(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 74: Lái Thuyền An Toàn
Hai sư đồ nói chuyện một hồi lâu. Diệp Tuyên kể lại tường tận mọi chuyện đã xảy ra, với cái giọng như thể vừa ăn xong bữa cơm cá thường ngày. Nghe xong, Thiệu Tổ trầm ngâm hồi lâu. Gã đắn đo, rồi hít một hơi thật sâu, nghi ngờ cất tiếng hỏi:
“Diệp Tuyên, cô gái bí ẩn kia bảo các ngươi rời đi để nàng tự xử lý, đúng không?”
“Đúng vậy, sư phụ.”
“Thế là các ngươi làm theo? Để lại kẻ địch với tu vi Bát Phẩm Thành Vân cho một mình nàng?”
Lần này, giọng Thiệu Tổ đã bắt đầu run rẩy, bàn tay gã siết chặt chiếc điện thoại, cố gắng kiềm chế để không bóp nát nó.
“Đúng vậy, có gì sai sao?”
Diệp Tuyên bất đắc dĩ thở dài, hỏi lại Thiệu Tổ, dường như không hiểu vì sao vị sư phụ của mình lại cứ chăm chăm vào cái vấn đề "bình thường" đến thế.
Sai ư? Trời đất quỷ thần ơi, sai từa lưa chỗ, bây giờ ta còn chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa!
Một kẻ tu vi Bát Phẩm Thành Vân tấn công đã bất thường rồi, sau đó lại đột ngột xuất hiện một vị đại năng cao cường cũng bất thường không kém, cuối cùng tất cả mọi người cứ thế bỏ mặc sao?
Không hỏi han thêm, cũng chẳng thèm dò la gì sao? Người ta bảo đi là đi luôn à? Mà dù có đi chăng nữa, cũng phải báo cho gã một tiếng chứ! Với tốc độ của gã, đến nơi cũng chỉ mất vài phút mà thôi.
Thế mà giờ trời đã sáng choang, không chừng đối phương đã đắp chiếu đi ngủ mất rồi, đến đó còn thu hoạch được cái gì nữa chứ?
Trời ạ, bao nhiêu là tinh anh của Thánh Tiên Tông mà cứ như thể đồng loạt để quên não ở nhà vậy…
Thiệu Tổ gần như muốn sụp đổ, gã thở dài đứng dậy. Khuôn mặt gã dần dần trở nên kiên nghị, đáp lại:
“Các ngươi nếu có cơ hội thì hãy truy tìm tung tích của vị đại năng đó đi, bây giờ ta đã tìm ra cách đột phá Kết Thủy cảnh, không tiện ra mặt!”
Nếu thành công, Thiệu Tổ sẽ tiến thêm một bước lớn, phá vỡ xiềng xích đã vây hãm hắn suốt ba ngàn năm, cuối cùng ngưng tụ ra giọt linh thủy đầu tiên trong thân thể, không còn là tên gà mờ Tụ Khí cảnh nữa!
Gã muốn đột phá, cho dù trời phật có ngăn cản thì cũng vô ích!
“Sư phụ, Phi Thuyền của chúng ta đã bị phá hủy trong vụ tập kích đó, phiền ngài nhắn Nhị Trưởng Lão lái Phi Thuyền đến…”
“Tốt, ta sẽ đích thân lái phi thuyền đón các ngươi!”
Kệ mẹ đột phá, lạng lách đánh võng trước rồi tính!
Thiệu Tổ cúp máy, ngay lập tức từ bỏ tiên lộ, chạy theo đam mê của mình mà lao thẳng về phía nhà kho của Thánh Tiên Tông, chỉ hận không thể lập tức lái phi thuyền đi ngay.
“Hay, cuối cùng cũng có cớ để lái thuyền!”
Về phần Nhị Trưởng Lão ư?
Thiệu Tổ cười lạnh, đưa mắt về phía một ngọn núi. Nơi đó là khu vực rèn đúc của Thánh Tiên Tông, do Nhị Trưởng Lão đứng đầu, chuyên phụ trách luyện chế pháp bảo, binh khí và dụng cụ sinh hoạt cho toàn tông môn.
