Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 69: Nhân Vương Phủ, Bất Tử Bất Diệt Táng

Xa xa, Đại Trưởng Lão Sơn Thủy Tông vẫn đang giằng co với gã đàn ông bí ẩn, còn các đệ tử tinh anh thì vẫn chưa thoát khỏi thế bí.

Bạch Yến rất muốn ra tay trợ giúp, nhưng ngặt nỗi, kẻ đứng trước mặt nàng vẫn chưa hề động thủ, chỉ mới khai mở lĩnh vực.

Hai bên im lặng, nhưng rồi Bạch Yến khẽ thở dài, phất tay áo, nét mày nàng khẽ nhíu lại vẻ buồn bực, dường như đã nhận ra điều gì đó, chợt hỏi: “Ngươi từng nắm giữ chức quan trong triều đình?”

“Đã từng.”

Người phụ nữ kia không hề có ý định che giấu, nhàn nhã đáp lời. Nhưng đột ngột, dưới mặt đất bỗng chui lên vô số thân ảnh khác. Dù chúng chỉ có thực lực ngang với Nhất Bộ, Nhị Bộ thông thường, nhưng Bạch Yến có thể thấy rõ ràng... Giống như gã đàn ông đang giao đấu với ông lão kia, tất cả chúng đều là những kẻ đã chết, nhưng vì lý do nào đó vẫn còn có thể di chuyển và tấn công các nàng.

Chúng lao về phía các đệ tử tinh anh, tập kích khiến họ thoáng chốc rơi vào hỗn loạn. Bạch Yến chứng kiến tất cả nhưng vẫn không thể ra tay trợ giúp được chút nào.

Nàng buồn bực nhìn quanh một hồi, rồi như chợt nhớ ra điều gì, bật cười: “Ba trăm năm trước, có một vị tướng quân đã dẫn binh lính trấn giữ đảo Trường Sa chống lại Tấn Quốc, ngươi cũng nằm trong số đó sao?”

Bạch Yến hỏi vậy, bởi nàng nhận thấy địa hình nơi đây đang dần thay đổi, có xu hướng biến thành một tòa thành trì. Hơn nữa, các binh lính lại cầm vũ khí cổ xưa của Xuân Quốc, nên nàng mới có thể đoán như vậy.

Quả nhiên, người phụ nữ kia chậm rãi lùi một bước, sau đó mỉm cười nhìn Bạch Yến. Khuôn mặt với vết bỏng nặng ấy lại lộ ra vẻ kiều diễm đến bất ngờ: “Đúng vậy.”

Nàng ta vừa trả lời xong, lập tức một thân ảnh khác bắn vọt về phía Bạch Yến, tay nắm chặt đao chém xuống, thế công mãnh liệt tựa như mãnh hổ rình mồi.

Keng! Âm thanh sắt thép va chạm vang lên. Bạch Yến không hề nao núng, nàng đã rút ra một chiếc rìu từ lúc nào không hay. Cán gỗ dài gần một sải tay, lưỡi rìu đen nhánh, chi chít vết nứt và rỉ sét.

Không hiểu Thánh Tiên Tông có vấn đề gì về việc chọn người hay không, mà lứa trẻ có Diệp Tuyên bề ngoài thư sinh nhưng bên trong là mãnh thú. Giờ đến vị Đại Trưởng Lão này, trông thì tưởng tiên nữ yêu kiều, ai ngờ lại rút ra cây rìu xông tới, cân sức hoàn toàn với kẻ địch vừa xuất hiện.

Đến đây, Bạch Yến có thể chắc chắn rằng người phụ nữ này chính là một Rối Sư, và lĩnh vực của ả ta là nơi chứa, đồng thời hồi phục cho các con rối.

Rối Sư là những kẻ luyện chế, sử dụng và điều khiển các con rối. Một số được tạo thành từ các nguyên liệu như đất, đá, nhưng một số khác... lại là xác chết.

Hiển nhiên, những con rối này thuộc loại thứ hai.

Lĩnh vực của ả ta chắc chắn là mấu chốt để phá vỡ sự “bất tử” của chúng, vì vậy Bạch Yến tặc lưỡi, thế công đột ngột trở nên hung mãnh hơn.

Con rối đang tấn công nàng có vẻ là một vị tướng quân. Hắn cầm thanh đao, thân mang giáp, khí thế không hề thua kém Bạch Yến. Lại bởi vì không thể sử dụng linh lực, các đòn tấn công của hắn chỉ đơn thuần là đâm và chém.

