Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 53: Thiên Bia Thí

Hai người ăn uống no nê một hồi lâu, cuối cùng Trường An nhìn thân trên trần trụi của Thiệu Tổ rồi hỏi.

Chỉ thấy Thiệu Tổ khựng lại giây lát, hắn suy nghĩ một lúc, cuối cùng thở dài lắc đầu:

“Haiz… Chuyện rất dài…”

Trường An vừa rót trà vào tách, vừa ra dấu mời, còn bé Vân đứng sâu bên trong quán cũng vểnh tai nghe ngóng, dường như em rất tò mò với chuyện này.

“Như mọi khi, ta đang lang thang du ngoạn giang hồ, ai ngờ chứng kiến mỹ nhân gặp nạn, không thể không ra tay tương trợ!”

Chỉ thấy Thiệu Tổ vỗ bàn, vẻ mặt tựa như đang tự thẹn với lòng mình, nghiến răng nghiến lợi mà nói:

“Lúc đó, nàng ta đòi lấy thân báo đáp, thái độ vô cùng kiên quyết, mặc dù huynh đã bảo không cần, nàng không cần phải làm vậy!”

“Nàng cứ bảo không báo ân này sẽ ân hận, rằng phận anh hào nam nhi như huynh, dù làm thiếp cũng không uổng công, mong ta nhận lấy tấm thân này của nàng. Cuối cùng, bởi vì thái độ vô cùng ương ngạnh, khiến cho huynh không thể không…”

Nói được một nửa, Thiệu Tổ lại thở dài một tiếng đầy sầu não, bộ dạng kiểu như "không phải ta ham sắc", "tất cả là do khuôn mặt đẹp trai của huynh" vậy.

Trường An khẽ giật khóe miệng, hắn có thể đoán được Thiệu Tổ vừa nghe đã hận không thể lập tức "động phòng" với con gái nhà người ta, chỉ hờ hững hỏi:

“Huynh chém gió xong chưa?”

“Chém xong… khục! Ta nói là sự thật, đệ phải tin ta!”

Thiệu Tổ đang nói dở, chợt nhận ra mình suýt chút nữa đã tự thừa nhận đang ba xạo, gã nhanh chóng chỉnh lại vẻ mặt, nghiêm túc kể tiếp:

“Ta ghé qua nhà của nàng, nó ở sâu trong rừng. Đêm hôm ấy, hai bọn ta…”

“Con gái, không nên nghe tiếp đâu.”

Nghe Thiệu Tổ kể đến đây, mặc dù rất sợ Trường An, nhưng Thiên Thanh vẫn rón rén bước ra, nàng dùng hai tay bịt tai bé Vân, len lén kéo em vào trong bếp.

Bé Vân giương đôi mắt to tròn nhìn mẹ, có vẻ vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Em chỉ đang nghe chú ấy kể chuyện thôi mà, cớ sao mẹ lại phá đám vậy chứ?

Thiên Thanh nhíu mày, nàng nhận ra sự phiền lòng từ con gái mình, vì thế tức giận trừng mắt nhìn:

“Mẹ nói không nghe hả?”

“Con không dám…”

Bé Vân lắc đầu lí nhí đáp, kỳ lạ là cho dù một tháng trôi qua, em chưa hề thắc mắc về thái độ kỳ lạ hay sự thay đổi của mẹ mình, khiến Thiên Thanh thoáng chút nghĩ ngợi.

Dù sao đi nữa, câu chuyện bên ngoài vẫn tiếp diễn.

“Sáng hôm sau, khi huynh tỉnh lại thì căn nhà đã biến mất, trên người không còn mảnh vải nào.”

Thiệu Tổ kể dứt lời, hắn khoanh tay đầy vẻ nghiêm nghị, giọng nói tựa như đang cảnh báo Trường An:

“Dạo này có đạo tặc hoành hành, dám nhân lúc Tổ huynh ngủ say mà cướp bóc, bắt cóc phụ nữ đi, hừ!”

