Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 64: Một cái Tông Môn đầy rẫy vấn đề.

Tiền bối, đâu có gì đâu ạ, ta thấy bức tượng này đã rất phù hợp rồi...

Lúc này, Phù Giang toát mồ hôi hột nhìn cảnh tượng trước mắt, gã liên tục lên tiếng can ngăn vị tiền bối, nhưng vẫn không lay chuyển được ông ấy chút nào.

Sau ngày đó, Nhược Trần đã thuê một căn trọ ở Thành Phù Đổng. Trừ những lúc đến thăm Thiên Hữu ra, hắn đều ngồi ở sân sau, đọc sách và nặn tượng.

Điều khiến Phù Giang toát mồ hôi chính là… Nhược Trần đã nặn ra tổng cộng… một trăm mười tám bức tượng.

Một trăm mười tám bức tượng, mỗi bức đều có thể xem là tuyệt tác, một vài bức trong số đó thậm chí sánh ngang với những tuyệt tác cổ đại. Thế nhưng Nhược Trần vẫn không ngừng lại. Hắn lắc đầu thở dài, khuôn mặt tuấn tú lộ vẻ nghiêm túc:

“Mai Phù Đổng Hội mới bắt đầu, cứ chờ thêm chút nữa đi.”

Nhược Trần nhẹ nhàng đáp, rồi vén tay áo lên, cầm lấy sự tích về Phù Đổng Thiên Vương, lại tiếp tục cúi đầu đọc.

Không thể không nói, Phù Giang hoàn toàn khâm phục vị cao nhân này, bởi vì để hoàn thành vấn đề mà hắn đưa ra, Nhược Tiền Bối đã kiên nhẫn suốt một tháng trời đọc các tư liệu, nghe ngóng sự tích về Phù Đổng Thiên Vương, rồi lại tiếp tục nặn tượng.

“Thế mà vẫn không vừa lòng ngài ư?!”

Trong lòng Phù Giang gào thét. Hắn trừng mắt nhìn về bức tượng đất nặn hình một người đàn ông cao to, khoác kim giáp lẫy lừng, tay cầm cây roi sắt, hùng dũng oai nghiêm, phảng phất như một vị thần bất khả xâm phạm, còn ẩn chứa đạo vận mịt mờ trong đó.

Nếu không phải Nhược Trần ngăn cản, Phù Giang thậm chí đã mang nó về, hí hửng khoe với các vị trưởng lão trong Phù Đổng Tông.

Ấy vậy mà, dù trong mắt Phù Giang là thế, Nhược Trần vẫn cảm thấy chưa đủ, cứ như thiếu mất chút gì đó, khiến hắn trầm ngâm suy tư, không nói một lời nào nữa.

Phù Giang thấy vậy cũng chỉ đành bỏ cuộc, thở dài quay lưng rời khỏi nơi đây, định bụng đêm nay sẽ quay lại một chuyến nữa.

Hội Phù Đổng là một nét văn hóa không thể thiếu của Xuân Quốc. Thế nên, mặc dù phải ba ngày nữa Thiên Bia Thí mới diễn ra, các môn phái vẫn quyết định khởi hành sớm, dẫn theo các đệ tử.

Thông thường, người lĩnh đội nếu không phải Tông Chủ thì chắc chắn là Đại Trưởng Lão của một tông, Thánh Tiên Tông cũng không ngoại lệ.

Nhưng có một vấn đề, đó là Đại Trưởng Lão của Thánh Tiên Tông đã đạt tới đỉnh phong Thất Phẩm Hóa Khí Cảnh, có hy vọng trong vòng trăm năm sẽ đột phá Cửu Phẩm Hóa Tiên!

Thế nhưng, Tông Chủ của Thánh Tiên Tông… tu vi chỉ có Tứ Phẩm Khê Xuyên Cảnh. Đúng vậy, tu vi này ngang với Diệp Tuyên, nghe th���t khó tin.

Chính vì tu vi thấp như thế, mọi người đều cho rằng người dẫn đội sẽ là Đại Trưởng Lão. Bởi lẽ, Tông chủ chỉ vỏn vẹn là Tứ Phẩm Khê Xuyên cảnh, mang theo sẽ mất mặt đến nhường nào?

Thực sự, suy nghĩ ấy không sai… Chính vì vậy mà giữa Tông Chủ và Đại Trưởng Lão của Thánh Tiên Tông thường xảy ra mâu thuẫn xoay quanh những chuyện đó.

