Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 75: Uy nghi Phù Đổng Thiên Vương

Trước Tà Vực, một vị tiên nhân áo trắng đứng sừng sững trên đống xác. Hắn nắm chặt thanh hắc kiếm, đeo chiếc mặt nạ gỗ, dù thân thể chi chít vết thương, hắn vẫn đứng thẳng tắp.

Tà Vực chỉ toàn hắc ám. Càng nhìn sâu vào đó, dã tâm, tâm ma, sự điên cuồng,... tất cả bóng tối trong ngươi đều sẽ bị khuếch đại hàng triệu tỷ lần.

Lúc này, Tà Quân cũng vậy. Đôi mắt hắn đã mờ đục từ lúc nào, bị tham vọng chiếm hữu hoàn toàn. Hắn bước tới, chạm tay vào hắc ám, rồi thốt ra tiếng cười lạnh.

“Sức mạnh này… Quá mãnh liệt! Chỉ cần hấp thu toàn bộ, dù là Chân Long hay Thiên Đạo cũng sẽ bị đánh bại! Xưng bá vạn giới chẳng còn là mơ ước hão huyền nữa!”

Chín kiếp luân hồi của hắn, mỗi kiếp đều không trọn vẹn. Bởi vậy, những thù hận từ chín kiếp trước giờ đây càng bị Tà Vực khuếch đại, khiến lòng hắn càng thêm oán hận.

“Tại sao ta chỉ có thể sống chín mươi chín năm? Tại sao mỗi lần cái chết tìm đến đều là ta? Tại sao ta lại mang Bất Hủ Thể Chất?

Ta, cuối cùng cũng chỉ muốn sống thật bình thường, nhưng điều đó lại là thứ xa xỉ không thể có được.

Vậy thì chi bằng tiêu diệt tất cả. Khi đó, dù có luân hồi trăm lần, vạn lần, tỷ lần, cuối cùng chỉ còn lại một mình hắn, chẳng còn gì để đau đớn nữa.”

Lại một giấc mơ nữa đi qua, Trường An bừng tỉnh.

Sống quá lâu, ký ức chất chồng, việc gặp lại bản thân trong quá khứ qua những giấc mơ đã trở nên quá đỗi quen thuộc.

Đây là đâu?

Trường An mơ hồ mở mắt. Hắn ngó nghiêng nhìn quanh. Cảm giác ấm áp lan tỏa trên mặt, hắn mấp máy môi khẽ gọi:

“Nước…”

Cổ họng khô khốc. Trường An không nhớ mình đã nôn thốc tháo bao nhiêu thứ, bụng hắn đau quặn thắt, cảm giác như thể vài chiếc xương đã rời khỏi vị trí.

Trong phút chốc, Trường An chợt đưa tay lên ôm mặt, lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc phức tạp, khó có thể gọi tên.

Mẹ kiếp! Người khác ẩn cư thì luôn được oai phong, các thiên kiêu chi nữ lũ lượt đến lấy lòng, cớ sao Trường An ẩn cư lại hết lần này đến lần khác đụng phải những kẻ mạnh mẽ bất thường, đã vậy còn phải dây dưa với lão thần kinh này?

Trường An thở dài, nhưng rồi hắn tự trấn an bản thân, bước đến mở cửa phòng:

“Được rồi Trường An, mày là cửu thế tiên nhân, ba cái chuyện vặt này chỉ là thử thách thôi…”

Lời tự nhủ còn chưa dứt, Trường An đã chứng kiến một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng.

Thiệu Tổ chỉ độc một chiếc quần ngắn trên người, phô bày thân hình thô kệch. Tên này còn hồn nhiên không bận tâm đến việc khỏa thân, thản nhiên ngồi móc chân.

Trường An mỉm cười, sau đó hắn đóng sầm cửa lại, khụy xuống ôm đầu.

Trời ơi, rốt cuộc con đã gây ra nghiệt gì mà phải chứng kiến cảnh lão đàn ông trung niên ngồi móc chân, đã vậy còn khỏa thân thế này?

“Bình tĩnh Trường An, mày là…”

“Này An Đệ, sao chú còn ngồi đây thế?”

Đột ngột, cánh cửa mở ra, rồi cặp giò đầy lông lá của Thiệu Tổ đập vào mắt khiến Trường An chưa kịp lấy lại bình tĩnh đã lần nữa rơi vào trạng thái sụp đổ tột cùng.

