(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 55: Duyên tụ duyên tan
Thấy Nhược Trần đột ngột nhắm mắt, Phù Giang không dám hỏi thêm lời nào, cũng chẳng dám quấy rầy ông.
Dẫu vậy, hắn chắc mẩm đây chính là một ẩn thế cao nhân. Khí chất già dặn cùng đạo vận bao trùm khắp Vạn Sự Tượng Quán đã minh chứng cho điều đó.
Với tu vi Tứ Phẩm Khê Xuyên sơ kỳ, Phù Giang chỉ có thể cảm nhận lờ mờ đạo vận quanh đây. Nếu đạt đến cảnh giới cao hơn, e rằng đôi mắt hắn đã bị chói mù.
Trong khi đó, Nhược Trần cảm thấy đầu óc nhẹ bẫng, như vừa trút bỏ được những gông cùm trói buộc bản thân, đồng thời nắm bắt được điều gì đó mơ hồ.
Nhưng rốt cuộc là cái gì cơ chứ?
Tự vấn bản thân, và dần tìm thấy câu trả lời, Nhược Trần cuối cùng đã đặt bước chân đầu tiên trên con đường Ngộ Đạo của chính mình.
Tại sao hắn lại nặn tượng? Hắn tự hỏi.
Vì muốn tái hiện hình ảnh, nhưng hắn mới chỉ dựng được ngoại hình bên ngoài của pho tượng.
Thế nhưng, đó chỉ là cái vỏ bên ngoài. Nếu vậy, hắn chỉ có thể giúp người xem thấy hình hài, chứ chẳng thể cảm nhận được cái hồn của pho tượng.
Họa hổ, họa bì, nan họa cốt. Nhược Trần đã thể hiện được ngoại hình của pho tượng, nhưng làm sao để thấu hiểu được "bên trong" của linh vật hay nhân vật mà hắn định nặn đây?
Hắn đăm chiêu xoa cằm suy nghĩ, cuối cùng mở mắt, thở dài rồi lắc đầu, cất giọng nói với Phù Giang:
“Phù Đổng Thiên Vương, ngài là nhân vật được truyền tụng từ xưa đến nay, nhưng ta vẫn chưa thấu triệt được về vị anh hùng này. E rằng sẽ cần thêm thời gian.”
Nghe vậy, Phù Giang không hề tỏ ra bực bội, thậm chí còn mừng thầm trong lòng. Bởi lẽ, chưa ai từng nói vậy khi hắn đi tìm người đúc tượng trước đây.
Bọn họ chỉ muốn hoàn thành một pho tượng bình thường, còn vị tiền bối này lại muốn thấu triệt về Phù Đổng Thiên Vương. Chẳng lẽ, pho tượng này sẽ có điểm bất phàm?
Nghĩ vậy, gã cung kính gật đầu đáp:
“Tiền bối, hai tháng sau Phù Đổng Hội mới diễn ra, ngài không cần phải vội vã.”
“Ừm…”
Nhược Trần khẽ gật đầu, nhấp một ngụm trà, tò mò đưa mắt nhìn Phù Giang rồi hỏi:
“Quý khách là người của Phù Đổng Tông?”
Phù Giang không phủ nhận, mỉm cười khẽ gật đầu:
“Đúng vậy, tiểu bối là đệ tử Phù Đổng Tông, theo lời sư môn tìm người làm tượng Phù Đổng lão tổ. Hai tháng nữa, tông môn sẽ tổ chức Phù Đổng Hội.”
“Hội Phù Đổng?”
Nhược Trần tò mò hỏi, Phù Giang từ tốn giải thích:
“Chuyện này cũng không có gì bí mật…”
Theo lời Phù Giang, năm nay Phù Đổng Tông sẽ phụ trách tổ chức Thiên Bia Thí, khắp thiên hạ sẽ tề tựu về đây dự thí. Để phô trương thanh thế, Phù Đổng Tông quyết định khai mạc bằng việc tổ chức Hội Phù Đổng.
Hội Phù Đổng, một mặt thể hiện sức mạnh của Phù Đổng Tông, mặt khác là để duy trì, đẩy mạnh ý chí, nghị lực cho nhân dân, giúp họ có thêm động lực tu luyện, bất chấp thiên phú ra sao.
Nghe đến đây, Nhược Trần khẽ gật gù, rồi mỉm cười, chép miệng cảm thán:
“Phù Đổng Tông, quả không hổ danh môn phái chính đạo. Không chỉ hàng yêu trừ ma, riêng Phù Đổng Hội thôi đã đem lại biết bao điều tốt đẹp cho Xuân Quốc.”
