(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 5: Sau này, ta sẽ nặn tượng.
“Một người bình thường, chỉ là sống rất lâu.”
Trường An dứt lời đã lâu, nhưng Nhược Trần vẫn im lặng, chăm chú lật từng trang công pháp mà quan sát. Trước đây, đạo vận quanh bộ công pháp này chỉ mỏng manh như sợi tơ, vậy mà giờ đây… tựa như có một đạo phượng hoàng đang quấn quýt, phát tán ra khí tức đạo vận mãnh liệt.
Nếu trước đây, Nhược Trần hoàn toàn tin rằng Trường An chỉ là phàm nhân, thì giờ đây mọi chuyện đã khác.
Chỉ có tiên nhân, chỉ có những người đã phi thăng lên Tiên Giới mới có thể dễ dàng nhìn thấu và sửa đổi bộ công pháp này mà không tốn chút sức lực nào!
Về câu nói “Sống rất lâu” của Trường An, e rằng đó không phải là nói đùa, ít nhất cũng phải trải qua hàng ngàn năm tu luyện mới có được đạo hạnh như thế này!
“Lão Nhược…”
Trường An đột ngột lên tiếng. Nhược Trần giật mình ngẩng đầu lên, trong giọng nói đã thoáng sự cung kính:
“Tiền bối có gì chỉ bảo?”
“Ta hiện không phải hàng ngàn tuổi. Ta xác thực có đến Tiên Giới, nhưng không phải là phi thăng. Chính vì vô số lần tiếp cận cái chết, ta mới thấu hiểu tường tận đạo lý Cửu Tử Thành Tiên. Ta đến gần ngươi chỉ bởi vì có chút hứng thú, và ta thực sự có khả năng tái tạo nhục thân.”
Trường An nói một tràng dài, đoạn vì khát khô cổ mà nâng bầu rượu lên nhấp một hớp, rồi lại tiếp lời:
“Tốt, ngươi có gì muốn hỏi không?”
Nhược Trần ngẩn người.
Tiền bối đã nói rõ hết mọi điều rồi, vãn bối còn gì để hỏi nữa chứ? Nhưng cũng chính vì thế mà hắn chỉ đành thốt lên một câu khen ngợi:
“Chắc hẳn tiền bối trong quá khứ đã trải qua nhiều gian nan…”
“Không, là ta tự sát không thành công.”
Chưa dứt lời, Trường An đã chen vào, khiến Nhược Trần cứng họng.
Hắn chợt nhận ra, vị cao nhân cổ quái này có một lối tư duy thật sự kỳ lạ, đôi lúc lại rẽ sang những hướng không ai ngờ tới.
Cuối cùng, Nhược Trần đành nghiêm mặt, chắp tay cúi người thật kính cẩn:
“Kính mong tiền bối ra tay giúp đỡ vãn bối! Vãn bối nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp ân tình của ngài!”
Nghe vậy, Trường An trầm mặc, cuối cùng lấy từ trong người ra một con trâu nặn bằng đất sét, xấu đến mức đáng thương.
Hắn đẩy bức tượng đất trước đó sang một bên, đặt con trâu đất xuống, rồi chân thành nhìn Nhược Trần:
“Lão Nhược, vậy để ta cho ngươi một cái xác trâu…”
Nhược Trần nghe vậy mà cứng họng. Hắn nhìn xuống bức tượng con trâu xấu xí, bắt đầu tự vấn tại sao bản thân lại mạnh miệng đến thế!
Và tại sao trong túi của tiền bối lại có nhiều thứ đến vậy chứ?
Dường như ch��� có ý trêu đùa, Trường An chỉ bật cười, rồi nói:
“Ta cũng không đùa nữa, ngươi thực sự có tài nặn đất sét. Hay là đến quán của ta mở một gian hàng nhỏ đi? Lợi nhuận… bảy ba thế nào?”
