng nàng đáp lại sư tổ với giọng điệu đầy đắc ý:
“Sau khi Diệp Tuyên chiêm ngưỡng Thiên Bia, tiểu tử ấy bỗng trở nên vô cùng quyết tâm. Dường như dù chúng ta chẳng nói gì, hắn cũng sẽ dốc sức cố gắng!”
“Thế thì tốt, dù sao hắn chính là người có hy vọng đoạt được truyền thừa của Lạc Hồng Tiên Tổ nhất.”
Thiệu Tổ cười nhẹ. Vào lúc này, cả gã và Bạch Yến đều hiểu câu nói đó có thể gây chấn động đến mức nào.
Ba ngàn năm trước, phương Nam có Lạc Hồng Tiên Tổ, phương Bắc có Tần Đế. Hai thiên tài đứng song song với nhau, cũng giao chiến vô số lần. Dẫu cho có thế nào thì Tần Đế cũng chẳng thể đánh bại Lạc Hồng Tiên Tổ, nhưng người kia cũng chẳng thể đánh bại hắn.
Tuy thế, sự tồn tại của Lạc Hồng Tôn Giả đã giúp Xuân Quốc chống đỡ khỏi sự xâm lược của Tấn Quốc. Cùng lúc đó, ngài để lại Thiên Bia.
Cũng từ đây, Xuân Quốc có sức mạnh để đối kháng với Tấn Quốc, hai quốc gia dần dần trở về thế cân bằng, và công lao lớn nhất chính là nhờ Thiên Bia.
Thiên Bia là nơi các đại năng có thể khắc truyền thừa vào đó, để con cháu đời sau có thể lĩnh ngộ.
Ngoại trừ một số vị muốn truyền bá công pháp của mình ra ngoài, như Tản Viên Sơn Thánh, Đồ Sơn Thủy Thánh lập ra Sơn Thủy Tông, Phù Đổng Thiên Vương lập ra Phù Đổng Tông, thì những vị cường giả một thời khác đều khắc truyền thừa lên Thiên Bia.
Một số truyền thừa độc nhất vô nhị đều có thể lĩnh ngộ được từ Thiên Bia Thí. Chẳng hạn, Nhân Vương Phủ mà Bạch Yến thi triển trước đó cũng là do một vị anh hùng tên Thạch Sanh khắc vào Thiên Bia. Nàng tham dự Thiên Bia Thí và lĩnh ngộ được nó.
Nhưng mà truyền thừa của Lạc Hồng Tiên Tổ thì chưa từng có ai nhận được. Vậy mà Thiệu Tổ lại cho rằng Diệp Tuyên có thể, rốt cuộc là vì lẽ gì?
Thiệu Tổ chỉ cười nhẹ, cuối cùng gã không nói gì thêm, chỉ đứng dậy rời đi, miệng lẩm bẩm:
“Chuyện đến đâu thì đến, ta muốn du ngoạn nơi này một phen.”
...
Những dãy ao tròn nối tiếp nhau, lớn nhỏ khác nhau. Giữa mỗi chiếc ao đều bắc những cây cầu nhỏ bắc ngang, bao quanh là những vạt tre vàng lấm chấm đốm cháy. Bầu trời xanh biếc điểm xuyết những áng mây trắng hững hờ trôi.
Người ta truyền rằng, những cái ao chính là dấu chân ngựa của Phù Đổng Thiên Vương trên đường phi thăng, còn những cây tre nơi đây đã bị lửa từ ngựa sắt đốt cháy. Người đời gọi chúng là tre đằng ngà.
Bước dọc theo những cây cầu, Trường An thư thái khoanh tay tựa vào thành cầu, nhắm mắt lắng nghe tiếng trúc đung đưa.
Tựa như một bản hòa ca của gió và trúc, điểm xuyết bằng mặt nước trong veo khẽ gợn sóng mỗi khi cá vẫy đuôi. Dẫu ai có vội vàng đến mấy, chắc hẳn cũng sẽ dừng chân nơi đây, nhắm mắt lắng nghe khúc ca ấy.
Chợt, tiếng hai cô gái trò chuyện vang lên:
“Phương tỷ, chúng ta có ghé qua tắm Hồ Phù Tiên không?”
“Được chứ! Nghe đồn nước ở Hồ Phù Tiên có thể ban phát sức khỏe cho người tắm đấy, chỉ là mỗi năm chúng ta chỉ được ghé thăm một lần thôi…”
Trường An im lặng hồi lâu, cuối cùng đưa tay vuốt cằm, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ.
Năm xưa, có một người phụ nữ lớn tuổi mà vẫn hiếm muộn. Một hôm bà đi ra đồng, bỗng thấy một dấu chân khổng lồ, bà lấy làm ngạc nhiên, thốt lên: “Ôi! Bàn chân ai mà to thế này?” Rồi bà ướm thử chân mình vào, bỗng thấy rùng mình. Chín tháng mười ngày sau, bà hạ sinh Thánh Gióng.
