(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 72: Vô Ngã Mộng Trục, Nhìn Lại Năm Xưa
Thời gian cứ thế trôi qua, khi cuộc tranh chấp giữa hai bên dần lắng xuống, cuối cùng, một khoảnh khắc bình an cũng trở lại quần đảo Tràng Sa.
Từ trên núi nhìn xuống, những cánh đồng lúa chín vàng, ánh đèn dầu le lói trong đêm khuya, bóng người qua lại tấp nập, tiếng trẻ em vui đùa hồn nhiên và gió vi vu thổi nhẹ nhàng lướt qua chốn này hiện ra rõ mồn một.
Trên núi, tảng đá bí ẩn từng gieo rắc nỗi sợ hãi cho bao người, nay đã trở thành một chiếc bia tưởng niệm. Tên những người hi sinh đều được chính tay con gái nuôi của vị tướng quân trấn thủ nơi này khắc lên đó.
Thời chiến đã chấm dứt, thế nhưng ngày ngày, người ta vẫn thấy một thiếu nữ bước đến trước bia đá, cẩn thận lau chùi nó, cứ như thể đó là mục đích sống duy nhất của nàng.
Hôm nay cũng vậy, chỉ có điều, vị lão tướng quân – người cha nuôi của nàng – cũng có mặt. Ông cầm một điếu cày, nhẹ nhàng vo sợi thuốc, cho vào nõ điếu, rồi dùng một mảnh tre châm lửa. Tuy đã già yếu, nhưng vị tướng này vẫn là một người tu luyện, từng động tác của ông đều nhẹ nhàng và thanh thoát. Ánh mắt già nua ngẩng lên quan sát một hồi, cuối cùng bật cười móm mém:
“Con gái, một vị Lục Phẩm Đại Hải Cảnh như ta lại không thể gây một vết xước lên tảng đá đó, vậy mà con lại làm được…”
Thật kỳ lạ, bởi vì tu vi của nàng cũng chỉ mới đạt Tứ Phẩm Khê Xuyên. Bàn tay nàng miết nhẹ lên một cái tên trên tảng đá, rồi nàng mỉm cười:
���Tảng đá này là một phần của con…”
Nhưng vế sau nàng không nói, song vấn đề này ai cũng hiểu rõ, bởi vì tảng đá đó đã hấp thu máu từ cái chết của những người lính, nên dù mới mười tám tuổi, nàng đã đạt đến Tứ Phẩm.
Ông lão im lặng rít một hơi thuốc lào, rồi nhả khói, tay gõ nhẹ điếu cày xuống đất, chợt nói:
“Việt Hùng, Trần Võ Hưng, Lý Dũng, Hồ Cửu Quân,...”
Ông chỉ bình thản nói từng cái tên, còn cô con gái chợt im lặng, ngẩng đầu nhìn tảng đá, ánh mắt nàng dường như hiểu ra điều gì đó.
Đó là tên của những người đã hi sinh suốt nhiều năm qua, vị tướng này vẫn nhớ tất cả, không sót một người nào.
Ông cứ đọc, đọc cho đến khi trời đã gần sẩm tối, lại rít thêm một hơi thuốc lào, rồi bình thản nói:
“Có người có con thơ, vợ dại, người thì có cha mẹ già không ai chăm sóc, nhưng khi chiến tranh kéo đến, để bảo vệ mảnh đất này, họ đành bỏ lại tất cả phía sau, kể cả tính mạng của mình.”
Nàng khẽ gật đầu, tay đỡ ông lão đứng dậy, rồi nhẹ nhàng nhắc nhở:
“Đã tối rồi, chúng ta cũng nên về thôi, cha ạ…”
Ông lão giữ chặt điếu cày trên tay rồi bước đi, bóng lưng già nua hiện rõ trước mắt nàng. Giọng ông lão vang lên, nhẹ nhàng mà thâm thúy:
“Con gái, có thể con không hiểu, nhưng những cái tên con khắc lên mỗi ngày… Đều rất có giá trị với chúng ta.
Ít nhất, chúng ta chiến đấu trong âm thầm, nhưng không hề bị lãng quên…”
Sau chiến tranh, liệu những người lính vô danh sẽ được ai nhớ đến? Trong khi các vị tướng được ca tụng vinh quang, còn những người lính thì sao?
Chiến tranh đi qua, cướp đi vô vàn sinh mạng, liệu những người lính đó có nuối tiếc không? Họ có hối hận không?