Trường An nghe đến đây, chỉ hít một hơi thật sâu, trừng mắt nhìn đầy vẻ thương hại về phía Thiệu Tổ.

Huynh à, người bình thường sẽ nhận ra người phụ nữ đó có vấn đề, chứ không phải tự dưng lại có băng cướp đến lột sạch đồ huynh, rồi mang cả gái đi đâu.

Chỉ có điều, xung quanh Hoàng Thành có yêu nữ sao?

Trường An nghĩ, nhưng rồi hắn chỉ lắc đầu giơ tách trà lên nhấp một ngụm, vẻ mặt nhàn nhã, khẽ chép miệng:

“Bánh cuốn ngon thật…”

“Đúng vậy.”

Thiệu Tổ gật đầu. Sau đó, Trường An đứng dậy, rút vài đồng tiền trong người ra, đồng thời hô vào trong quán:

“Bé ơi, ra tính tiền.”

Chỉ một lát sau, bé Vân lon ton chạy ra, em có vẻ rất hào hứng, hô to:

“Hai đồng ạ!”

“Ngoan lắm, tiền của bé đây.”

Trường An nhìn bé Vân, hắn không nhịn được bật cười, xoa má bé, rồi đặt hai đồng tiền vào bàn tay nhỏ nhắn, trắng hồng của em.

“Vâng, cảm ơn chú!”

Bé Vân vui vẻ cất giọng trả lời, háo hức chạy vào bếp đưa tiền cho mẹ, Trường An không nhịn được cười, nhìn theo bóng dáng ấy.

“Sao thế?”

Thiệu Tổ khó hiểu nhìn hắn. Trường An chỉ thu ánh mắt về, cười nhẹ, lên tiếng đáp khẽ:

“Lúc trước, mối quan hệ của hai mẹ con nhà này cũng không tốt, nhưng bây giờ…”

Thiệu Tổ dường như đã hiểu ra điều gì đó, gã xoa cằm lởm chởm râu, rồi đứng dậy, thở dài vươn vai một cái:

“À, cũng đến lúc huynh phải đi rồi, cảm ơn đệ đã khao chầu này.

Thiên Bia Thí sắp mở ra, lúc đó lại có biết bao nhiêu là việc… haiz…”

Thiên Bia Thí?

Trường An khó hiểu, nhưng hắn cũng chẳng để tâm lắm đến vấn đề này, nên không mấy đào sâu chuyện này. Hắn chỉ đứng dậy phủi áo, rời khỏi quán bánh cuốn.

Một lát sau, Thiên Thanh ló đầu ra, thấy tên hung thần đó đã rời đi, cuối cùng nàng cũng thở phào nhẹ nhõm:

“Đi rồi… May quá…”

Trường An còn ở lại thêm phút nào, khả năng nàng bị phát hiện càng lớn hơn. Bé Vân cũng ló đầu nhỏ ra theo, tò mò giương đôi mắt nhìn mẹ:

“Mẹ, hai chú đó làm sao ạ?”

“Không sao đâu, con đừng để ý.”

Cho dù Trường An không để tâm đến Thiên Bia Thí, nhưng vẫn có rất nhiều người khác phải chuẩn bị toàn lực ứng phó cho sự kiện này.

Thiên Bia Thí là một sự kiện tụ tập anh tài từ khắp tứ phương nhân gian, cuối cùng để xem ai sẽ nhận được truyền thừa của một vị cường giả từng quát tháo phong vân năm xưa.

Thánh Tiên Tông, mây đen ầm ầm kéo đến, sấm chớp chấn động cả thương khung, khiến các đệ tử xung quanh vô cùng ngạc nhiên.

“Có người độ kiếp ư?”

“Không đúng, sấm sét này không phải Thiên Kiếp, chỉ là hiện tượng tự nhiên bình thường mà thôi.”

Nhưng bọn họ đâu có biết rằng, dù sấm sét này không phải do đột phá mà thành, thế nhưng có người đã tạo ra tất cả chuyện này.

Hắn đứng trên đỉnh núi, sấm sét liên tục đánh vào thân thể Diệp Tuyên, nhưng mặc cho vết thương chồng chất trên người, hắn vẫn bần thần.

