(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 67: Kịch Chiến
Thủy Tình vừa mang theo Trường An được một lúc, cô bé chợt biến sắc, nhanh tay ném Trường An về phía dòng sông, rồi đưa tay kết ấn:
“Phong Thuẫn!”
Gió rít lên, linh lực của nàng nương theo dòng gió, cuối cùng hình thành một lớp khiên mỏng, bao lấy thân hình nhỏ bé của nàng.
Vút!
Tiếng gió xé vang lên, một mũi tên xuyên không lao đến nàng. Dù đã kịp thi triển Phong Thuẫn, cô bé không hề chủ quan, tức tốc né tránh ngay lập tức.
Quả nhiên, mũi tên dễ dàng phá nát Phong Thuẫn, nhưng mục đích làm chậm mũi tên của nàng đã đạt được, giúp nàng có đủ thời gian né tránh.
Phong Thuẫn bị phá nát, nó nổ tung, tạo thành một luồng khí xoáy nhỏ hất văng cô bé. Nàng nương theo luồng gió mà nhanh chóng đáp xuống đất, ngưng trọng liếc nhìn quanh, chỉ trong chốc lát đã nắm bắt được tình hình nơi đây.
Ở đằng xa, đội ngũ Sơn Thủy Tông đã tập hợp thành một nhóm lớn, nhưng họ đang bị vây trong một trận pháp phong tỏa, đối mặt với hàng trăm kẻ địch. Có thể thấy lực lượng hai bên không quá chênh lệch.
Vừa nãy, nàng nhìn thấy bọn họ, còn kẻ địch, ngay khi phát hiện ra nàng, liền lập tức ra tay. Biết bản thân không thể mang theo Trường An, Thủy Tình quyết định ném hắn ra xa chiến trường, tự mình thu hút sự chú ý của kẻ thù.
Quả nhiên, không có lý do gì để người tu luyện truy sát một tên phàm nhân thay vì Đại đệ tử của Tông chủ Sơn Thủy Tông – Thủy Tình như nàng.
Vừa tiếp đất, Thủy Tình nhanh chóng rút ra một viên đan dược. Nàng ném về phía con gà trống. Chân Ngắn cũng không hề chậm chạp, chỉ thấy nó há mỏ ngậm lấy đan dược rồi nuốt xuống. Thân hình nó liền biến lớn, dễ dàng để Thủy Tình cưỡi lên.
Kẻ địch đã thấy nàng, thế nên chúng cũng cử ra bảy, tám tên truy sát, số còn lại thì tiếp tục giằng co với liên quân Thánh Tiên Tông và Sơn Thủy Tông.
Từng mũi tên bắn ra liên tục, kèm theo tiếng bước chân rộn ràng. Thủy Tình quay đầu, tay nàng lại nhanh chóng kết ấn:
“Thổ, Thủy, Kim!”
Chưa đầy hai giây, ba ấn chú đã được kết thành. Có thể thấy cô nàng đã luyện tập thuần thục cả về lý thuyết lẫn thao tác. Linh lực phối hợp ăn ý với động tác tay, thi triển công pháp.
Mặt đất nhanh chóng hóa thành vũng bùn, rồi chợt dựng đứng lên, sau đó hóa cứng như sắt!
Nàng dùng linh khí thi triển công pháp hệ Thổ, kết hợp Thủy để làm mềm đất thành bùn, thao túng nó dựng thành tường, rồi hóa cứng bằng Kim.
Ngũ Hành Công Pháp là công pháp căn bản của các tu luyện giả, bao gồm năm nguyên tố Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng lĩnh hội được nó, nhưng điều quan trọng là cách thức kết hợp và biến hóa.
Công pháp căn bản, nhưng người sử dụng tài tình sẽ khiến nó biến hóa khôn lường. Mà Sơn Thủy Tông lại là tông phái chuyên về Ngự Thú và thao túng nguyên tố!
Vậy mà kẻ địch cũng không hề đơn giản. Các cung tiễn thủ kéo căng cung, giương tên; những kẻ cầm binh khí cũng tức tốc giơ vũ khí lên. Cuối cùng, chúng đồng loạt tấn công vào bức tường sắt.
Ầm!
Bức tường không chịu nổi một đòn công kích của chúng. Không phải do bức tường của Thủy Tình yếu, mà bởi vì quân địch phối hợp ăn ý, tập trung tấn công vào một điểm duy nhất, dễ dàng phá hủy nó.