Mà lúc này đây, Nhị Trưởng Lão đang hiện rõ vẻ mặt như vừa được khai sáng, linh khí bộc phát quanh thân, hai mắt sáng ngời nhìn chăm chú vào thứ trước mắt.
“Đại Đạo, đây chính là thứ mà Luyện Khí Sư hằng truy cầu, đây chính là đỉnh cao của thuật rèn đúc!”
Trước mặt hắn, chính là một chiếc điện thoại di động đã được tháo rời. Nhị Trưởng Lão cuồng nhiệt quan sát nó, dẫu chẳng hiểu gì nhưng vẫn mê mẩn vuốt ve từng bo mạch, từng linh kiện. Những thứ linh kiện vốn rất bình thường, dễ kiếm, nhưng lại được chế tạo cực kỳ tinh xảo!
Đúng vậy, đây chính là đỉnh cao của thuật chế tạo, có thể làm ra một thứ công cụ mà ai ai cũng có thể dùng!
Nhị Trưởng Lão săm soi từng li từng tí, tay cầm dùi, đục, bên cạnh lò luyện kim rực lửa, hắn ta sáng mắt mô phỏng theo những chi tiết của chiếc điện thoại mà lẩm bẩm:
“Tuyệt vời! Rốt cuộc vị thánh nhân nào đã sáng tạo ra thứ này? Nhất định khi Diệp Tuyên trở về phải hỏi xem mới được!”
Đúng là như vậy, Nhị Trưởng Lão đã hoàn toàn say mê thứ này. Giờ hắn ta sống cùng nó, ngủ nghỉ cùng nó, xem chừng tạm thời sẽ chẳng còn tâm trí mà canh chừng phi thuyền nào đâu.
Cho nên… Phi thuyền, Tổ ca ta tới đây!
…
Trên một ngọn núi cao, một thư sinh áo trắng đang nhấm nháp bầu rượu trên tay. Bộ dáng của hắn tầm thường, chẳng có gì lạ, lại cũng chẳng có gì đặc biệt, khiến hắn trông vô cùng mờ nhạt.
Đương nhiên, đó chính là Trường An. Sau khi dược lực tiêu tán, hắn đành hạ cánh giữa chừng và cuốc bộ thêm hai, ba giờ đồng hồ. Cuối cùng, đích đến cũng hiện ra trước mắt.
“Cuối cùng cũng tới Thành Phù Đổng, mệt chết mất rồi…”
Trường An không nhịn được mà cúi xuống xoa bóp đôi chân mỏi nhừ. Lúc này, hắn chợt cảm thấy nhớ nhung Nhược Trần.
Nếu có lão Nhược đi cùng, chắc chắn hắn sẽ phát huy tố chất vô cùng tinh nhuệ của mình: nào là thuê cỗ xe ngựa đắt tiền nhất chở hai người đi, nào là giữa đường đánh bắt cá, tìm hái nguyên liệu mà chế biến cao lương mỹ vị.
Trong thoáng chốc, Trường An đã hoàn toàn trở thành một tên phế vật, vô dụng mất rồi…
“Lão Nhược… Ngươi đi ngộ đạo lâu như vậy, có biết doanh thu của ta giảm lắm không…”
Trường An ngẩng đầu bi thương nhìn trời, nhưng rồi hắn khẽ nheo mắt lại, dường như đã nhìn thấy thứ gì đó.
Một chấm đen… dần dần phóng đại rồi lao thẳng về phía hắn, cùng với âm thanh quen thuộc vang lên:
“Hết tốc lực đê!!! Hú hú!!!”
Khi Trường An kịp nhận ra, trước mắt hắn đã là một phi thuyền đang đâm thẳng về phía mình. Trên mũi thuyền, Thiệu Tổ cầm một lá cờ, cũng đang ngẩn người nhìn hắn.
Hai người nhìn thấy khuôn mặt nhau, với vẻ bất ngờ, kinh ngạc khôn tả, tựa như hai kẻ oan gia ngõ hẹp tình cờ chạm mặt dưới ánh dương chiều tà.
Một người từ trên trời hạ xuống, một kẻ từ dưới đất ngước lên, dẫu cho ngăn cách bao muôn trùng, cu���i cùng họ cũng có thể gặp nhau.
Khoảnh khắc này tựa như kéo dài đến mãi mãi, thật đẹp đến nhường nào.