Thiệu Tổ suy nghĩ miên man rồi xông vào Tông Chủ Điện. Với tư cách là Lão Tổ của một tông, hắn nghĩ mình phải can thiệp vào chuyện này!

Vừa bước vào, Thiệu Tổ đã thấy một người đàn ông đang ở tuổi trung niên khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt lấp lóe vẻ khó dò. Hắn ta nhìn Thiệu Tổ, hững hờ cất tiếng:

“Lão Tổ, để Bạch Yến dẫn đội, rốt cuộc là có ý gì đây?”

Quả nhiên… Hắn hoàn toàn không hài lòng với quyết định của tông môn.

Thiệu Tổ nghĩ thầm rồi thở dài, gã lắc đầu nhìn về phía vị Tông Chủ, trầm giọng nói:

“Hữu Thường, ngươi chớ nghĩ nhiều. Các vị Trưởng Lão không hề có ý đồ gì-”

“Hừ! Để Tam Trưởng Lão giám sát ta, ngài còn bảo là không có ý đồ gì ư, Lão Tổ?”

Ai ngờ, Hữu Thường Tông Chủ nở một nụ cười lạnh, hắn hất tay cắt lời của Thiệu Tổ, ngay lập tức liếc mắt sang bên kia, cảm nhận được thần thức của ai đó đang quan sát mình.

Lần này, Thiệu Tổ im lặng.

Có một số việc, không thể giải quyết bằng lời nói nữa…

Hữu Thường tiện tay cầm lấy một quyển trục, lướt mắt qua một lượt, sau đó ngẩng đầu nhìn Thiệu Tổ, ánh mắt lạnh nhạt:

“Tu vi Tứ Phẩm Khê Xuyên cảnh ở Thánh Tiên Tông cũng chỉ thuộc tầng lớp trung lưu, các ngài kiểm soát ta cũng không có gì sai… Chỉ là, tự xem lại chính mình đi.”

Đoạn, hắn bình thản đứng dậy, bước qua Thiệu Tổ rồi rời khỏi Tông Chủ Điện. Thiệu Tổ chỉ cảm thấy lòng nặng nề, không nhịn được mà thở dài.

Chuyện này… Xem ra…

Đột ngột, một âm thanh vang lên: “Lão Tổ bị lừa, Tông Chủ đang chạy trốn kìa!”

Lập tức, chỉ thấy Hữu Thường đã co chân lên, vận dụng thân pháp, chạy nhanh hết sức có thể. Từ xa, một bóng người lập tức xuất hiện đuổi theo, hắn gầm lớn:

“Tông Chủ, nhanh chóng trở về!”

Thiệu Tổ: “...”

Vài phút sau, Hữu Thường khoanh tay lạnh nhạt ngồi trước Tông Chủ Điện, ánh mắt nhìn Thiệu Tổ trong im lặng.

Thiệu Tổ không nhịn được, thở dài rồi nói:

“Hữu Thường, ngươi phải biết rằng sức mạnh của Thánh Tiên Tông không thể xem nhẹ. Là một trong ba đại môn phái hàng đầu Xuân Quốc, mỗi vị Trưởng Lão đều có tu vi cao thâm, đặc biệt là Đại Trưởng Lão. Nàng ta chỉ cần dậm chân một cái, quân đội Xuân Quốc đã sẵn sàng xuất chiến!

Nhiều năm phát triển, Thánh Tiên Tông đã xây dựng một nền tảng cực kỳ vững chắc. Mà quyền lực của vị trí tông chủ, những quyền lợi này ngươi không thể nào tưởng tượng được.”

Ầm! Ai ngờ, Hữu Thường bất ngờ đập bàn. Lần này hắn không nhịn được mà đặt phịch một chồng giấy tờ lên bàn, mặt đen sầm:

“Mẹ nó! Một ngày ta ngủ sáu tiếng, xử lý công việc trong môn phái hết mười hai tiếng, vậy thời gian đâu mà tu luyện?”

“Nhưng ngươi nắm giữ ngân khố của Thánh Tiên Tông. Trong khắp Xuân Quốc này, không ai nắm giữ nhiều tinh thạch bằng ngươi!”

Thiệu Tổ cũng siết chặt tay, gã khoanh tay hừ giọng phản bác.