Nàng tự hỏi rồi nhìn bóng lưng của người cha, người đã kéo nàng ra khỏi chuỗi ngày chỉ “tồn tại” trong vô định, đang dần khuất bóng sau màn đêm. Lòng nàng chợt dấy lên cảm giác bất an lạ kỳ.
Vậy mà chỉ ba tháng sau, chiến tranh giữa Xuân Quốc và Tấn Quốc lại bất chợt kéo đến. Vị lão tướng chỉ dùng số binh lính ít ỏi của mình để chống cự lại hằng hà sa số chiến hạm của Tấn Quốc. Dẫu ông có thể rút quân, nhưng ông không thể.
Sau lưng là người dân đang sinh sống, là tiếng trẻ con nô đùa, là làn khói bếp chậm chạp bay cao, là ruộng đồng xanh mướt, là hòa bình…
Dẫu cho không có viện binh, ông lão vẫn cố thủ nơi đây, bảo vệ một mảnh bình an.
Những nỗ lực của lão tướng đã được đền đáp, ông đã cầm chân quân địch thêm năm ngày, trước khi binh lính của Xuân Quốc kịp thời tới cứu viện, dẹp tan quân giặc!
Nhưng ông đã không thể chứng kiến được cảnh tượng này, khi thân xác ông đã đổ xuống sa trường và vĩnh viễn nằm lại nơi đó.
Sau hôm đó, người đã dẫn binh cứu viện kịp thời và giữ an toàn cho dân chúng trong quần đảo Tràng Sa được người đời kính trọng, xưng tụng là anh hùng một thời. Không ai là không ghi nhớ công ơn của vị tướng quân đã cứu nguy hòn đảo!
Ấy vậy mà, chẳng một ai nhớ đến lão tướng già và những người lính đã cùng ông hi sinh xương máu, cầm chân địch, giành thêm thời gian cho viện binh cả.
Ngày ấy, có một người phụ nữ bước đi trên chiến trường đẫm máu. Mỗi bước chân nàng đi, khí thế lại mạnh thêm một phần.
Trước khi kịp nhận ra, tu vi của nàng đã đạt đến Lục Phẩm Đại Hải cảnh rồi. Nhưng nàng không vì thế mà cảm thấy mừng rỡ, thậm chí sự đau buồn và tức giận bắt đầu nảy sinh trong lòng nàng.
Tại sao, tại sao chỉ đến khi tất cả mọi người chết hết thì nàng mới có được sức mạnh này? Nàng còn có thể dùng nó để làm gì nữa chứ?
Mưa lách tách rơi, một giọt nước chảy qua gò má nàng, hòa lẫn với nước mắt rồi chảy xuống mặt đất. Những người lính thân quen nay đã tử vong, cùng với… người cha già của nàng.
Nàng không đau đớn vì người thân của mình chết, mà nàng tức giận vì những gì ông lão hi sinh, ấy vậy mà chẳng ai nhớ cả.
Chiến tranh, người còn sống xứng đáng được tôn vinh hơn kẻ đã chết sao? Có phải bởi vì người còn sống vẫn có thể ra sa trường, còn kẻ đã chết thì không?
Hàng vạn mạng sống mất đi như cánh hoa tàn, chẳng ai nhớ. Một kẻ sống sót dẫn quân về lại nhận được biết bao vinh quang. Đạp trên những cái xác của biết bao người đã hi sinh để hưởng thụ bổng lộc, sự kính trọng và quyền lực vô ngần.
Trong trí óc non nớt đó, dần dần xuất hiện một thứ gọi là “thù hận”.
Nàng run rẩy bước đi, cuối cùng nhắm nghiền mắt lại, đưa hai tay che mặt mà chạy, ra sức rời khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Nàng nhìn thấy trong ánh mắt của những thi thể ấy… Sự tiếc nuối, sự hối hận và sự phẫn nộ vô bờ bến.
Ngày đó, một thứ tà ma được sinh ra.
Ký ức năm xưa vốn dĩ nên dừng lại tại đây, nhưng bất chợt nàng ngừng bước chân và khẽ cắn môi, một ý nghĩ thấp thỏm chợt hiện lên trong đầu nàng.
“Liệu… đó có thật là ánh mắt của họ?”
Sức mạnh của đối phương đã khiến nàng lâm vào ảo mộng của những ký ức năm xưa, nàng đã tỉnh táo từ lúc nào, thế nhưng vẫn không thể nào tìm được lối thoát ra khỏi cơn ảo mộng này.