“Ọe!!!”

Thiệu Tổ: ?

Thiệu Tổ bỗng sa sầm mặt lại, gã có vẻ khó chịu trước phản ứng của Trường An, chợt hừ giọng lạnh lùng nói:

“An đệ, chú có thành kiến với những người chỉ mặc quần đùi không?”

“Không, huynh đừng lo…”

Trường An mặt tái mét, vừa lau miệng vừa trấn an gã. Thiệu Tổ thoáng giãn mày, nhưng không ngờ thằng đệ của gã lại thật thà đáp:

“Đệ kỳ thị những người đã trung niên, chân nhiều lông mà còn thích mặc quần đùi.”

Thiệu Tổ khựng lại một lát, đảo mắt nhìn quanh căn phòng, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Sau khi xác nhận không có ai ở gần đây, gã cúi nhìn bản thân một lượt, rồi mới gật gù, thở phào nhẹ nhõm:

“May quá, không có ai như vậy ở đây cả.”

Trường An: “...”

Má, lão ta tự động bỏ qua chính mình luôn à?

Bầu không khí vô cùng bối rối (đối với Trường An). May mắn thay, Nhược Trần đã trở về, tay xách theo vài món đồ vật, bước vào trong nhà.

“Tiền bối, ngài tỉnh rồi.”

Nghe thấy giọng nói trầm ổn của lão Nhược, Trường An chợt thấy lòng nhẹ nhõm, thở phào một hơi. Hắn rút tấm chăn trên giường ra quấn quanh người, chỉ chừa lại mỗi khuôn mặt:

“Lão Nhược, lâu rồi không gặp! Nhưng nơi này nguy hiểm lắm, chúng ta không thể ở lâu đâu!”

Nhược Trần nhìn cảnh tượng quen thuộc này mà chỉ biết dở khóc dở cười. Vị tiền bối này nhanh chóng chuyển sang chế độ thư giãn như vậy, lại còn nói không thể ở lâu…

“Tiền bối, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

Câu này là hỏi cho cả Trường An lẫn Thiệu Tổ, khiến cả hai lập tức phản ứng, đồng thanh đáp lời:

“L��o Nhược, ta đang đứng trên đỉnh núi!”

“Nhược đệ, ta còn đang lái phi thuyền!”

Cả hai hít một hơi thật sâu, rồi nghiêm túc la lớn, tiện thể còn đập bàn để tăng thêm độ đáng tin cậy cho lời nói của mình:

“Chết tiệt, tai nạn xảy ra rồi!”

Nhược Trần: “...”

Viết văn cũng không đến nỗi cắt xén như hai người đâu chứ? Phần thân bài các vị đem xào nấu hết rồi à?

Với lại, “Nhược đệ” là cái quái gì vậy?

“Tổ ca, huynh đã gây tổn thất tinh thần cho đệ rồi, phải bồi thường năm trăm lạng vàng chứ!”

“An đệ, đệ nôn lên áo ta khiến Tổ Ca đây chẳng còn gì để mặc, giờ còn dám đòi bồi thường à?”

“Mẹ kiếp, là huynh tông trúng đệ trước, giờ còn dám giở giọng sao?”

“An đệ, ngươi trông phong trần tuấn lãng, đẹp đến nghiêng thùng đổ rác, khiến Tổ Huynh ta không nhịn được mà tông phải một phát!”

“Quá khen, quá khen…”

“Ta không có khen đệ.”

Nhìn hai kẻ kia bắt đầu phun ra những lời lẽ rác rưởi, Nhược Trần khẽ giật khóe miệng. Cuối cùng, hắn bất giác nghiêm mặt lại, lấy ra bức tượng nhỏ đặt lên bàn rồi nói:

“Tiền bối, ta vẫn có một thắc mắc.”

“Ừm?”

Trường An và Thiệu Tổ tức khắc ngừng cãi nhau, bốn con mắt nhìn vào Nhược Trần, lại nhìn bức tượng trên bàn, lộ vẻ khó hiểu.

Bức tượng rất đẹp, hình ảnh Phù Đổng Thiên Vương tay cầm gậy tre đánh giặc đầy anh dũng, ngựa sắt cũng vô cùng uy vũ. Sự kết hợp này đã tái hiện một phần hình ảnh oai hùng của Phù Đổng Thiên Vương thuở nào.