“Không có thời gian tu luyện thì nắm giữ tinh thạch làm cái quái gì? Ta muốn từ chức, Bạch Yến Đại Trưởng Lão mới là đối tượng thích hợp hơn!”

Hữu Thường lắc đ���u phản bác, nhưng ngay lập tức Thiệu Tổ biến sắc. Gã túm cổ áo, dễ như không mà nhấc bổng Hữu Thường lên:

“Không được! Các trưởng lão khác không ai có thiên phú quản lý tông môn cả, ngươi đi rồi thì Tông Môn sẽ sụp đổ mất!”

Bất chợt, Hữu Thường quay đầu lại nhìn Thiệu Tổ, rồi gật đầu, khuôn mặt chợt nghiêm túc:

“Lão Tổ, ngài không thấy tông môn mà mình gây dựng bao năm, cuối cùng lại không có chút quyền hành nào, chắc chắn rất khó chịu sao…?”

Nào ngờ, vị Lão Tổ này cười lạnh, ánh mắt chợt sắc bén như đao nhìn Hữu Thường:

“Vô tri! Năm đó chính ta đã dựa theo cuốn sách 'Con trai Tông Chủ bị tước quyền, bất mãn đòi lại tất cả' để giáo dục ngươi đấy, nếu không…”

“Mẹ nó! Hóa ra chính lão là người đẩy ta vào cái ghế tông chủ này?”

“Hắc hắc hắc, ba mươi năm trước ta đã tạo cơ hội để ngươi lật đổ ta, giành lấy cái ghế Tông Chủ này đấy.”

Thiệu Tổ không nhịn được rồi cười lớn. Năm đó hắn tạm thời giữ ghế tông chủ, cuối cùng từng bước dàn dựng nên vở kịch Hữu Thường giành lấy tất cả, còn bản thân thì chỉ có thể trở thành một vị Lão Tổ không có tiếng tăm gì.

Cuối cùng, cả hai lao vào đánh nhau, bộ dạng thì vô cùng lố bịch, khó coi.

“Lão Tổ, ngươi tu luyện ngàn năm mà vẫn chỉ là Nhất Phẩm Tụ Khí. Ngoan ngoãn trở về ghế tông chủ đi!”

“À, ra thế, vị tông chủ đây tu vi cũng chỉ ngang đệ tử của ta thôi ư? Đừng tu luyện nữa, tiếp tục quản lý tông môn đi!”

Bên ngoài Tông Chủ Điện, Bạch Yến Đại Trưởng Lão – người tu vi cao thâm, thiên kiêu chi nữ, đáng lẽ phải là Tông Chủ – lại đang nghiêm túc dẫn đội. Ánh mắt nàng nhìn mười mấy đệ tử tiềm năng của Thánh Tiên Tông, khuôn mặt lộ ra vẻ nghiêm túc:

“Lần này các ngươi đại diện cho thể diện của Thánh Tiên Tông, nhất định phải thể hiện thực lực, nhớ chưa?”

Nàng nghiêm túc hỏi, các vị đệ tử nhìn nhau, cuối cùng gật đầu:

“Vâng!”

“Được rồi, tất cả lên Phi Chu đi.”

Bạch Yến gật đầu. Nàng chỉ tay về chiếc phi thuyền lớn hơn rất nhiều so với chiếc Trường An và Nhược Trần từng bị Thiệu Tổ kéo đi trước đó. Khi các đệ tử đã lên hết, chỉ còn lại vị Đại Trưởng Lão này lo lắng đưa mắt nhìn về phía Tông Chủ Điện.

“… Nếu mình đi rồi, liệu Tông Chủ sẽ an toàn chứ?”

Trong lòng cứ bồn chồn, nàng sợ rằng nhỡ có thích khách đến ám sát, nhỡ Tông Chủ vì không chịu được áp lực mà làm ra hành động dại dột, nhỡ có ai câu dẫn Tông Chủ, nhỡ…

Trên thuyền, Ngọc Mi cắn hạt dưa, ánh mắt thờ ơ như cá chết nhìn về vị mỹ nữ Đại Trưởng Lão này, như đã đoán được suy nghĩ của nàng:

“Tông Chủ chắc là con trai của ngài rồi…”

Thánh Tiên Tông, là một tông môn rất có vấn đề, thực sự rất có vấn đề.

Tất cả bản quyền của chương truyện này được giữ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free