Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 63: Cuồn cuộn sóng ngầm

Những ngày sau đó, Thiên Kiều thường đi ra ngoài từ rất sớm và về rất muộn, dường như nàng luôn tất bật với nhiều công việc.

Còn Yêu Hồ thì trung thành bám theo nàng không rời, cứ như thể nó đã mặc định rằng người này nhất định phải trở thành hôn phu của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc nào cũng ánh lên vẻ sùng bái.

Trường An vẫn ăn rồi chờ chết, ngày ngày ngóng đợi Nhược Trần trở về, vậy mà bóng dáng người đó vẫn bặt vô âm tín, cứ như thể đã biến mất hoàn toàn khỏi trần gian.

Dù vậy, cũng có một tin vui: sân khấu múa rối của Cát Gia cuối cùng cũng đã được dựng lại, có thể bắt đầu buổi diễn đầu tiên sau hai tuần nữa. Phải kể đến công lao của Tử cô nương khi đóng góp nhân lực, nàng ta quả thực giàu nứt đố đổ vách.

“Không thể không nói, trà của ngươi đúng là bình thường.”

Người phụ nữ mặc bộ áo dài màu tím, tay cầm chiếc dù Tây Dương, nàng đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài màu tím của mình. Khuôn mặt đoan chính, thanh nhã nhưng lại thấp thoáng vẻ già dặn, nàng nở nụ cười, tay nâng tách trà khẽ nhấp một ngụm.

Trường An chậm rãi lật từng trang sách, hắn chỉ gật nhẹ đầu, mắt dán vào từng hàng chữ và đáp lại qua loa:

“Ừm ừm.”

Không để câu chuyện thêm dông dài, Tử cô nương liền đặt chén trà xuống, mỉm cười, đôi mắt khẽ nheo lại:

“Một tháng rồi, ngươi vẫn chưa trả nợ.”

Không khí đột nhiên chùng xuống, trán Trường An lấm tấm mồ hôi, nhưng hắn vẫn vờ như không nghe thấy, vùi mặt vào sách, tiếp tục giả lơ:

“Ừm ừm.”

“Nếu tiếp tục nữa, ta đành phải để ngươi cuốn gói rời khỏi đây.”

Dù nói vậy, Tử cô nương vẫn mỉm cười tựa gió xuân, hoàn toàn không có chút nào ra vẻ đe dọa suông, bởi nàng chắc chắn sẽ làm thật.

Trường An lập tức đặt sách xuống, hắn cười nịnh nọt, xoa xoa hai bàn tay vào nhau, bộ dạng có vẻ vô cùng hèn mọn:

“Tử cô nương, ngươi là đại phú bà, tài sản rải khắp nhân gian, chắc chắn sẽ không chỉ vì ta chậm trễ một tháng…”

Không đợi hắn nói hết câu, Tử cô nương đã giơ một ngón tay ra hiệu hắn im lặng. Nàng thản nhiên nhấp trà, rồi bật cười đáp lại:

“Không, công tử chậm trễ một tháng, ta sẽ đẩy ngươi ra đường làm ăn mày.”

Nụ cười trên môi Trường An chợt cứng lại, hắn hắng giọng đứng dậy, phủi phủi đầu gối, nhưng Tử cô nương chỉ lắc đầu:

“Dù có quỳ xuống cầu xin cũng vô ích.”

Trường An: “...”

Nhìn thấy bộ dạng như sắp hóa cá khô của Trường An, Tử cô nương đưa tay vào trong ống tay áo, lấy ra một chiếc hộp gỗ đặt lên bàn.

Trường An khẽ sững sờ, hắn cúi xuống nhìn chiếc hộp gỗ, chợt nhận ra mục đích của Tử cô nương chắc chắn ẩn chứa điều gì đó mờ ám.

Tử cô nương chỉ mỉm cười, ánh mắt khẽ lóe lên vẻ sâu kín, nàng khẽ cười:

“Ta muốn ăn bánh mè xửng, loại bán ở Phù Đổng Hội.”

Khóe miệng Trường An khẽ giật giật, hắn đưa tay mở hộp ra. Bên trong là một viên thuốc được bọc lớp lá mỏng bên ngoài. Tử cô nương thản nhiên nói:

“Xong việc này, ta sẽ xóa bỏ khoản nợ mua nhà của ngươi, được chứ?”

Trường An đóng nắp hộp lại, thu hộp vào trong ống tay áo, nghiêm mặt phất tay, rồi dõng dạc nói:

“Được! Đừng nói là bánh mè xửng, cho dù Tử cô nương có muốn trà sữa trân châu, ta cũng sẽ mua cho ngài!”