Chợt, đối diện bọn chúng là Chân Ngắn đang há mỏ, hai mắt nó đỏ rực, tựa như đang bốc cháy.
Thủy Tình cưỡi trên nó cũng giơ hai tay ra, nàng nhắm thẳng về phía chúng. Thì ra chiêu thức vừa nãy chỉ để câu giờ thi triển ấn chú. Ấn chú càng phức tạp thì thời gian thi triển càng lâu.
“Nhân Phong Hỏa Thú!”
Chân Ngắn há mỏ, nó lập tức phun ra một cơn bão lửa bao trùm cả khu vực. Từ hai ống tay áo của Thủy Tình, một luồng gió mạnh thổi ra, thừa cơ khiến lửa lan rộng khắp xung quanh, đốt cháy một mảng lớn khu rừng.
“Thổ Trụ!”
Kẻ địch vô cùng bình tĩnh. Chỉ thấy một tên võ giả dẫm mạnh lên mặt đất, lập tức một cột đá khổng lồ tức tốc mọc lên, chắn đứng ngọn lửa đang ào tới. Nhưng hắn không chỉ muốn phòng thủ, tay hắn siết chặt, đấm thẳng vào cột đá.
Cột đá vỡ tan, bắn ra như những viên đạn pháo về phía Thủy Tình. Nhưng vì tầm nhìn bị ngọn lửa che khuất, nàng ngay lập tức rơi vào thế bị động.
Cùng lúc đó, các cung tiễn thủ cũng giương cung, tức khắc buông dây, hàng loạt mũi tên theo sát phía sau.
Ầm!
Khối đá khổng lồ lập tức lao tới vị trí Thủy Tình vừa đứng, tạo ra một chấn động dữ dội, cuốn bay ngọn lửa. Các mũi tên xuyên qua và phá nát tảng đá đó, hiển nhiên cung tiễn thủ không hề có ý định nương tay.
Thế nhưng, kẻ địch chợt biến sắc.
Không thấy Thủy Tình đâu cả. Thủy Tình đã biến mất từ lúc nào. Làm sao có thể trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như vậy?
“Chủ thượng, mất dấu kẻ địch rồi.”
Một kẻ cầm cung, có vẻ là người đứng đầu tạm thời của nhóm truy kích, hắn nhíu mày, cầm một viên ngọc bội lên nói.
Lập tức, thanh âm phụ nữ vang lên:
“Tiếp tục truy sát, không thể để bất kỳ nhân chứng nào thoát ra được. Thủy Tình chỉ mới Tam Bộ Tạo Hồ, lại không am hiểu thân pháp, chắc chắn không thể đi xa. Cẩn thận con linh thú của nó, nghe nói mang một tia huyết mạch của Gà Chín Cựa đấy.”
“Rõ!”
Tức khắc, bọn chúng phân tán ra khắp khu rừng, tiếp tục truy sát Thủy Tình.
…
Mà từ đầu đến cuối, Trường An vẫn nằm im dưới dòng sông. Hắn lén lút quan sát cảnh tượng trước mắt, hít vào một ngụm khí lạnh.
Người thường có thể không nhận ra, nhưng Trường An có thể thấy rõ. Khi Chân Ngắn phun ra bão lửa, còn Thủy Tình dùng gió tản lửa khắp nơi, đó chỉ là mục đích phụ. Mục đích chính là mượn lực gió để tạo đà đẩy Chân Ngắn bay lên một quãng dài.
Lửa không phải để tấn công, mà tạm thời để che mắt kẻ địch. Có thể nói Thủy Tình ngay từ đầu đã xác định mục đích là chạy thoát thân, chứ không phải giao chiến.
Thật nực cười, kẻ địch có hai Tam Phẩm Tạo Hồ, bốn Nhị Phẩm Kết Thủy, thì làm sao nàng dám thực sự giao chiến?
“Nhân tài…”
Trường An tấm tắc khen, nhưng hắn vẫn tiếp tục giả chết, chẳng hề có ý định ra tay cứu mỹ nhân.
Đùa gì, sức mạnh không có, ra đó chỉ tổ nộp mạng thì làm được gì? Hắn cũng không dám chắc bản thân có thể thức tỉnh cái gì đó mà cân cả lũ kẻ thù.