Lần này, Phù Giang chợt nghiêm mặt, đặt tách trà xuống. Khuôn mặt ngoài bốn mươi tuổi đã lằn những nếp nhăn trên trán, song vẫn vô thức toát ra một luồng khí chất đặc biệt.
“Tiền bối, có thể ngài cảm thấy môn phái chính đạo phải trừ yêu hàng ma, nhưng đệ tử thấy có phần sai lầm.
Trong mắt đệ tử, môn phái chính đạo cốt phải thủ hộ nhân dân, để người phàm được bình yên, gánh vác những trọng trách lớn lao trên vai mới là điều đúng đắn.”
Lời nói này có phần ngây ngô, thậm chí trái ngược với mục đích tu luyện ban đầu của nhiều người. Nhược Trần lắng nghe, cảm thấy kỳ lạ, rồi trầm ngâm suy nghĩ. Cuối cùng, hắn khoanh tay, gật đầu.
“Được rồi, một tháng sau quý khách đến gặp ta. Nếu nặn được tượng, ta sẽ thông báo; bằng không ta cũng sẽ hồi âm để quý khách tìm đến Tượng Quán khác.”
“Vâng, tiền bối.”
Nghe vậy, Phù Giang đứng dậy, chắp tay vái Nhược Trần, rồi rời khỏi Tượng Quán.
Kể từ hôm đó, Nhược Trần không mở cửa Vạn Sự Tượng Quán nữa. Hắn đóng cửa lại, hầu hết thời gian đều ở một mình, chỉ khi đến bữa ăn mới chịu ra mặt, khiến Trường An và Thanh Diệp vô cùng khó hiểu.
Một lần nọ, Trường An không nhịn được mà nghi hoặc hỏi:
“Lão Nhược, ngươi rốt cuộc đang làm gì vậy?”
Nhược Trần cười ôn hòa, đáp, giọng thản nhiên như trấn an Trường An đừng lo nghĩ nhiều:
“Ta ngộ đạo.”
Ai ngờ, Trường An lắc đầu, ánh mắt khó hiểu vô cùng nhìn Nhược Trần:
“Lão Nhược, ngươi cả ngày ngồi một chỗ thì ngộ được đạo lý gì? Nếu không ra ngoài thì sao gặp được người, không gặp người thì sao hiểu thế sự, không hiểu thế sự thì làm sao thấu tỏ đạo lý?”
Lời này của Trường An khiến Nhược Trần sực tỉnh. Ánh mắt hắn sáng rực, rồi thầm tự trách.
Đúng vậy, tại sao ngộ đạo phải ngồi một chỗ cơ chứ?
Ngồi một chỗ có thể suy diễn được gì? Phải bước đi, trải nghiệm nhân sinh mới thấu được thế sự.
Cuối cùng, Nhược Trần đứng dậy, cúi mình trước Trường An, giọng kính cẩn nói:
“Ta có vẻ đã quá ngu dốt rồi, cảm tạ tiền bối đã chỉ giáo.”
Nhưng lần này, Trường An lắc đầu, húp một bát canh rồi nhẹ nhàng thở dài:
“Lão Nhược, không cần phải kính cẩn như vậy.
Ngươi cứ đi đi, khi nào hiểu được điều gì đó thì hãy về.”
Sau hôm đó, Nhược Trần rời khỏi nơi này, Vạn Sự Tượng Quán cũng không còn mở cửa nữa.
Nơi này, lại thiếu mất một người.
Thanh Diệp chậm rãi quét dọn, nhìn Trường An vẫn đang lật dở cuốn tiểu thuyết. Cuối cùng, nàng không nhịn được, cất tiếng hỏi:
“Sư phụ, người cứ thế mà để tiên sinh đi ư?”
Trường An cười nhẹ, khẽ vuốt cằm. Dù vóc dáng bình phàm, ấy vậy lại toát lên phong thái của một người đã sống lâu năm, từng đối diện với sinh ly tử biệt không ít lần.
“Duyên tụ, duyên tan thôi.”
Trong thoáng chốc, Thanh Diệp khẽ khựng lại, rồi thầm nghĩ:
Rất lâu trước đó, sư phụ cũng phải chia ly với rất nhiều người chứ?
Chưa để nàng kịp hỏi xong, Trường An đã cười, nhưng lần này là nụ cười lạnh, như đã biết trước tất cả:
“Tiểu Diệp, lão Nhược là một kẻ quái dị trong việc ngộ đạo. Ta dám chắc chiều nay hắn sẽ về ăn cơm tối thôi.”
Thanh Diệp: “...”
Sư phụ ơi, khí chất của người còn chưa duy trì được ba giây đã vỡ tan tành cả rồi…
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, không được phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.