Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 52: Mẫu tử

Đến Hoàng Thành mà không thử bánh cuốn quán cô Thiên Thanh thì quả là thiếu sót, câu nói này hầu như ai cũng thuộc nằm lòng.

Quả thực, Hoàng Thành có vô vàn đặc sản hấp dẫn, và bánh cuốn là một trong số đó. Món ăn này vừa dân dã, lại ẩn chứa hương vị độc đáo khó quên.

Thế nhưng, vào lúc này, chủ quán Thiên Thanh lại đang đổ mồ hôi hột bên cạnh mớ nguyên liệu làm bánh, dưới sự giám sát của cô con gái nhỏ.

“Mẹ phải khuấy thật đều cho đến khi bột tan hết chứ… Thế này vẫn chưa được đâu,”

Bé Vân tròn xoe mắt nhìn mẹ chật vật đánh bột, không nhịn được phải nhắc nhở. Thiên Thanh chỉ nhíu mày khó chịu, nhưng vẫn thành thật tiếp tục làm theo.

“Thế này được chưa?”

“Vâng ạ!”

Mặc cho thái độ không mấy hài lòng của mẹ, bé Vân vẫn vui vẻ ra mặt. Điều đó khiến Thiên Thanh lấy làm lạ. Nàng đặt bát bột mì đang cầm xuống, nhìn con bé.

“Sao con trông có vẻ vui thế?”

“Vì hôm nay mẹ không bị mấy chú kia quấy rầy nữa, con được ở cạnh mẹ!”

Tuy không hiểu vì sao mẹ mình bỗng dưng vụng về đến mức không tự làm bánh cuốn được, bé Vân vẫn vô cùng vui sướng. Em híp mắt lại, cái đầu nhỏ nghiêng qua nghiêng lại, lẩm bẩm ngâm nga một khúc ca nào đó.

Chỉ là em không hề nhận ra, trong thoáng chốc, động tác của mẹ em khẽ khựng lại.

Thiên Thanh chỉ khẽ nhíu mày rồi lại giãn ra ngay, không nói gì, trầm ngâm suy nghĩ.

Đừng lo con gái, những kẻ đó giờ đã biến mất khỏi thế gian, ��ến xương cốt cũng không còn sót lại một mẩu.

Chỉ là, nửa đêm hôm qua, sau khi đóng quán và tiếp đón khách xong, Thiên Thanh đã lập tức đi theo bọn chúng, ra tay sát hại rồi hấp thụ cả xương máu, thịt, linh hồn. Thế nên, giờ đây, tung tích của bọn chúng đã hoàn toàn biến mất.

Mặc dù vậy, việc này cũng chỉ khôi phục được một phần vô cùng nhỏ nhoi trong sức mạnh của Thiên Thanh, nhưng thế cũng đủ khiến nàng hài lòng rồi.

Thiên Thanh tiếp tục xay thịt thành từng mảnh nhỏ rồi bắt đầu phi thơm hành tím để làm nhân bánh. Đúng lúc này, bé Vân lại nghiêng đầu hỏi:

“Mẹ ơi, phi thêm nữa đi… Thế vẫn chưa đủ đâu!”

“Con ra ngoài xem khách tới chưa đi!”

Thiên Thanh bắt đầu thấy khó chịu với việc con gái cứ liên tục nhắc nhở bên cạnh. Nàng hừ giọng rồi bảo, bé Vân cũng gật đầu, thân hình nhỏ bé lon ton bước ra ngoài.

Ngay sau đó, giọng bé Vân vui vẻ vang lên:

“Mẹ ơi, hai phần bánh cuốn, một đĩa không cay, đĩa còn lại thật nhiều ớt ạ!”

Thiên Thanh: “...”

Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ buồn bực. Vốn dĩ nàng mở quán chỉ là để che giấu thân phận, tránh bị nghi ngờ, chứ không phải để kinh doanh kiếm tiền thật. Vậy mà khách khứa vẫn cứ nườm nượp ra vào.

Nàng thở dài, bắt đầu bày bánh cuốn ra đĩa. Món bánh trông thật bắt mắt, nước chấm sóng sánh, hương vị mê người tỏa ra. Thiên Thanh thầm nghĩ, có lẽ phải cảm ơn bé Vân vì đã giúp nàng làm được đến mức này.

Từ khi bị Trường An g-iết rồi mượn xác hoàn hồn đến nay đã gần một tháng, Thiên Thanh dần dần chấp nhận thân xác này, cũng miễn cưỡng chăm sóc bé Vân.

Bé Vân rất ngoan ngoãn, đôi lúc lại có vẻ già dặn trước tuổi, nhưng ẩn sâu bên trong vẫn là nét tinh nghịch, thường tìm cách chọc phá Thiên Thanh. Nàng cảm thấy cực kỳ khó chịu về điều này, đã rầy la bé Vân không ít lần, ấy vậy mà con bé vẫn không bỏ được tật.

