(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 73: Kính hoa thủy nguyệt
Trong đình viện, ánh trăng nhu hòa phủ xuống chốn này, có làn gió nhẹ rung động từng cánh hoa tím.
Đêm đã khuya, vậy mà vẫn có một cô nương tóc tím ngồi thưởng trà. Trong tách trà nàng cầm là trà búp tiên, nhưng thủ pháp pha chế thì cao siêu hơn hẳn tay nghề của Trường An.
Nàng nhẹ nhàng đong đưa tách trà trong tay, ngắm hình ảnh mặt trăng phản chiếu trên mặt nước trà, rồi khẽ mỉm cười.
Phía sau Tử cô nương, một cô gái đang rót trà cho nàng. Cô bỗng ngẩng đầu nhìn trăng, khó hiểu lẩm bẩm:
“Tiểu thư, ta tưởng rằng đêm nay trời không trăng…”
“Đúng vậy, mặt trăng đó là giả.”
Nhấp một ngụm trà, Tử cô nương vẫn điềm nhiên đáp lời cô gái. Cô gái kia chợt ngạc nhiên, chăm chú quan sát bầu trời hồi lâu nhưng cuối cùng vẫn chẳng thể hiểu ra điều gì.
“Nhưng mà, làm sao nó có thể giống như thật đến vậy…”
“Kính hoa thủy nguyệt. Ngươi vốn không thể phân biệt thực hư nếu không chạm vào nó.”
Tử cô nương khẽ cong khóe miệng, bàn tay miết nhẹ vành ly trà, như thể tìm thấy điều gì đó thật thú vị, rồi nàng nói tiếp:
“Trăng là giả, ánh trăng vẫn là thật, liệu có khác biệt gì chăng? Tựa như ánh trăng dưới mặt hồ, ta vẫn có thể ngắm nhìn và cảm nhận, nhưng nào có thể chạm vào được?”
Trước những lời lẽ mơ hồ, khó hiểu ấy, thị nữ của nàng vẫn chẳng hiểu gì. Dù đã ở bên Tử cô nương hàng chục năm kể từ khi được nhận làm chủ, cô vẫn chưa thể theo kịp những gì nàng nói.
Thế nên, cô thị nữ quyết định hỏi một vấn đề đơn giản hơn:
“Nói như vậy, trăng đêm nay là do một kẻ nào đó tạo ra?”
“Là Trường An.”
Nghe Tử cô nương đáp lời, cô thị nữ càng khó hiểu hơn. Chẳng phải ngài ấy đã trọng thương, thực lực tổn hao gần hết rồi sao?
Hiểu rõ suy nghĩ trong lòng cô, Tử cô nương chỉ tiếp tục nhấp trà, thong dong giải thích:
“Hắn dùng đan dược phục hồi thương thế, nhưng hiệu quả không kéo dài được lâu đâu.”
Dù sao thì thứ tồn tại ở Tà Vực đã lọt đến nơi này cũng tan biến, hành động của Tử cô nương đã ngăn chặn mối nguy xuất hiện đại tà ma.
Nếu nàng không ra điều kiện với Trường An, hắn đã chẳng đi ngang qua Phù Đổng Thành để rồi chứng kiến chuyện ấy. Khi đó, không ai có thể ngăn cản, tất cả có thể sẽ chết dưới tay Tưởng Niệm. Mà ả, cứ hấp thu cái chết của các thiên kiêu lại càng mạnh hơn, cuối cùng thì khả năng huyết tẩy nhân gian là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Một câu chuyện đáng lẽ đã kết thúc bằng máu, vậy mà lại được giải quyết chỉ bằng cách nhìn lại quá khứ xưa.
Còn về lý do Tử cô nương làm vậy? Đơn giản là bởi nàng nảy ra ngẫu hứng, mu���n thăm dò thực lực của Trường An. Kết quả là hắn thà hao tổn Vô Ngã Mộng Trục cũng không chịu thể hiện sức mạnh thật sự.
Một buổi đêm, cứ thế mà kết thúc.
Sáng sớm tinh mơ, Thiệu Tổ quyết định ra ngoài, gã còn biết bao chuyện phải làm, cho nên cuộc sống của vị lão tổ này vô cùng bận rộn.
“Trong hôm nay, nhất định phải tìm cách đột phá lên Nhị Phẩm Kết Thủy!”
Thiệu Tổ tự nhủ, đoạn bật cười khi nhớ đến những tư liệu quý giá đã tìm được hôm trước. Dược liệu cần thiết đã tề tựu đủ, hôm nay gã có thể bắt tay vào thực hiện rồi.
Không gì có thể ngăn cản gã đột phá Kết Thủy, chắc chắn không gì có thể-
“Reng reng reng reng!!!”
Đột ngột, một âm thanh vang lên inh ỏi khiến Thiệu Tổ giật mình. Gã nhìn xuống bên hông, lôi nó ra, nhíu mày lầm bẩm:
“Xem nào… bấm nút trả lời… rồi!”
