(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 70: Ảo Thực Đạo, Vô Ngã Mộng Trung
Trường An chợt thấy khó chịu, hắn còn đang lưỡng lự thì như chợt nhận ra điều gì đó, biến sắc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời đêm tĩnh lặng, tựa như có ai đó đã kéo một tấm màn đen che khuất nơi này. Dù vậy, Trường An vẫn cảm nhận được điều bất thường, hắn liền hiểu ra “đại chiêu” mà người phụ nữ kia sử dụng là gì.
Lúc này, hắn mới hiểu rõ lời nhờ vả của Tử cô nương, cũng như mục đích nàng ta đưa cho mình viên đan dược.
Trường An mở hộp gỗ ra, bên trong là viên đan dược được bọc trong lớp lá mỏng. Viên đan dược này vốn do Tử cô nương trao tặng, nhưng đến giờ Trường An mới thấu tỏ ý nghĩa của nó.
[Đan dược không tên Công hiệu: Có thể giúp chủ thể hồi phục lại một phần sức mạnh rất nhỏ trong một thời gian ngắn]
Công hiệu nghe có vẻ tầm thường, nhưng muốn phục hồi sức mạnh của Trường An, dù chỉ là “rất nhỏ” thì điều đó có ý nghĩa gì?
Điều này cho thấy đối phương tuyệt không phải kẻ tầm thường, khi có thể tạo ra một viên đan dược như thế này ở Hạ Giới. Dù là do Tử cô nương luyện ra, hay là nàng có được từ người khác, thì thân phận của kẻ đứng sau cũng vượt xa sức tưởng tượng của Trường An.
Nhớ lại bóng dáng vị mỹ nhân dù vẻ ngoài đoan chính thanh nhã lại thích cười cợt, dù dung mạo đã già dặn nhưng vẫn thích cư xử như thiếu nữ, tâm tư khó đoán, luôn mang nụ cười khó chịu trên môi, Trường An thở dài bất đắc dĩ, cuối cùng hắn cũng chỉ đành uể oải đứng dậy.
“Giải quyết chuyện này thôi.”
Viên đan dược trên tay hắn ngay lập tức hóa thành vô số luồng linh khí, có Kim, có Hỏa, có Mộc, có Thổ... Trường An hấp thu tất cả.
Không cần phải trực tiếp nuốt đan dược vào miệng mà hấp thu vào cơ thể. Bởi lẽ, linh dược trong trời đất vốn dĩ được hình thành từ sự kết hợp của Ngũ Hành, Trường An dùng linh khí của bản thân để hấp thu nó.
Chỉ đơn giản như vậy, mà sau khi hấp thu, cảm nhận sức mạnh dần trỗi dậy, Trường An khẽ nhắm mắt, thở phào.
[0.0000012%] [0.0000026%] [0.0000222%] [0.0001000%]
Trong hệ thống, bảng số liệu về thương thế của Trường An ngay lập tức thay đổi, trong khi sức mạnh hắn có thể sử dụng cũng dần tăng lên. Cuối cùng, con số dừng lại ở 0.0001%!
Tuy vậy, khí thế của Trường An không hề tăng lên chút nào, bởi sự thay đổi sức mạnh của hắn có điểm mấu chốt, nằm ở Đạo của hắn.
[Tên: Hoàng Trường An Sức mạnh: 0.0001%]
Trường An nhìn thấy vậy liền khẽ mở mắt, sau đó hắn hít một hơi thật sâu, bước chân về phía trước, lười biếng nói một câu:
“Trước tiên, thay đổi ngoại hình của bản thân đã.”
Quả thật, nếu mang bộ mặt “Trường An” này ra, có khi cuộc sống của hắn sẽ bị đảo lộn, kẻ thù từ khắp muôn nơi ào ào ập đến săn lùng hắn.
Ngay lập tức, hắn nhớ đến Thiên Kiều còn nghi ngờ thân phận của hắn, lại nhớ rằng bản thân đã từng khoác lác với cô nàng rằng người đã cứu Thiên Kiều là một vị tuyệt thế nữ tiên.