Nhược Trần chỉ thở dài một tiếng thườn thượt, rồi có vẻ thất vọng mà nói:

“Đến giờ, ta thấy dù có nhào nặn thế nào, tác phẩm cũng chỉ dừng lại ở mức này. Mong tiền bối chỉ giáo!”

Đột ngột, Trường An mở to mắt, giống như vừa nhìn thấy điều gì đó, hắn khẽ nở nụ cười, khí chất cũng vì thế mà thay đổi.

Tựa như một trích tiên ngàn năm, gặp lại cố nhân xưa, không nén nổi một nụ cười.

Cuối cùng, một nụ cười nghiêm túc hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt Trường An. Hắn bước tới, lấy một tảng đất nặn và bình thản nói:

“Quả thật có thiếu sót, để ta xem…”

Tiền bối thật sự nghiêm túc, quả nhiên có phong thái của bậc tiên nhân.

Nhược Trần nghiêm mặt lùi ra sau nhường chỗ cho Trường An. Hắn cũng nhận ra không chỉ tiền bối, mà cả Thiệu Tổ cũng lộ vẻ bừng tỉnh, sau đó khoanh tay nghiêm nghị quan sát.

Lát sau, Trường An khẽ quệt một giọt mồ hôi trên trán rồi lùi lại. Nhược Trần háo hức bước tới, không nén nổi một nụ cười, nhưng rồi nụ cười trên mặt hắn cứng lại.

Phù Đổng Thiên Vương vẫn anh dũng như vậy, ngài vẫn cưỡi con ngựa sắt cực kỳ uy vũ, bộ dáng bất phàm, chỉ là giờ đây, tay ngài lại nắm một khẩu súng sáu nòng làm bằng trúc xanh.

Trường An khoanh tay, chỉ thở dài cảm thán:

“Trận mây theo ngọn cờ đào, Gatling nổ súng, nửa chiều giặc tan.”

Mẹ kiếp, “gatling” là cái quỷ gì vậy? Tiền bối có biết truyền thuyết về Phù Đổng Thiên Vương không chứ?

Nhược Trần gào thét lên trong lòng. Hắn còn định nói gì đó, thì Thiệu Tổ đã nhíu mày, chỉ ngón tay về phía Trường An, giọng đanh thấp nói:

“Này này, đệ đang báng bổ một đại anh hùng đấy, biết không hả?”

Trường An nghe vậy thì biến sắc; sau đó hắn chợt như hiểu ra điều gì đó, cắn răng, cuối cùng đành thừa nhận:

“Là lỗi của ta, mong huynh giúp đỡ một tay.”

“Tất nhiên rồi, thằng đệ của anh mà.”

Thiệu Tổ nghiêm túc gật đầu, rồi cả hai dí đầu vào bức tượng, lúc nặn lúc lại bàn bạc điều gì đó, trông có vẻ hoàn toàn chú tâm vào chuyện này, khiến Nhược Trần cảm thấy an lòng.

Có vẻ tiền bối chỉ đùa giỡn một chút, giờ mới bắt đầu nghiêm túc thật…

Hồi lâu, cả hai mới ngừng lại, sau đó tránh sang một bên, để lộ bức tượng cho Nhược Trần. Hắn thở phào nhẹ nhõm, quan sát kỹ lưỡng.

Phù Đổng Thiên Vương vẫn anh dũng như vậy, ngài ngồi trên phi thuyền, tay cầm lá cờ điều khiển nó bay như gió, tay kia cầm khẩu súng sáu nòng không ngừng nã đạn…

Khuôn mặt Trường An vô cùng nghiêm nghị, hắn đắc ý hừ giọng rồi ngâm thơ:

“Trận mây theo ngọn cờ đào, Gatling nổ súng, nửa chiều giặc tan.”

Nghe lời thơ của hắn, Thiệu Tổ vỗ tay một cái, rồi hào sảng la lớn:

“Bo cua đánh võng vù vù, Lạng lách thoát nợ trần hoàn lên tiên.”

Như��c Trần: “...”

Lần đầu tiên, Nhược Trần chợt cảm thấy trí thông minh của hai lão này thực sự có vấn đề. Hắn dần bắt đầu cân nhắc có nên báo cáo cho Phù Đổng Tông rằng có hai kẻ ngốc đang báng bổ Phù Đổng Thiên Vương hay không.

Nội dung này là tài sản độc quyền của truyen.free, xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free