Thứ này gọi là Điện Thoại, một loại pháp bảo truyền âm Diệp Tuyên không biết lấy từ đâu. Tên đệ tử này rất có trách nhiệm, đã phát cho mỗi vị ở tầng lớp cao trong tông môn một cái, còn cắm một cây sắt gì đó lên Tông Chủ Điện. Hắn bảo rằng đây là cột thu phát tín hiệu, không nên động vào.
Trong chốc lát, giọng Diệp Tuyên từ phía bên kia vang lên. Dù vẫn lẫn nhiều tạp âm và hoàn toàn thua xa các loại ngọc giản truyền tin, Thiệu Tổ vẫn nghe rõ mồn một.
“Sư phụ, người nghe rõ chứ?”
“Rõ, rõ. Cái thứ này cũng kỳ diệu thật đấy, Nhị Trưởng Lão vừa gỡ ra xem xét một lần, giờ ổng đem nó làm thánh vật, hận không thể mỗi ngày thắp hương, thờ cúng thật thành tâm.”
Thiệu Tổ gật gù, nói một tràng dài. Diệp Tuyên ở bên kia đầu dây chợt im lặng.
Điện thoại, hắn đổi được từ trong Hệ Thống ra. Nhưng khi đem vào đây, nó cũng chỉ còn chức năng nghe, gọi điện và nhắn tin, bởi vì không có hệ thống mạng, làm sao có thể tải về các tính năng khác được?
Nhưng vì xuất thân là thanh niên thế kỷ 21, Diệp Tuyên không ngần ngại nhận lấy nó. Hắn còn nhiệt tình phát cho các cao tầng trong Thánh Tiên Tông, như một cách biểu lộ tấm lòng chân thành của mình với mọi người.
Thế là, mạng lưới di động đầu tiên ở tu chân giới được thành lập.
Trở lại hiện tại, Diệp Tuyên thở dài một hơi, rồi tiếp tục kể:
“Sư phụ, xem ra tín hiệu đã bao phủ được một phần rộng lớn ở Xuân Quốc rồi. Về sau, chúng ta có thể gọi điện qua thứ này dễ dàng, chỉ cần nhớ bổ sung năng lượng cho cột thu phát sóng kịp thời là được.”
“Hiểu hiểu, vậy mọi thứ vẫn ổn chứ?”
Thiệu Tổ nghe cái hiểu cái không, rồi gật gù hỏi tiếp. Diệp Tuyên liền đáp lại:
“Mọi thứ vẫn ổn, sau khi xuất phát chúng con đã đến Thành Phù Đổng kịp thời. Trên đường đi, chúng con bị một vị Thất Phẩm đỉnh phong tập kích, kẻ đó đã đột phá lên Bát Phẩm rồi. Nhưng cuối cùng, hắn lại bị một vị đại năng tình cờ đi ngang qua đánh bại.”
Những lời nói vô cùng tự nhiên, cứ như trên đường đi gặp một con chó dại dí theo vậy, khiến Thiệu Tổ gật gù, cười nói:
“Ồ, ra mọi chuyện vẫn… Vãi loèn!”
Diệp Tuyên im lặng.
Sư phụ, mọi chuyện vẫn vãi loèn là cái quỷ gì?
Thiệu Tổ cũng im lặng.
Đệ tử, từ khi nào Bát Phẩm Thành Vân tập kích đệ tử tinh anh của tông môn ta là chuyện bình thường vậy?
Gã hắng giọng, hỏi lại với vẻ nghi ngờ:
“Diệp Tuyên, ngươi biết Bát Phẩm Thành Vân cảnh cực kỳ hiếm hoi không? Thế nên, mỗi lần xuất hiện…”
“Đều có gì đó không bình thường?”
Diệp Tuyên trả lời, giọng nói vô cùng nghiêm túc. Thiệu Tổ gật gù, hỏi tiếp:
“Mà Thánh Tiên Tông là một trong ba đại tông môn c���a Xuân Quốc, có kẻ địch tập kích…”
“Cũng không bình thường?”
Người sau đáp lại. Lần này, Thiệu Tổ thở phào nhẹ nhõm vì đệ tử của mình vẫn chưa đến nỗi mất não:
“Cho nên, ngươi thấy việc một vị Bát Phẩm Thành Vân tập kích đệ tử tinh anh của Thánh Tiên Tông, nó chắc chắn-”
“Hả? Có gì lạ đâu chứ?”
Lần này, giọng Diệp Tuyên ở đầu dây bên kia khiến Thiệu Tổ cứng họng, lời nói chưa kịp thốt ra đã bị nuốt ngược vào trong.
Hai cái xảy ra riêng lẻ thì ngươi thấy không bình thường, xảy ra cùng lúc thì lại bình thường, logic quỷ quái gì thế này?
Con mẹ nó, đệ tử của hắn bỏ quên não rồi!
Những áng văn này đã được truyen.free cẩn trọng biên tập để mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.