(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 71: Chuyện Xưa Ở Quần Đảo Tràng Sa
Đối diện với người phụ nữ, không biết từ khi nào ả đã lâm vào mộng cảnh.
Nhưng dù thế, tại sao ả phải sa vào con đường như ngày nay? Tại sao phải liều mình quấy phá, đồ sát muôn dân suốt ba trăm năm trời?
Bởi vì những ánh mắt không cam lòng, đầy đau khổ của những người lính bảo vệ quần đảo Tràng Sa mà ả đã nhìn thấy khi họ ngã xuống.
Trong phút chốc, khung cảnh xung quanh thay đổi, mọi thứ mờ dần rồi khuất hẳn. Bóng đêm bao trùm lấy ả, rồi tất cả biến mất.
…
Tại một hòn đảo thuộc Quần đảo Tràng Sa, ba trăm hai mươi năm trước từng có một hòn đá từ trên trời rơi xuống, sừng sững bất động tại đó, mặc cho những người dân xung quanh cố gắng lay chuyển cũng đành bất lực.
Vào khoảng thời gian đó, giữa Tấn Quốc và Xuân Quốc xảy ra tranh chấp lãnh thổ, tranh giành quyền chủ quyền đối với quần đảo Tràng Sa, những cuộc chiến tranh liên miên đã diễn ra. Xuân Quốc ra sức bảo vệ từng hạt cát ở chốn này, và đã phải đánh đổi bằng từng giọt máu, từng cái xác ngã xuống tại nơi đây.
Suốt hai năm ròng, tảng đá đó chỉ yên tĩnh nằm đấy, nó bị nhuộm đỏ bởi máu tanh, bị gột rửa bởi những thi thể, lặng lẽ hấp thu oán khí và tỉnh giấc.
Xuất thân từ Tà Vực, nó đến nơi này để hấp thụ máu và xác chết, mỗi khi máu đổ trên chốn này chính là một lần nó thức tỉnh.
Hai năm kết thúc, số người bỏ mạng đã không còn đếm được bằng hàng nghìn nữa, mà cuộc chiến tranh giành quyền ch�� quyền nơi này vẫn chưa ngã ngũ, chỉ có vô số người vì vậy mà ngã xuống.
Ngày ấy, người dân trên đảo thấy giữa đống xác chết và dòng máu tanh tưởi, một đứa trẻ đang lẳng lặng ngồi đó, ánh mắt vô hồn, khuôn mặt tinh xảo nhưng lạnh nhạt, hệt như một con búp bê được điêu khắc tỉ mỉ.
Đứa trẻ đó ban đầu rất nhỏ yếu, vậy mà mỗi khi có người chết trên hòn đảo này, nó lại ngày càng xinh đẹp hơn, càng thêm phần yêu dị, tà khí tỏa ra từ nó ngày càng đáng sợ.
Cuối cùng, người dân nơi đây cảm thấy sợ hãi nó, cho rằng nó chính là “Tà pháp” mà Tấn Quốc thi triển để nguyền rủa Xuân Quốc. Họ bắt đầu truy sát đứa bé gái chỉ mới bảy, tám tuổi, mọi chuyện đã vượt ngoài tầm kiểm soát.
Trong biển lửa, đứa trẻ bị người dân bao vây, những ngọn giáo mác chỉ về phía nó, những ánh mắt vừa đau đớn vừa hoảng sợ tột độ, họ gào thét trong đau đớn:
“Tại sao? Tại sao mày lại như vậy hả?”
“Tao thấy rõ rồi, chồng tao chết, máu của anh ấy tức khắc trôi về phía tảng đá đó, mà mày càng xinh đẹp hơn”
“Yêu nữ, mày tắm máu của thằng con tao!”
Xoẹt!
Một âm thanh vang lên, kèm theo một cảm giác nhói đau trên mặt đứa trẻ. Nó loạng choạng đưa tay bụm mặt, rồi ngã dúi xuống một thân cây đang rực cháy. Ngọn lửa lập tức bén lên và thiêu đốt khuôn mặt nó.
Cảm giác đau đớn kéo dài, nhưng nó vô cùng bình tĩnh, chỉ lẳng lặng dùng một nhánh cây sắc nhọn đâm vào cánh tay mình, sau đó lấy mảnh vải rách nát thấm máu đến khi ẩm ướt và dập tắt ngọn lửa đang thiêu đốt khuôn mặt của nó. Từng động tác của nó đều chậm rãi, như thể cơn đau không là gì với nó.
Sau đó, đứa trẻ chỉ lẳng lặng quay lưng bước đi. Người dân sững sờ nhìn theo bóng dáng bé nhỏ đầy yêu dị với nửa khuôn mặt cháy xém. Không rõ là họ sợ hãi trước hành động quỷ quái ấy, hay chợt nhận ra hành động “giận cá chém thớt” của mình, hay thậm chí cả hai?
Sau hôm đó, không ai còn gây sự với nó nữa. Dù một số người vẫn cho nó chút đồ ăn, nhưng phần đông lại lạnh nhạt như thể nó không tồn tại trong cõi đời này.