Quá chân thực, tựa như nàng đang được trải nghiệm cuộc đời mình một lần nữa, để có thể nhìn nó kỹ hơn, để có thể… một lần nữa đối diện với nó.
Sau một hồi đắn đo, cuối cùng nàng quay đầu, mở mắt ra nhìn vào đôi mắt của người cha già, đôi mắt cận kề cái chết ấy sẽ ra sao?
Sự hối hận, sự tiếc nuối, sự phẫn nộ… đó là những gì nàng thấy, nàng nhìn, nàng ngẩn ngơ, rồi nàng chợt òa khóc.
Bởi lẽ, nàng nhìn thấy đôi mắt mình phản chiếu trong mắt ông lão. Những cảm xúc dày vò đó chính là của nàng.
Ông ra đi thanh thản, lòng không còn chút tạp niệm nào. Ánh mắt ông thanh thản, trong suốt, tới mức nàng có thể nhìn thấy hình ảnh đôi mắt mình phản chiếu trong đó.
Nàng không dám đối diện với sự thật, đã ảo tưởng rằng chính người cha già và những người lính của ông đã hối hận, phẫn nộ vì hi sinh bảo vệ đất nước này. Nàng mù quáng gán ghép cảm xúc của mình cho họ, cuối cùng mới gây ra những chuyện đó.
Cuối cùng, nàng cũng chỉ là một đứa trẻ giận dỗi chỉ vì không ai nhớ đến cha mình mà thôi.
Đến lúc này, mộng cảnh tiêu tán.
Mọi thứ trở lại hiện thực, cô gái kia vẫn mỉm cười nhìn nàng, cuối cùng chợt cất tiếng hỏi:
“Ngươi tên gì?”
Nàng ngẩng đầu lên, khuôn mặt có một vết bỏng lớn, nhưng đôi mắt giờ đây lại trong suốt như làn nước trong, ánh mắt nàng vốn đã đối diện với sự thật.
Khẽ hít một hơi thật sâu, cuối cùng nàng đáp:
“Ta tên Tưởng Niệm, có nghĩa là nhớ đến những người đã hi sinh với lòng tôn kính và biết ơn.”
Sau đó, Tưởng Niệm quỳ xuống, nàng dập đầu ba lần trước mặt cô gái, cuối cùng nói với giọng tôn kính, nhưng cũng ngập tràn biết ơn:
“Cảm tạ tiền bối đã ch��� điểm.”
Cô gái chỉ lẳng lặng nhìn cảnh tượng này, rồi nở một nụ cười. Mái tóc bạc trắng khẽ lay động dưới làn gió đêm nhẹ nhàng:
“Ảo Thực Đạo, giấc mộng mà ngươi trải qua là ảo, nhưng sự hy sinh của cha ngươi, của những người lính đó là thật. Đừng quậy phá nữa.”
Đúng vậy, cô gái nói đúng. Những hành động của Tưởng Niệm gây ra không giống như một tà ma cuồng sát, hay một kẻ phản quốc theo địch, mà chỉ đơn giản là… một đứa trẻ đang giận dỗi vì không ai nhớ đến cha mình.
Tưởng Niệm nhẹ nhàng gật đầu, cuối cùng nàng chợt nhắm mắt. Linh khí trên người nàng dần dần tiêu tán. Thân thể của người phụ nữ, của những kẻ địch xung quanh, đã biến mất từ khi nào.
Những gì còn lại, là một tảng đá to lớn, chi chít tên người khắc trên đó.
Những thứ từ Tà Vực xuất hiện vì một chấp niệm điên cuồng và to lớn, nhưng giờ đây chấp niệm đã không còn, những gì còn lại là hình dáng nguyên sơ của nó.
Cô gái giơ bàn tay ra, từ khi nào một quyển trục đã nằm gọn trong lòng bàn tay cô. Nó trông có v��� bình thường, ấy vậy mà có vô số đạo vận ẩn chứa bên trong. Nhưng giờ đây đang dần tiêu biến, cuối cùng trông nó bình thường vô cùng, không có gì lạ cả.
“Cũng không ngờ có ngày mình động đến thứ này.”
Vô Ngã Mộng Trục, từng ẩn chứa một tia Ảo Thực Đại Đạo. Bất kể ai cũng có thể sử dụng được một lần, và nàng cũng vừa sử dụng quyển trục này lên người phụ nữ đó.
Giờ, ả đã chìm vào một giấc mộng, một giấc mộng khiến ả có cơ hội xem lại cuộc đời mình hết lần này đến lần khác. Mỗi một lần giấc mộng ấy kết thúc, ả lại được tẩy rửa.