Dù đã quen với nhiều chuyện, nhưng vẫn có một điều Thiên Thanh không tài nào thích ứng nổi…

Vòng một đẫy đà của nàng luôn cản trở hành động, khiến Thiên Thanh đôi lúc trở nên vụng về mỗi khi mang vác vật gì đó.

Rốt cuộc là vì cái gì cơ chứ? Chẳng lẽ bao nhiêu dinh dưỡng đều dồn hết vào việc bồi dưỡng cho bộ phận này sao?

Thiên Thanh buồn bực nghĩ thầm. Nàng vừa mang phần ăn ra định đưa cho khách thì…

Lọt vào mắt nàng là cảnh tượng một người đàn ông thân hình cao to cường tráng, lúc này không mặc gì ngoài một miếng giẻ quấn quanh người, đang nghiến răng cố sức giữ lại một kẻ khác.

“An đệ, đệ đừng nghĩ nhiều! Binh lính sẽ không truy nã chúng ta vì tội vượt ngục đâu!”

Đáp lại gã, người thanh niên với vóc dáng kỳ lạ đang cắn răng bước đi, chính trực đáp lời:

“Tổ huynh, ta nghĩ lại rồi, cho dù người ta có quên khóa cửa thì… hành vi vừa rồi vẫn là vượt ngục!”

Vấn đề là, cái vẻ mặt hớn hở của đệ lúc phát hiện cửa không khóa ấy chứ!

Thiệu Tổ gào thét trong lòng, khóe miệng gã không ngừng giật giật. Gã nhìn dáng vẻ “sau khi phạm tội liền hối hận, muốn tự thú để được khoan hồng” của Trường An mà cố sức giữ lại, còn Trường An thì ra sức thoát khỏi tay gã.

Thế nhưng, xét về sức mạnh, mười tên phàm nhân như Trường An cũng chẳng đủ sức làm khó Thiệu Tổ, một tu sĩ (dù chỉ mới ở Tụ Khí Cảnh). Thế nên, Trường An dù có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát được.

Vì vậy, Trường An chợt trầm mặt xuống, hắn nhìn sang Thiệu Tổ rồi hừ lạnh:

“Tổ huynh, cho dù là huynh cũng không thể ngăn cản ta sống không thẹn với lương tâm!”

Thiệu Tổ ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi gật đầu buông tay, khoanh tay lại, nghiêm túc nhìn Trường An.

“Vậy ta không cản nữa, đệ cứ vào ngục chờ ngày xét xử đi.”

Nghe vậy, Trường An bỗng im lặng, ngơ ngác quay đầu nhìn lại:

“Hả? Không cản thật ư?”

“Ừm, đệ cứ đi đi.”

Thiệu Tổ bình thản trả lời. Trường An im lặng hồi lâu, rồi ngồi xuống, cất tiếng bình thản:

“Thôi được rồi, nghĩ lại thì tên lính gác kia cũng đã khép hờ cửa, chắc chắn có ý muốn thả chúng ta. Vậy thì chúng ta cũng không cần…”

“Ừm, đệ không cần phải làm màu giả vờ chính nhân quân tử đâu.”

Hai người lời qua tiếng lại, cứ như những tên hề đang diễn trò, hoàn toàn không để ý rằng Thiên Thanh đã chứng kiến toàn bộ cảnh này từ lúc nào.

Thiên Thanh: “...”

Bàn tay nàng khẽ run rẩy, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Tim đập thình thịch liên hồi, trong lòng không ngừng gào thét hãy nhanh chóng rời khỏi đây.

Tại sao tên đó lại ở đây?

Nhớ tới cảnh Trường An tiện tay bóp nát Tiểu Thế Giới của mình, Thiên Thanh chỉ hận không thể dùng bí pháp để biến mất khỏi thế giới này ngay lập tức.

Điền Dã ơi là Điền Dã, thế giới rộng lớn vô cùng, vì cớ gì mà ngươi lại trùng sinh đúng cạnh tên đó cơ chứ?

Thiên Thanh đen mặt nghĩ thầm, nhưng rồi nàng cố gắng ổn định lại, bước tới trước mặt hai người, đặt hai phần bánh cuốn xuống rồi vội vã rời đi, chỉ để lại một câu nói lấy lệ:

“Quý khách dùng bữa ngon miệng.”

Nàng lập tức biến mất, khiến Trường An và Thiệu Tổ ngẩn người. Hành động kỳ lạ của Thiên Thanh khiến cả hai bắt đầu suy tư.

Thái độ này, chẳng lẽ… An đệ/Tổ huynh đã từng làm gì con gái nhà người ta sao?

Bản chuyển ngữ này là tài sản trí tuệ của truyen.free, rất mong các bạn ủng hộ bản quyền chính chủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free