Mọi chuyện vốn dĩ nên tiếp diễn như thế, cho đ��n khi một người đàn ông dẫn binh lính đi ngang qua nơi này. Ông ta nhìn thấy một đứa trẻ liền dừng lại. Binh lính thấy vậy liền giải thích:
“Tướng quân, nghe đồn rằng đứa trẻ này có liên quan tới hòn đá đã hấp thụ máu của nhân dân ta, liệu có nên…”
Tuy nhiên, ông ta chỉ chậm rãi lắc đầu, sau đó xuống ngựa và bước tới chỗ cô bé, thân hình khuỵu xuống quan sát nó. Mặc dù trên người vẫn mang giáp sắt, hông đeo đao, khí thế như hùm như tướng, nhưng đôi mắt ông lại thoáng qua vẻ hiền hậu.
Ông ta nhẹ nhàng xoa đầu nó, mỉm cười:
“Đứa nhóc, cháu vẫn luôn ở nơi này à?”
“Cháu là một đứa trẻ ngoan, đúng chứ?”
Nó gật đầu. Ông lão lại hỏi tiếp, trong khi lấy từ trên người ra một mẩu bánh mì đưa cho cô bé, rồi dắt nó đi theo đoàn quân lính.
Nhưng đột ngột, nó lại lắc đầu, giọng đứa trẻ lạnh tanh, không chút cảm xúc nào:
“Không ạ”
Ông lão nghe vậy liền dừng lại, sau đó quay đầu nhìn đứa trẻ, và vì không hiểu vì sao nó lại nói như thế, bèn hỏi tiếp:
“Sao cháu lại nghĩ vậy?”
“Vì cái chết của ba ngàn sáu trăm chín mươi hai người khiến dân làng cho rằng cháu là điềm xấu.”
Nó bình thản nói, khiến ông lão chợt giật mình. Một người lính như nhận ra điều gì đó, bèn nói với ông ta. Ông lão lắng nghe một hồi liền gật đầu, đoạn hỏi cô bé vài câu.
Hỏi xong, ông ta chợt ôm đứa trẻ vào lòng, ôm nó bước đi theo đoàn lính, rồi khàn giọng nói với một người bên cạnh:
“Chúng ta nợ đứa trẻ này một lời xin lỗi”
Sau khi tắm rửa sạch sẽ cho nó, lại mặc cho nó một bộ quần áo thật đẹp, ông lão dắt tay nó đi đến trước mặt người dân. Mọi người vẫn như vậy, vẫn là ánh mắt pha chút sợ hãi và lạnh nhạt nhìn nó.
Trước mặt bao nhiêu người, ông lão hỏi câu hỏi đầu tiên:
“Năm nay, cháu còn nhớ tên những người đã chết chứ?”
“Vâng”
Nói rồi, đứa trẻ chỉ mất vài giây đã đáp lại bằng vô số cái tên, khiến dân làng ngày càng biến sắc. Chợt ông lão giơ tay ra hiệu mọi người bình tĩnh lại, rồi tiếp tục hỏi:
“Cháu có thể khắc tên lên hòn đá không?”
Một câu hỏi có vẻ bất khả thi, bởi vì không ai, kể cả ông lão, có thể làm tảng đá khổng lồ đó trầy một vết xước. Người dân còn đang xì xào khó hiểu thì chợt đứa trẻ gật đầu, khiến ông lão nghe thế liền nở một nụ cười, cuối cùng nói:
“Ta muốn nhờ cháu một việc”
Mọi người nghe vậy vô cùng ngạc nhiên, còn đứa trẻ ngẩng đầu nhìn ông, đôi mắt vốn vô cảm của nó lại khẽ lay động.
“Việc… gì…”
Chỉ thấy lão già cười lớn, cuối cùng cất tiếng nói thật to, như tiếng hô lớn của một người lính, một kẻ sẵn sàng hi sinh thân mình:
“Hòn đá đó cũng là một phần của quần đảo Tràng Sa! Mỗi khi có một người hi sinh vì bảo vệ nơi này, cháu hãy khắc tên họ lên đó! Để họ không bị lãng quên, mãi mãi tồn tại đến mai sau!”
Bầu không khí trở nên tĩnh lặng. Màn đêm vốn đang bao trùm bỗng chốc tan biến bởi ánh dương, tựa như một cuộc đời u ám vô định cuối cùng rồi cũng sẽ tìm thấy ánh sáng.
Lần đầu tiên, đã có một ánh mắt nhìn đứa trẻ như một con người.
Lần đầu tiên, đứa trẻ lại có mục đích sống của mình.
Lần đầu tiên… Nó sống, không chỉ để sống.
Ánh dương bao phủ khắp nơi, lão tướng quân đang cười lớn, và đứa trẻ cũng không còn giữ khuôn mặt vô cảm như vậy nữa.
Nó òa khóc, khóc vì cuối cùng cũng được chấp nhận, và khóc vì cuộc đời nó không còn vô định nữa, nó đã tìm thấy một lối đi cho mình.
Ngày đó, cũng là ngày đầu tiên nó được sinh ra.
Toàn bộ nội dung bản dịch này thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.