Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 60: Sức mạnh của tiền.

Hôm nay, quán trà của Trường An lại có khách, chỉ là vị khách này có hơi đặc biệt.

Đạt tới Lục Phẩm Đại Hải Cảnh ở tuổi còn rất trẻ, thiên phú kinh người, lại thêm khí chất và dung mạo bất phàm, đi đâu cũng là tâm điểm của thế gian.

Kẻ này còn mang trong mình Chân Long Huyết Mạch, sau này e rằng thế giới nhỏ bé này không dung chứa nổi!

Không chỉ vậy, kẻ đó chính là Thiên Mệnh Chi Tử, sinh ra đã là nhân trung long phượng, tài năng không ai bì kịp, một mạch tiến tới đỉnh cao trần thế!

Anh hùng há có thể thiếu mỹ nhân? Vẻ ngoài của kẻ đó luôn thu hút vô số giai nhân, bởi vậy quanh hắn chẳng thiếu bóng hồng, khiến người đời không khỏi ghen tị.

Mà một bậc thiên kiêu như vậy… ngài còn cảm thấy khát ư?

Trên đây là những lời Trường An tự nhủ trong lòng, và chắc chắn sẽ chẳng ai hay biết điều này.

Lúc này, Trường An giữ vẻ mặt không cảm xúc nhìn Thiên Kiều. Nàng nhẹ nhàng nâng tách trà lên, tao nhã thưởng thức hương vị đậm đà, ánh mắt vẫn không ngừng đánh giá xung quanh nơi này.

“Tiên sinh, trà của ngươi pha tuy không có gì nổi bật, nhưng ta thích hương vị thanh đạm như thế này”

Nàng mỉm cười và cất tiếng khen, mà thực chất, ý nghĩa câu nói đó là…

Trà của Trường An pha chẳng có gì đặc biệt.

“Vâng vâng, ngài thích là tốt rồi, không biết đại nhân còn có yêu cầu gì không nhỉ?”

Trường An cười xoa hai bàn tay, vẻ mặt nịnh nọt hỏi Thiên Kiều, chỉ hận không thể lập tức hoàn thành yêu cầu nàng, rồi tiễn chân vị khách này đi thật xa.

Nhưng nằm ngoài dự đoán của hắn là Thiên Kiều chỉ quay đầu nhìn về phía Vạn Sự Tượng Quán, ánh mắt chợt lộ vẻ hứng thú.

Có khí tức của Chân Long, chắc hẳn vị “đại năng” kia đã bố trí trận pháp quanh đây. Chẳng lẽ đây là nơi ở của ngài ấy?

Thiên Kiều ngẫm nghĩ, nàng rất muốn tới phá dỡ trận pháp để xem xét các nguyên liệu bên trong, nhưng nghĩ lại như vậy sẽ đắc tội với họ, chi bằng đừng làm.

Đương nhiên, nếu Trường An biết sức mạnh mà hắn tự hào là bí mật không ai hay biết lại bị Thiên Kiều nhìn thấu rõ mồn một, hơn nữa nàng còn muốn phá dỡ toàn bộ kết giới do hắn bố trí, thì chắc hẳn hắn sẽ khóc không ra nước mắt mất.

Ngàn vạn thế giới, số may mắn của hắn phải tệ đến mức nào mà lại gặp phải một yêu nghiệt như nàng thế này…

“Tiên sinh, đối diện quán trà có phải là nơi ở của một người có vẻ bất phàm?”

Thiên Kiều tò mò hỏi, câu hỏi của nàng tựa như đã gãi đúng chỗ ngứa của Trường An. Chỉ thấy hắn chợt bật cười, phất tay áo một cái, khí chất cũng vì thế mà biến đổi, tựa như một cao thủ bắt đầu luận đạo, ánh m���t sắc bén như sống kiếm.

Hừ, hỏi đúng vấn đề rồi đấy, Dragon Proud Sky!

Trường An sống đã chín đời, cái gì khiến hắn đắc ý nhất?

Tu vi thông thiên? Thôi đi, giờ hắn đã phế đi gần hết, chẳng khác gì tên phế vật.

Tâm cơ, não bộ siêu phàm, bố cục ngàn vạn năm? Làm gì có chuyện đó…

Chính là khả năng chém gió! Nhất là tài thổi phồng sự việc! Trường An đã từng thấy qua vô số đại năng, giờ hắn mở miệng cũng có thể thêu dệt thành ba ngàn lời để ca ngợi.

Hắn đắc ý nghĩ thầm, thậm chí bởi vì quá cao hứng mà Trường An còn sử dụng vốn tiếng Anh ít ỏi của bản thân để biến tấu cái tên Long Ngạo Thiên hắn tự gán cho nàng, hừ giọng:

“Đại nhân, có thể ngài không biết…”

Thiên Kiều: “...”

Nàng nghiêng đầu quan sát Trường An, cảm thấy dáng vẻ của hắn chợt có phần… ngốc nghếch?