Đến bây giờ, dấu chân ấy vẫn còn, chỉ là nay đã thành một hồ nước lớn. Tương truyền, ai tắm nước hồ này đều có thể chữa bách bệnh, hồi phục sức khỏe!
Dĩ nhiên, lời đồn sau chỉ là phóng đại, nhưng lỡ là thật thì sao? Nhỡ Trường An tắm xong liền hồi phục toàn bộ sức mạnh thì sao chứ?
Phải thử một lần cho biết…
Chứ không phải hắn muốn tranh thủ nhìn trộm các cô gái xinh đẹp tắm rửa đâu nhé, tuyệt đối không!
Dù chỉ có một cái hồ, chắc chắn nam nữ sẽ tắm chung! Nhưng đó có là gì chứ? Trường An chỉ muốn thử nghiệm xem nước hồ có thực sự hồi phục sức khỏe được hay không thôi!
Thế là hắn bừng bừng chí khí bước chân đi. Chợt, có một bóng người vội vã lướt qua bên cạnh hắn.
Sau đó, cả hai dừng chân trước Hồ Phù Tiên. Trước mặt là một mái đình, có lẽ là nhà tắm phục vụ cho nơi đây?
Nhưng vấn đề là…
“Tổ Huynh???”
“An đệ!?”
Hai người la lên, cả hai đều ngạc nhiên tột độ. Ngạc nhiên vì gặp đối phương tại đây, ngạc nhiên vì mối duyên phận thật lạ kỳ. Dù ngạc nhiên vì bất cứ điều gì đi chăng nữa, có một điều bọn hắn đều hiểu rõ:
“Tổ Huynh, đệ đã mắc bệnh hiểm nghèo từ nhỏ, bây giờ nghe danh Hồ Phù Tiên mới tìm đến thử vận may một phen…”
Trường An nghiêm túc nói. Người kia chỉ gật đầu, vỗ vỗ lưng Trường An rồi thở dài, giọng điệu lộ rõ vẻ mệt mỏi:
“Đệ không biết, chứ ta kẹt ở cảnh giới Nhất Phẩm đã lâu. Bây giờ tuổi tác cũng đã cao, sức lực suy yếu, lần này tới Thành Phù Đổng cũng là vì Hồ Phù Tiên này…”
Bốp!
Sau đó, cả hai chợt bắt tay nhau, ánh mắt như thể hai kẻ truy cầu đại đạo bỗng chốc tìm thấy tri kỷ.
“Huynh đệ! Chúng ta chỉ tới tắm thôi!”
“Đúng vậy, huynh đệ!”
Không thể nghi ngờ, hai bọn hắn chính là đồng râm!
Thế là bọn hắn đồng loạt mua vé vào cửa hồ, cùng nhảy xuống Hồ Phù Tiên. Dưới ánh dương chiều tà, hình ảnh hai gã đồng râm độc thân lâu năm thật nổi bật làm sao.
Nhưng đời chẳng bao giờ là mơ cả.
Trường An ngâm mình trong hồ nước mát mẻ. Dường như nó vẫn còn lưu giữ chút “thần tính”, quả thực có thể giúp người tắm tăng cường tố chất thân thể.
Hắn chẳng lấy thế làm mừng rỡ, chỉ đưa tay chống cằm, khuôn mặt tiều tụy, đượm vẻ thất vọng và hụt hẫng nặng nề.
Thiệu Tổ cũng vậy, gã đưa tay ôm đầu, thân thể cao lớn co ro một góc hồ, giờ đây chẳng khác gì một đứa trẻ.
Nhược Trần bình tĩnh nhìn cảnh tượng này, ánh mắt vẫn trầm ổn, tỉnh táo, tư thế ngồi thẳng tắp, nhưng không khỏi thở dài bất đắc dĩ.
Thế nào lại gặp hai lão này…
Mà người đàn ông còn lại trong hồ, chính là một ông chú trung niên đang sảng khoái rên ư ử, khiến Trường An và Thiệu Tổ chợt giật bắn mình lùi ra xa, chỉ hận không thể tránh càng xa càng tốt.
Có phụ nữ không? Nhiều lắm! Tiếng cười đùa, giọng nói trong trẻo vang vọng từ phía bên kia Hồ Phù Tiên, mang theo bao khát vọng thầm kín của hai vị đồng râm.
Nếu ở giữa hồ không có rừng trúc cao vòi vọi che chắn thì tốt biết mấy…
Hồ Phù Tiên rộng năm mươi trượng (khoảng 400m) quả thực chỉ là một hồ duy nhất, nhưng đã được phân chia thành hai khu vực rõ rệt dành cho nam và nữ. Ở giữa là cánh rừng trúc cứng hơn cả sắt thép, cao vút hơn cả những cây đại thụ cổ xưa nhất.
Nói tóm lại, chẳng có chuyện nam nữ tắm chung ở đây đâu.
Phiên bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc tìm đến đúng nguồn để thưởng thức trọn vẹn.