“Ha ha, cũng may mình vốn có kinh nghiệm…”
Trường An khẽ chép miệng, mỉm cười, ánh mắt hướng về bầu trời. Khí chất của hắn cũng theo đó mà biến đổi.
Đêm nay, thế gian tạm thời mất đi một kẻ phàm tục tên Trường An, nhưng lại có thêm một vị đại năng khác.
…
Ngay tức khắc, khí thế của người phụ nữ dần dần tăng cao, dường như sắp đột phá khỏi cảnh giới Thất Phẩm, đi vào Bát Phẩm!
Bạch Yến liên tục vung rìu, nàng ra sức chém tới, nhưng đột nhiên, một chiếc gương xuất hiện chặn đứng rìu của nàng, tỏa ra ánh sáng mãnh liệt, đẩy lùi tất cả.
“Bảo vật hộ thân, phiền phức đến vậy ư?”
Tâm trạng của Bạch Yến cũng vì thế mà thêm phần chán nản. Nàng nắm chặt rìu, ánh mắt lộ ra vẻ hung bạo, hoàn toàn không còn chút nào dáng vẻ thục nữ.
Đối phương muốn tung đại chiêu, vậy thì nàng cũng tung đại chiêu, cùng lắm thì tàn phế cũng chẳng sao!
Ở đây, tinh anh của Xuân Quốc đều tề tựu. Nếu có một người ngã xuống, đó cũng là tổn thất to lớn cho đất nước. So với điều đó, tu vi của Bạch Yến có đáng là gì?
Khi đã xác định rõ trọng trách của bản thân, Bạch Yến không hề chần chừ. Ánh mắt nàng trở nên sắc bén, thân thể đứng thẳng, tay nắm chặt cán rìu.
“Nhân Vương Pháp…”
Không để nàng nói hết câu, một bàn tay chợt giữ lại Bạch Yến. Ngay lập tức, linh khí trong cơ thể nàng tĩnh lặng, tựa như mặt suối.
Bạch Yến chợt giật mình, hoảng hốt lùi lại. Một cô gái đã xuất hiện bên cạnh nàng từ lúc nào?
Thân hình cao gầy, dù vóc dáng có vẻ rất trẻ, nhưng mái tóc người này lại bạc trắng. Mái tóc ấy không hề chói mắt giữa đêm khuya thanh tĩnh, trái lại càng tôn lên vẻ đẹp của nàng.
Thế nhưng, khuôn mặt nàng lại như được một tầng đạo vận che khuất, khiến không ai có thể nhìn rõ dung mạo mỹ nhân này.
Nàng bình thản ngẩng đầu nhìn về phía ả phụ nữ, rồi mỉm cười quay sang Bạch Yến, giọng nói nhu hòa vang lên:
“Tiểu bối, đây là kẻ thù nguy hiểm nhất sao?”
Nếu có một người đột ngột xuất hiện bên cạnh mình, lại dễ dàng dập tắt linh lực trong cơ thể mình, chắc chắn sẽ khiến họ phải đề phòng.
Nhưng trong vô thức, Bạch Yến lại cảm nhận được rằng người này tuy ở gần ngay trước mắt nàng, nhưng lại xa vời không thể chạm tới, dường như nàng đã hòa mình vào vạn vật, vào thiên nhiên.
Thế là, vị trưởng lão của Thánh Tiên Tông ngẩn ngơ, sau đó khẽ gật đầu.
“Vâng…”
“Ra vậy, các ngươi cứ đi tiếp đi.”
Thế là, vị cô gái kia gật đầu, nàng chậm rãi bước về phía trước. Còn Bạch Yến thì ngẩn ngơ quay người lại, các đệ tử cũng quay lưng bước đi theo. Thoáng chốc, xung quanh đã không còn một ai.
Vốn dĩ, tất cả đều cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng rồi không thể phát hiện điều bất thường nào, nên đành tiếp tục rời đi.
Cuối cùng chỉ còn lại hai người. Ả phụ nữ kia đã hấp thu toàn bộ năng lượng từ lúc nào, pháp bảo hộ thân cũng đã quay về bên cạnh nàng.