Dằn lại suy nghĩ trong lòng để bản thân không bật cười, Thiên Kiều gật đầu, nghiêm túc lắng nghe:

“Ta không biết thật”

“Đối diện quán trà chính là một vị thợ nặn tượng, hắn chỉ khoảng hai mươi tuổi, luôn khoác lên mình bộ áo dài mộc mạc, vậy mà khí chất của vị ấy lại phi phàm vô cùng.

Người này lại am hiểu về đạo, ánh mắt hắn nhìn lên trời như thể đang tham ngộ điều gì đó, ta hỏi thì hắn đáp rằng đang nhập đạo.”

Rồi, Trường An tỏ vẻ thần bí, nhỏ giọng hỏi:

“Đại nhân, ngài biết tin đồn rằng hai tháng trước, có một vị đại năng đã ra tay trừ ma, giúp đỡ Hoàng Thành chứ?”

Thiên Kiều ngẫm nghĩ, rồi nàng gật đầu, thành thật đáp lời Trường An:

“Biết sơ qua, ta nghe rằng hôm nọ có điều quái lạ xảy ra, chẳng lẽ…”

Ầm!

Trường An đột ngột đập bàn, hành động của hắn khiến Thiên Kiều giật mình thon thót. Nhưng không để nàng hoàn hồn, người thanh niên trước mắt đã nhếch mép:

“Đúng vậy! Chính là vị đại năng đó đã ra tay! Ta tận mắt thấy Kim, Mộc, Thủy, Hỏa Thổ xuất hiện ở ngũ phương, hình thành một trận đồ bao quanh cả Hoàng Thành. Thực không thể nào tin được một người bình thường có thể làm được điều này!”

Không thể không phủ nhận rằng trình độ chém gió của Trường An đã đạt đến đăng phong tạo cực. Từng lời từng chữ của hắn đều hợp lý, cùng với biểu cảm lúc thán phục, lúc mờ mịt rồi lại vỡ lẽ của hắn, khiến Thiên Kiều cũng phải tin vào điều đó.

Dường như Trường An chỉ biết sử dụng não trong những chuyện chả đâu vào đâu cả…

“Thật sự? Vậy vị đại năng đó…”

Thiên Kiều tò mò hỏi, nàng không nhịn được mà lộ vẻ thán phục.

Vậy ra vị tiền bối đó đã bố trí trận pháp này, hơn nữa còn biết cách sử dụng Long Lực, một điều mà thế gian này chưa chắc đã có người thứ hai thấu hiểu?

Chỉ thấy Trường An mỉm cười nâng tách trà lên nhấp một ngụm, rồi bình thản nói:

“Một tuần trước, vị đó nói rằng muốn ngao du thế gian, làm một người bình thường để thấu hiểu đạo sâu hơn nữa.”

“Ra là vậy…”

Thiên Kiều lẩm bẩm, rồi nàng chợt trở nên yên tĩnh, suy tư nhìn về phía Vạn Sự Tượng Quán. Nàng lại nhấp thêm một ngụm trà nhỏ, khí chất nam nhi trên người cũng vơi bớt, lộ ra vài phần thanh nhã, tựa như một thiếu nữ đang thả mình vào bầu không khí tĩnh lặng.

Nơi đây không có ai khác, trừ người chủ quán yếu ớt, có vẻ ngốc nghếch đã nhận ra Thiên Kiều là nữ nhân, khiến nàng bất giác buông lỏng cảnh giác một chút.

Sau đó…

“Chủ quán, hôm nay ta muốn tìm hiểu về trận pháp của vị đại năng này, sau đó sẽ đi một vòng quanh đây để tìm kiếm Yêu Hồ, hi vọng ngươi dành cho ta một gian phòng.”

Trường An: “...”

Không, tại sao cốt truyện lại như thế này cơ chứ?

Trường- không lắp não trước khi chém gió- An ngẩn ngơ. Đáng lẽ sau khi đã hiểu ra, ngài phải hỏi vị đại năng đó đã đi đâu, sau đó tức tốc rời khỏi quán trà để đi tìm hắn, trên đường đụng phải Yêu Hồ rồi nảy sinh…

Không phải như thế sao?

Thần mẹ nó, tên nào viết cốt truyện ra như thế này?

Không được, tuyệt đối không thể để…

Thiên Kiều mỉm cười, nàng đứng dậy bước ra ngoài, trước khi đi còn quay đầu rút ra một thỏi vàng, đoạn nói:

“Gần đây ta có việc ở nơi này, dĩ nhiên là sẽ trả tiền”

“Không- Hả?”

Trường An vừa đứng dậy định từ chối thì hắn ngơ ngác, cuối cùng nhìn xuống thỏi vàng.

Không được rồi, sức mạnh này…

Hắn kinh hãi nhìn thỏi vàng rồi lại nhìn Thiên Kiều, rồi hắng giọng:

“Tối nay ngài ăn gì?”

Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, xin quý vị đừng tự ý tái bản.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free