Rồi, Thiệu Tổ nở một nụ cười, cất tiếng nói, giọng ba phần “ôn hòa” bảy phần “dịu dàng đằm thắm”. Nhưng đáp lại hắn, Trường An lại ngượng ngùng quay lưng, như thể một đóa hoa ngại ngùng không dám đối diện với cảnh tượng tình cảm lãng mạn này.
Rồi, hắn co giò chạy.
“Tránh ra! Mẹ nó tránh ra, không bẻ lái kịp nữa rồi!!!”
“Má nó chứ! Huynh cướp cái thứ chết tiệt này từ chỗ nào vậy?”
Bụp!
Mũi thuyền đâm thẳng vào người Trường An, sau đó kéo hắn bay vọt về phía trước. Chuyện này cũng khiến Thiệu Tổ mất lái ngay lập tức, và phi thuyền cứ thế bắn vọt về phía Thành Phù Đổng với tốc độ nhanh không tưởng.
“Mất lái! Mất lái rồi! Tình huống vô cùng nguy hiểm, huynh phải hạ cánh khẩn cấp!”
“Vãi nồi, với tên sát thủ giao thông như huynh thì mất lái hay không khác éo gì nhau?”
“Im mồm! Đây rồi, một khu vực trống trải!!!”
Hai người cứ thế cãi nhau inh ỏi, ấy thế mà tốc độ của phi thuy��n không giảm chút nào cả. Phải khen cho Thiệu Tổ hai chữ kỳ tài tái thế, mặc dù đang hoảng loạn tột độ vẫn nhất quyết không chịu giảm tốc độ chút nào.
Chỉ khổ cho Trường An, tim gan phèo phổi như đảo lộn cả lên, hắn chợt đưa tay bụm miệng, mặt tái nhợt:
“Ựa…”
Thiệu Tổ đang đứng ở đầu mũi thuyền chợt hoảng hốt:
“An đệ, đệ có thể nhịn-”
Trường An còn đang cố gắng kìm nén, nghe thấy Thiệu Tổ nói thế, cảm giác buồn nôn chợt kéo đến mãnh liệt.
Mẹ kiếp, huynh thử bị lôi đi trên thuyền với vận tốc vượt quá trăm cây số trên giờ xem, nhịn cái rắm!
“Ọe!”
…
Trời đã sáng tự lúc nào, Nhược Trần ngẩn ngơ ngồi ngoài hiên nhà, ánh mắt lặng lẽ quan sát bầu trời.
Bức tượng đã nặn xong, vô cùng uy vũ, khí thế. Phù Giang có vẻ hài lòng lắm khi nhận lấy nó, tuy vậy…
Nhược Trần cảm thấy vẫn chưa đủ, và điều đó cũng khiến hắn phải vướng bận nhiều ngày trời.
Nhưng mà, rốt cuộc là thiếu sót chỗ nào?
Nhược Trần thở dài. Càng tìm hiểu, hắn càng nhận ra đại đạo mênh mông kỳ ảo, còn bản thân thì vô cùng non nớt.
Kiếp trước, hắn cũng chỉ là một tên phàm nhân có sức mạnh bài sơn đảo hải, nhưng tâm tính vẫn chưa được rèn luyện bao nhiêu cả.
“Được rồi, về thôi-”
Nhưng lúc này, đột ngột xảy ra chuyện!
Giây thứ nhất, một phi thuyền đang lao thẳng về phía bãi sân trước mắt Nhược Trần với tốc độ nhanh không tưởng!
Giây thứ hai, đập vào mắt Nhược Trần là Trường An đang bám chặt mũi thuyền một cách vô vọng, còn Thiệu Tổ thì cũng đang vô vọng phất cờ, trên người lão ta còn dính một bãi nôn.
Giây thứ ba, mọi thứ chìm trong biển lửa.
Ầm!
Một vụ nổ lớn xảy ra ngay trước mắt Nhược Trần. Tất cả diễn ra vô cùng chớp nhoáng, khiến hắn phải đứng hình, đạo tâm suýt chút nữa đã tan nát.
Tiền bối, ngài lại bày trò gì nữa rồi?
Bản chuyển ngữ này là sản phẩm trí tuệ độc quyền của truyen.free, mọi hành vi sao chép đều không được phép.