Bảo vật của Phật Đạo được dùng để trấn áp Tà Đạo, cuối cùng lại bị nàng sử dụng lên một người tu luyện chưa thành Đạo ở Hạ Giới. Nếu để người ta biết được thì… cũng chẳng có gì xảy ra cả.
Đơn giản là, hầu hết các Phật Tu đắc đạo đều có lòng bao dung vô cùng lớn. Người hay ma, cuối cùng cũng đều có cơ hội để quay đầu.
Cuối cùng, Tưởng Niệm được giải thoát từ bên trong mộng cảnh. Nàng không còn thống khổ nữa, và cũng nhận được tư cách để bước vào luân hồi.
Cô gái nghĩ thầm rồi chậm rãi bước đến, tay chạm lên tảng đá. Hệ thống chợt hiện lên trước mắt.
[Hòn Đá Tử Vong. Hấp thụ cái chết và oán khí mà sinh ra tà ma, nhưng bởi vì được lão tướng quân Tưởng Quân giáo hóa mà dần dần có tình người. Tất cả tà khí bên trong thứ này đã bị xua tan, chủ thể có thể hấp thu để hồi phục thân thể.]
Cô im lặng một hồi, cuối cùng cười nhẹ. Tay khẽ nhấc lên, chỉ thấy tảng đá to lớn bỗng thu nhỏ lại rất nhiều lần và nằm gọn trong lòng bàn tay cô.
Cô cũng không định hấp thu nó, mà nhét vào trong người mình, rồi thở dài, cười bất đắc dĩ:
“Quần Đảo Tràng Sa… Chắc sắp tới mình sẽ ghé qua đó du lịch một lần.”
Ít ra cũng để cặp cha con này được hội ngộ, cũng để bia tưởng niệm quay về chốn cũ, để những cái tên được ghi lại trên đó, đúng không?
Gió nhẹ nhàng thổi, thân ảnh cô nhanh chóng tan biến theo những cơn gió, cuối cùng biến mất khỏi nơi này.
Đi theo gió đến muôn nơi, chỉ vài giờ đồng hồ sau, cô đã đứng trên một ngọn núi, lẳng lặng nhìn xuống xóm làng bên dưới.
Nơi này rất nhộn nhịp và yên bình. Ánh đèn le lói trong đêm. Trên phố đã có vài ba người bắt đầu một ngày mới tự lúc nào không hay.
Cô quay người, từ khi nào phía sau lưng cô đã có một ông lão ngậm ống điếu mà rít một hơi thuốc. Thân thể ông có phần già nua, nhưng đôi mắt lại sáng ngời.
“Sáng sớm, không ngờ lại có người ở đây đấy.”
Cô nhẹ nhàng gật đầu, sau đó tiếp tục ngắm cảnh phố xá yên bình dưới chân núi, rồi khẽ bâng quơ hỏi:
“Chiến tranh đi qua, cướp đi vô vàn sinh mạng, liệu những người lính đó có nuối tiếc không? Họ có hối hận không?”
Ông lão ngừng lại, ông chỉ gõ nhẹ điếu cày xuống mặt đất, rồi híp mắt lại, lẩm bẩm:
“Có lẽ là từng có, nhưng cuối cùng vẫn có người quyết định hi sinh.”
“Tại sao cơ?”
“Vì nhìn nơi mình ra sức bảo vệ đạt được bình yên, bao nhiêu nuối tiếc cũng tan thành mây khói.”
Người hỏi kẻ đáp, bầu không khí yên tĩnh trở lại một hồi lâu. Cô gái chợt bật cười, rồi chỉ phất tay một cái, lập tức một bia đá khắc chi chít những cái tên xuất hiện sừng sững trên đỉnh núi này.
Cô nhẹ nhàng quay lưng, thân ảnh tiêu tán trong gió, cuối cùng biến mất, hướng đến Thành Phù Đổng.
Ông lão đứng ở xa xa chợt quay đầu, rồi lẩm bẩm một câu:
“Tưởng Quân… con gái ngươi về rồi…”
Ba trăm năm trước, có một lão tướng quân hi sinh tại nơi này. Mặc dù không mấy ai nhớ đến ông, nhưng ông lão này vẫn nhớ.
Năm xưa, người đến cứu viện quần đảo kịp thời là ông, nhưng vẫn không giữ được mạng sống của vị tướng quân kia.
May mắn thay, nơi này vẫn còn đó, và bia Tưởng Niệm đã trở lại.
Tất cả nội dung được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.