“Mình đi mua bánh mè xửng cũng gặp phải tình huống giao tranh hàng trăm người, khốn kiếp thật…”
Trường An nhìn cảnh tượng trước mắt, hắn chợt lẩm bẩm rồi đưa tay ôm mặt, đột nhiên chỉ muốn chửi thẳng vào mặt ông trời.
“Không được, phải sống dai như chó! Sống cho đến khi cuộc chiến này kết thúc là được rồi, chẳng liên quan đến mình.”
Trường An chợt kiên định nói. Sau đó hắn lẩn xuống dưới bờ sông, tránh xa ánh mắt của kẻ thù, nhưng đôi tai lại vểnh lên như muốn hóng chuyện đời, trông thật mất mặt.
…
Hiển nhiên, lúc này Sơn Thủy Tông và Thánh Tiên Tông đã liên hợp với nhau để đối phó kẻ thù. Cho dù bị tập kích bất ngờ, bọn họ cũng vô cùng bình tĩnh, mặc dù một vài đệ tử vẫn còn chút bỡ ngỡ.
Tổng số người của hai tông môn chưa đầy năm mươi người, nhưng mỗi người đều là đệ tử tinh anh. Trùng hợp thay, người dẫn đội của cả hai bên đều là Đại Trưởng Lão của Thánh Tiên Tông và Sơn Thủy Tông.
Bạch Yến có tu vi Thất Phẩm Hóa Khí, trong khi người còn lại mới ở Lục Phẩm Đại Hải. Ấy vậy mà người chỉ huy lần này lại không phải nàng.
Tu vi không phải tất cả. Trong tình huống này, việc chỉ huy, phối hợp nhịp nhàng giữa hai tông phái sẽ tốt hơn. Kẻ địch hàng trăm người, cũng có một Thất Phẩm Hóa Khí nữa, làm gì có chuyện cao thủ hai bên cứ thế giao chiến, phân định thắng bại rồi lính của bên thua sẽ đứng yên chịu chết sao?
Có thể mười tên Tứ Phẩm, Tam Phẩm đánh với Thất Phẩm chỉ có nước ăn hành, nhưng một trăm, hai trăm kẻ đạt đến Tam Phẩm biết phối hợp, biết tạo thành trận pháp thì đừng nói Lục Phẩm, Thất Phẩm dù mạnh cũng có thể bị đánh bại nếu bất cẩn.
Bản chất của tu luyện là tìm cách thao túng linh khí, còn bản chất của chiến thuật, bố cục là biến mỗi cá nhân thành một phần của trận pháp. Càng nhiều người, trận pháp càng mạnh. Thế nên, không thể xem nhẹ sức mạnh của số lượng.
Người ta thấy một lão già đang ngồi trên lưng con voi khổng lồ. Ông ta nhìn bao quát chiến trường, ra lệnh đều đặn, giọng không lớn nhưng lại vang rõ đến tai tất cả đệ tử hai tông môn:
“Đội một tấn công, đội hai sử dụng chiêu thức kiềm chế địch, đội ba sử dụng Linh Thú yểm trợ đội một, đội bốn tung đòn tấn công vào điểm yếu của địch.”
Bốn đội. Đội một chủ yếu là các thành viên chủ lực tấn công của Thánh Tiên Tông. Đội hai tập hợp những người thông thạo Ngũ Hành Thức. Đội ba chính là các Ngự Thú Sư của Sơn Thủy Tông. Đội bốn tập hợp những người am hiểu tấn công từ xa của Thánh Tiên Tông.
Chỉ trong vòng mười lăm phút, ông lão đã nhanh chóng sắp xếp đội hình, trong khi Bạch Yến vẫn đang nhìn chằm chằm về phía người phụ nữ cầm quyển trục ở đằng xa. Khí thế vậy mà lại mạnh hơn nàng rất nhiều.
Kẻ đó, cũng là một Thất Phẩm!
“Bất cẩn rồi, không ngờ ở Xuân Quốc lại có một thế lực quy mô đến mức này…”
Bạch Yến không nhịn được mà hừ lạnh. Ông lão chỉ vuốt râu, đôi mắt già nua khẽ nheo lại, cười nhẹ:
“Chiến tranh đã kết thúc, nhưng một số kẻ vẫn sẵn sàng bán nước. Điều đó còn đáng sợ hơn cả lũ giặc ngoại xâm bên ngoài, vì ai biết được chúng sẽ xuất hiện khi nào đâu?”
Mọi bí ẩn và diễn biến tiếp theo của câu chuyện đều thuộc về truyen.free.