Chỉ là, Diệp Tuyên còn có vẻ buồn bã, tựa hồ mọi chuyện không như ý hắn.

Vì sao mọi chuyện ngày càng xa cách với mong ước của mình chứ? Và tại sao Tông Chủ lại đưa cho hắn môn công pháp này?

Đây rõ ràng là công pháp luyện thể, không hề liên quan gì tới… haiz…

Hắn thở dài lắc đầu, rồi giơ tay lên. Chỉ thấy thân thể Diệp Tuyên như binh khí được rèn dũa dưới sét, từng tia lửa điện quấn quanh người, trông vô cùng dữ tợn.

“Thế nên, chuyện này là để khảo nghiệm tầng thứ nhất của công pháp?”

Diệp Tuyên ngẩng đầu, tiếng sấm trên bầu trời dữ dội, dường như có xu thế hình thành Lôi Long, chuẩn bị nhắm vào hắn, khí tức kinh người tỏa ra rõ rệt.

Đầu rồng này nếu giáng xuống, không khác gì một đòn tấn công toàn lực của Ngũ Phẩm Đại Giang Cảnh cao thủ, có thể dễ dàng san phẳng một ngọn núi lớn.

Diệp Tuyên thủ thế, chợt khí tức hắn dần dần tăng cao, như một con hung thú khổng lồ dữ tợn đang lao thẳng tới.

Ầm! Thân thể hắn biến mất, mặt đất cũng vỡ nát thành từng mảng lớn, đá bắn tung tóe khắp nơi. Diệp Tuyên phóng thẳng lên trời cao, nắm tay tung quyền, đối mặt với Lôi Long.

Tiếng động nổ lớn vang vọng khắp Thánh Tiên Tông, các vị trưởng lão và tông chủ đưa mắt ra ngoài, bọn hắn nhìn lên bầu trời, sau đó lần lượt bật cười vui vẻ.

“Tốt! Tốt! Xem ra Diệp Tuyên cũng đang cố gắng giành lấy một suất tham dự Thiên Bia Thí.”

“May là năm nay Long Ngạo Thiên vừa đột phá Lục Phẩm Đại Hải, hắn sẽ không tham dự, cho nên ba vị trí đầu chúng ta nắm chắc.”

“Hừ, ngoại trừ Phù Đổng Tông có Phù Giang đã học được Khắc Trúc Đại Pháp, Sơn Thủy Tông có Sơn Hồng mang theo một con gà thức tỉnh huyết mạch của gà chín cựa, ai có thể gây khó dễ được nữa chứ?”

Tại khu vực Hoàng Thành và Kinh Đô, có tổng cộng ba thế lực lớn, tạo thành thế chân vạc.

Thánh Tiên Tông, là Thượng Cổ Môn Phái có tuổi đời lâu nhất, cũng là môn phái lớn nhất, từng nhiều lần ra tay cứu vớt thương sinh. Mối quan hệ giữa Thánh Tiên Tông và Xuân Quốc cực kỳ thân cận.

Tiếp theo chính là Phù Đổng Tông, nổi tiếng với phương châm “Một võ kỹ, hai binh khí, ba kiên trì”. Họ chú trọng tập võ hoặc rèn đúc binh khí, hơn nữa yêu cầu nhập phái cũng đơn giản, chỉ cần kiên trì là được, không đòi hỏi thiên tư. Thành ra, số người tham gia Phù Đổng Tông rất đông, cũng là môn phái có số đệ tử đông đảo nhất.

Cuối cùng là Sơn Thủy Tông, nổi tiếng với khả năng ngự thú. Họ đều là những thiên tài trong việc thao túng động vật, xem chúng như đồng bạn, cùng nhau trở nên mạnh mẽ!

Thiên Bia Thí sắp diễn ra, vì vậy, muốn giành được một suất tham dự, ắt phải trải qua tranh đấu!

Truyện này được truyen.free độc quyền chuyển ngữ, kính mời quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free