Những nhát rìu đầy mạnh bạo được tung ra, trong thoáng chốc Bạch Yến đã hoàn toàn áp đảo con rối kia. Nhưng rồi, một mũi tên bay vút sượt qua trán nàng. Dù đòn tấn công ấy dễ dàng bị né tránh, Bạch Yến vẫn bỏ lỡ cơ hội để giải quyết con rối cầm đao.

Một gã cung thủ đã ẩn nấp từ xa xuất hiện, với làn da nứt nẻ, khô xám như những con rối khác. Hắn kéo căng dây cung, lại nhắm về phía Bạch Yến. Lần này, nàng vừa tránh né vừa không nhịn được mà buột miệng chửi thề: “Bà mẹ nó, cái quỷ gì vậy?”

Một con rối đang giằng co với lão già, hai con rối tập kích nàng, hàng chục con rối khác hỗ trợ quân thù quấy nhiễu các đệ tử. Con ả này là thứ quái thai gì mà có thể điều khiển dễ như bỡn vậy?

Người phụ nữ kia vẫn giữ khoảng cách với Bạch Yến, ngón tay ả ta thi thoảng lại di chuyển nhẹ một nhịp, dường như từ đầu đến giờ, mọi con rối đều được điều khiển đều đặn, thao túng toàn bộ cục diện.

Bạch Yến cũng muốn giơ rìu xiên chết ả ta lắm, nhưng bây giờ một gã cầm cung, một gã mang đao cứ không ngừng phối hợp giữ chân nàng. Giết thì chúng nhanh chóng hồi phục, mà cắt đuôi chúng thì chẳng xong.

Thành thử, thế trận lại trở về thế giằng co. Tuy vậy, Bạch Yến vẫn đưa mắt nhìn người phụ nữ kia, sau đó bình thản nói: “Năm đó, Tấn Quốc vô cùng ngang ngược, chúng không chỉ đổi tên quần đảo Trường Sa của Xuân Quốc, mà còn muốn chiếm làm lãnh thổ.”

Lập tức, động tác của cung thủ chậm hẳn một nhịp. Bạch Yến chỉ chờ có thế, nàng chợt nắm chặt rìu xông thẳng về phía trước, chặt liên tiếp ba nhát về phía con rối cầm đao, rồi tung chưởng vào bụng nó, đẩy mạnh nó lùi lại một bước.

Trong chốc lát, Bạch Yến đã phi thẳng đến trước mặt ả ta, rìu bổ xuống như muốn chia đôi một dãy núi lớn. Người phụ nữ kia cũng chỉ bình thản cười nhẹ.

Xoẹt! Rìu chém xuống, dễ dàng chia người phụ nữ kia làm đôi. Chỉ là, Bạch Yến chợt nhíu mày, liên tiếp bổ thêm sáu, bảy cú nữa mà không hề có ý định thu tay. Cuối cùng, người phụ nữ kia đã tan tành như xác pháo, nhưng không có giọt máu nào bay ra cả. Từng mảnh thân thể của ả ta nhanh chóng hồi phục như cũ, híp mắt mỉm cười nhìn nàng.

“Tiếc thật đấy…”

Ả ta có vẻ tiếc nuối. Ngay sau đó, tên cung thủ lại nhắm về phía Bạch Yến, còn gã tướng quân cũng vác đao chém tới nàng.

Không thể ngờ, kẻ trước mắt mình cũng là một con rối... Không đúng! Phải nói là ả ta vẫn có đặc tính “bất tử” bên trong lĩnh vực của mình. Thế này thì làm sao phá giải được tình huống bây giờ cơ chứ?

Bạch Yến né tránh mũi tên, lại giơ rìu lên đón đỡ đòn tấn công của gã tướng quân rồi chợt bâng quơ nói tiếp: “Nhưng bởi vì Xuân Quốc tứ bề thọ địch, thành ra quân cứu viện đã không đến kịp thời để hỗ trợ trấn thủ Trường Sa.”

Quả thực quá vô liêm sỉ, dùng chuyện quá khứ để phân tán sự chú ý của đối phương. Sau khi tấn công “hụt” một đòn, cô nàng lại còn muốn kể tiếp nữa cơ chứ!

Ả ta không thèm để ý đến nàng nữa, thế là hai con rối tiếp tục tấn công Bạch Yến. Bên phía đệ tử thì dần trở nên nguy cấp hơn. Chắc chắn lúc này nàng đang rất nôn nóng...

“Kết quả thế nào cũng đã rõ, những người ở lại trấn thủ Trường Sa, tất cả đều vong mạng, không ai còn sống!”

Chợt, Bạch Yến nắm chặt rìu trong tay, nàng vô cùng bình tĩnh ngẩng đầu nhìn ả ta. Ánh mắt nàng giống như là… Từ đầu đến cuối, nàng vẫn chưa ra tay hết sức để giao đấu với ả, dường như vẫn mong muốn con người này có thể trở về với đất nước, trở về Xuân Quốc?