Tử cô nương nhẹ nhàng mỉm cười, đôi mắt híp lại rồi đứng dậy, nở nụ cười như chuông reo rồi rời đi:

“Trông cậy vào ngươi rồi, Trường An tiên sinh.”

Trường An thẳng tiến Phù Đổng Hội, trong đầu thầm nghĩ, việc này tuyệt đối chẳng liên quan gì đến Thiên Bia Thí.

Mua bánh mè xửng!

Tại Thánh Tiên Tông, trên dãy núi phía sau Hoàng Thành.

Thiệu Tổ ngáp một cái, lão ta nằm vắt vẻo trên một gốc cây, nón lá che khuất khuôn mặt, lười biếng nói:

“Hai tuần nữa là Thiên Bia Thí, các ngươi nhất định phải giành được một vị trí.”

Diệp Tuyên gật đầu, hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận lực lượng đang cuộn trào khắp thân thể và nói:

“Sư phụ cứ yên tâm, con chắc chắn sẽ đoạt được.”

Thanh Nhạc chắp tay, nàng lễ phép cúi đầu, giọng nói tràn đầy tự tin:

“Sư phụ đừng lo, con sẽ cố gắng hết sức.”

Ngọc Mi có vẻ chẳng mấy hứng thú với chuyện này. Nàng còn chưa kịp nói gì thì Thiệu Tổ đã ngáp một cái, phẩy tay rồi chép miệng:

“Ngọc Mi, đừng có mà nghĩ cách trốn, ta đã lo trước cho ngươi một vé vào trong Thiên Bia Thí rồi.”

Ngọc Mi: “...”

Dường như nhận ra sự ngạc nhiên của Ngọc Mi, Diệp Tuyên mỉm cười ôn hòa, hắn nhẹ nhàng phe phẩy quạt:

“Xác thực, người có năng lực chữa trị như muội sẽ khó tham gia đối chiến công bằng, vậy nên khảo hạch của muội sẽ liên quan đến y đạo.”

Hai người hỏi ta lần nào chưa? Tại sao lại tự ý quyết định như vậy chứ???

Tại Phù Đổng Tông.

Phù Giang chắp tay, khuôn mặt trung niên vẫn giữ vẻ vô cùng bình tĩnh. Người trước mắt nhìn hắn rồi mỉm cười:

“Thiên Bia Thí lần này diễn ra ở Phù Đổng Tông, thế nên mong con sẽ thể hiện hết sức mình.”

“Vâng.”

Phù Giang gật đầu đáp lại. Người kia chỉ mỉm cười chắp tay, nhìn ra ngọn núi nhỏ phía trước, rồi bật cười:

“Vậy thì giờ, hãy cho ta xem con đã đạt đến trình độ nào rồi.”

Ầm!

Gió táp dữ dội, bụi mù bay lốc xoáy khắp nơi, che khuất tầm nhìn, khiến người ngoài chẳng thể thấy rõ bên trong.

Sau một hồi lâu, bụi mù tan đi, chỉ thấy một cây gậy tre bằng sắt thép đang phát sáng. Nó dễ dàng để lại một vết nứt sâu hoắm trên tảng đá.

Phù Giang thu tay về, các đốt tre sắt tách rời, lập tức quay về bên người hắn. Vị sư phụ mỉm cười, đôi mắt híp lại:

“Không tệ… Lấy cần cù bù cho thiên phú, con cũng có thể coi là thiên tài rồi.”

Trong khi đó, tại một tòa thành cổ, hàng trăm người áo đen đang đứng chờ.

Đ���ng trước mặt họ là một người phụ nữ. Ả chậm rãi mở mắt, nhìn những người áo đen rồi cất tiếng:

“Ta đã tính được Thiên Cơ. Vì Xuân Quốc không chịu sáp nhập, trở thành một phần của Tấn Quốc, khiến dân chúng vẫn đói nghèo, nhân gian vẫn cứ khổ sở, mãi chẳng thể phát triển. Mọi việc đã không còn thuận theo thiên ý, chính là lúc chúng ta phải ra tay!”

“Tần Đế để lại chúng ta ở nhân gian, bởi vì năm xưa ngài chưa chiếm được Xuân Quốc, ta đây phải ra tay!”

Người phụ nữ ấy gào thét, đôi mắt đỏ bừng, ánh lên vẻ yêu dị, trông cực kỳ điên cuồng.

“Chúng ta xin nghe lệnh của ngài!”

Hàng trăm giọng nói đồng thanh vang lên, vừa sùng kính vừa cuồng bạo.

Bề ngoài tĩnh lặng, nhưng bên trong sóng ngầm đang cuộn trào, sắp sửa bùng nổ.

---

Tác phẩm dịch thuật này thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free