Cũng nhờ thứ pháp bảo này mà Bạch Yến không thể làm xước ả ta dù chỉ một li, nhưng bây giờ nó đã hết công dụng, bởi vì ả đã đạt đến Bát Phẩm Thành Vân cảnh! Sức mạnh này có nhiều nhân tố cấu thành, nhưng chủ yếu nhất vẫn là…
“Do “vị đó” ở trên Thượng Giới trao cho ngươi?”
Đột ngột, cô gái trước mắt ả mỉm cười, nhẹ nhàng cất tiếng hỏi, tựa hồ nàng đã biết rõ chuyện này là lẽ đương nhiên, không có gì phải thắc mắc.
Ả ta giật mình, càng thêm cảnh giác. Ánh mắt chăm chú nhìn cô gái, chỉ thấy mặt đất dưới chân bắt đầu chấn động dữ dội, những vết nứt bắt đầu xuất hiện, tựa hồ có quái thú đang vùng vẫy bên dưới.
“Tiền bối là người phương nào, cớ sao lại cản đường ta?”
Không vội thắc mắc tại sao cô ta lại biết về “vị đó”, ả chỉ cẩn trọng hỏi, đồng thời đã sẵn sàng xuất kích bất cứ lúc nào.
Vậy mà, cô gái chỉ cười khẽ, tiếng cười thanh thúy vang lên. Dù đạo vận đã che khuất dung mạo nàng, nhưng vẫn có thể cảm nhận được nàng là một mỹ nhân tuyệt sắc.
“Ta muốn ghé khách sạn ở thành Phù Đổng. Ta đã lang thang trong rừng ba ngày liền rồi, cũng nên nghỉ ngơi chứ?”
“Tốt, vậy tiền bối chết đi!”
Ả ta vừa dứt lời, đã vung tay. Lập tức mặt đất vỡ vụn, một bàn tay xám trắng khổng lồ, tưởng chừng có thể nắm gọn một dãy núi lớn, xuất hiện. Nó hướng về phía cô gái, thân ảnh áo trắng lập tức bị bóp nát.
Nếu lúc nãy Bạch Yến và các đệ tử còn ở nơi đây, chắc chắn bọn họ đã bị ả tiêu diệt trong một đòn!
“Quả thật là như vậy, khoảng cách giữa Thất Phẩm và Bát Phẩm lớn một vùng trời. Ấy vậy ngươi còn có sự hỗ trợ từ vị đó.”
Giọng nói chậm rãi, ôn hòa vang lên bên tai ả, nhưng lúc này nó không khác gì tiếng sấm rền. Ả ta giật mình quay đầu lại.
Từ khi nào, cô gái đó đã tránh thoát khỏi bàn tay này? Nàng đang đứng dưới mặt đất, ánh trăng chợt hé lộ dưới đám mây, chiếu sáng một vùng trời.
Chợt, người con gái này bước lên một bước, nàng dần dần rời khỏi mặt đất, bay lên trên không trung.
Nhưng ả nhìn kỹ lại, không phải nàng đang bay, mà đang từng bước đi lên. Nàng đạp ánh trăng dưới chân, từng bước thăng không.
Nàng mỉm cười, từ đầu đến cuối giọng nói vẫn nhu hòa như vậy, chỉ bình thản cất lời:
“Tiểu bối, ngươi có biết ranh giới giữa Thực và Ảo mỏng manh lắm không?”
Ả cũng biến sắc nhìn xung quanh. Nơi đây vẫn như cũ, vẫn có gió thổi nhẹ nhàng xào xạc, nhưng màn đêm tĩnh lặng đã biến mất, thay vào đó là ánh trăng lên cao soi sáng nơi này, khiến khung cảnh càng thêm mờ ảo.
Cô gái đứng trên ánh trăng, mái tóc bạc trắng khẽ bay trong gió, rồi nàng mỉm cười nói:
“Ảo Thực Đạo, Vô Ngã Mộng Trung.”
Bản chỉnh sửa này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập chuyên nghiệp của truyen.free.