Ả ta khẽ nhíu mày. Bạch Yến thở dài, đoạn nàng ngẩng mặt lên, cất giọng nói vô cùng thiết tha: “Đừng nữa, hãy để những linh hồn đã hy sinh vì một mảnh đất của Xuân Quốc được yên nghỉ… Ngươi làm tướng quân, ắt phải hiểu rõ điều đó chứ?”

Nhưng đáp lại, ả ta chỉ bình thản lắc đầu, nhìn Bạch Yến, cười khổ: “Ngươi biết một khi quay đầu sẽ không còn bờ để về nữa, cớ gì phải nhắc ta…”

Nghe thấy vậy, Bạch Yến khẽ cắn môi cúi đầu xuống. Bộ dáng nàng không hề cam lòng chút nào, còn có chút tiếc hận ẩn chứa trong bàn tay đang nắm chặt cán rìu mà run rẩy.

Người phụ nữ kia không vì thế mà nương tay. Nàng còn định thao túng con rối tấn công, chợt nhận ra điều gì đó mà ngừng lại, rồi ả ta biến sắc, la lên: “Giết nàng!”

Hai con rối lao thẳng về phía Bạch Yến. Gã tướng quân chợt bộc phát khí thế dữ dội, tốc độ vung đao nhanh lên vô số lần, hướng về phía nàng mà công kích. Tên cung thủ cũng không kém cạnh, mũi tên được tụ lực đã bắn ra như muốn tạo thành cơn bão tố, xoáy mạnh nhắm về phía Bạch Yến.

Chỉ là, tất cả đã muộn.

Tức khắc, thân thể Bạch Yến được bao phủ bởi một luồng khí hư ảo. Chiếc rìu trên tay nàng cũng chuyển biến, từ khi nào đã không còn rỉ sét, mà trở nên sắc bén vô ngần, hơn nữa còn mang theo đạo vận trên lưỡi rìu!

Thay vì tạo ra Lĩnh Vực như các cường giả Thất Phẩm Hóa Khí khác, Bạch Yến đã tiếp thu truyền thừa của một vị anh hùng Xuân Quốc, biến cây rìu trên tay nàng thành một thứ binh khí có thể phá tan sự bất tử của đối phương.

Binh khí của nàng có thể phá tan lĩnh vực bất tử!

Từng giết chết Chằn Tinh Bất Tử, tiêu diệt Đại Bàng Bất Diệt, cứu nguy cho nhân gian, vị anh hùng đó cuối cùng được người đời ca tụng. Chiêu thức của hắn cũng bị mai một, chỉ có duy nhất một người tình cờ lĩnh ngộ ra nó.

“Nhân Vương Phủ - Bất Tử Bất Diệt Táng!”

Xoẹt! Rìu vừa chém thân thể gã tướng quân làm đôi, nhưng không để hắn kịp hồi phục, vô số đạo vận bao phủ đã không ngừng phá vỡ thân thể hắn, cuối cùng chẳng còn gì ngoài một nắm tro tàn.

Bạch Yến bình thản bật cười lớn một tiếng. Thân thể nàng nhanh chóng biến mất, từ khi nào đã một tay nắm chặt cổ gã cung thủ, vung rìu giết chết hắn.

Xong xuôi, nàng quay người lại, bình thản nhìn người phụ nữ kia, vô cùng thoải mái nói: “Nhắc hả? Ta câu giờ đấy, dù sao muốn thi triển chiêu này cũng tốn thời gian mà!”

Cuối cùng, con mẹ nó ngươi chỉ đang câu giờ thôi đúng không?

Người phụ nữ kia nhìn cảnh này, không thể giữ được bình tĩnh nữa, chợt vung tay lên. Vô số con rối cũng vì thế mà biến thành từng hạt cát, nhập vào thân thể ả ta. “Chủ quan, ta quá chủ quan rồi. Vốn dĩ nghĩ rằng cuộc tập kích này có thể giết chết các mầm giống thiên tài Xuân Quốc... Vốn định dành chiêu thức này để công phá Thành Phù Đổng, nhưng xem ra kh��ng thể giấu diếm nữa rồi!”

Mà lúc này, Trường An ở xa xa cũng biến sắc. Hỏng bét! Thành Phù Đổng bị công phá, Hội Phù Đổng không diễn ra, bánh mè xửng không mua được thì hắn còn phải ăn nợ dài dài mất!

Tất cả quyền lợi về bản dịch chương này đều được bảo hộ tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free