Hắn nghĩ phân chia như vậy chắc là ổn rồi nhỉ? Nhược Trần hưởng bảy phần, còn hắn ba phần, hẳn là không đến mức quá đáng…
“Dĩ nhiên là ngươi bảy ta…”
“Vãn bối đã hiểu, bảy thành lợi nhuận sẽ thuộc về ngài!”
Nhược Trần nghiêm túc đáp lại, khiến Trường An còn chưa nói hết câu đã phải nuốt ngược chữ vào bụng.
Tốt! Tốt! Hay lắm câu "bảy thành lợi nhuận sẽ thuộc về ngài"! Quả nhiên phong độ của đại lão tu tiên lâu năm hiển lộ rõ ràng!
Trường An đưa ánh mắt tán thưởng nhìn Nhược Trần, rồi gật gù mỉm cười:
“Tốt, vậy thì ngồi yên đi, tiểu bối. Lâu rồi ta chưa vận động gân cốt, giờ cũng vừa hay.”
Cái gì? Tiền bối muốn đích thân ra tay ngay trước mắt của ta!?
Nhược Trần nghe vậy liền lộ vẻ mừng rỡ. Hắn vội vàng ngồi xếp bằng xuống, căng mắt cố gắng quan sát kỹ cảnh tượng sắp diễn ra.
Trường An chợt nghiêm mặt. Ngay sau đó, một cỗ khí thế khủng bố phát tán ra từ thân thể hắn, và linh khí trời đất xung quanh như bị ai đó lôi kéo, tất cả đều tụ lại trên đầu ngón tay Trường An.
Hắn điểm ngón tay vào tượng đất hình người, lập tức linh khí ùa vào bên trong mạnh mẽ như nước lũ đổ ra biển lớn, khiến Nhược Trần không khỏi biến sắc.
Nồng độ linh khí ở vực thẳm này vốn cực kỳ dày đặc, thậm chí có thể so sánh với thánh địa của các tông môn lớn. Vậy mà sau một chỉ của Trường An, Nhược Trần có thể cảm nhận rõ ràng linh khí nhanh chóng mờ nhạt dần, cuối cùng biến mất hoàn toàn!
Chỉ trong vòng ba giây, từ một vùng dày đặc linh khí, nơi đây trở thành khô cằn, không còn một tia linh khí nào.
Nhược Trần đột nhiên nhận ra, dù Trường An vừa làm ra hành vi kinh hãi thế tục như vậy, thế mà trên khuôn mặt hắn vẫn không có chút biến đổi nào. Hắn chỉ cười nhẹ, rồi thu tay lại.
Sau đó, hắn nhìn sang Nhược Trần, cười nói:
“Sẽ là một đoạn thời gian dài đối với ngươi đấy. Gặp lại, lão Nhược.”
…
Lý Nhược Trần sinh ra trong một gia đình nghèo khó, tại một ngôi làng nhỏ ở Đại Lục phía Đông. Vì gia đình nghèo khó, hắn sớm phải học nghề của cha: đêm nặn tượng, ngày bày bán. Tuổi thơ của hắn vì thế gắn liền với đất sét, lò lửa và cọ vẽ.
Nhưng hắn sống thực vui vẻ, tuổi thơ cũng nhờ vậy mà gắn liền với những bức tượng. Các nhân vật trong truyền thuyết, thần thoại cũng vì thế mà hiện hữu qua bàn tay tài hoa của Nhược Trần.
Năm bảy tuổi, một vị tiên nhân ghé qua làng và nhìn trúng hắn. Cả làng vì thế đều mừng rỡ, gia đình được rạng danh, chỉ riêng Nhược Trần… chẳng hiểu chuyện gì.
“Sau này, ngươi cũng không cần phải nặn tượng kiếm sống nữa.”
Vị tiên nhân đó lên tiếng trước khi dẫn hắn về tông môn.
Nhược Trần vì thế mà ngẩn người. Hắn không hiểu rõ về tu tiên cho lắm, chỉ biết tiên nhân rất mạnh, có thể dễ dàng trích tinh nã nguyệt.
Nhưng hắn biết rằng, từ nay bản thân sẽ không còn phải nặn tượng nữa.
Vị tiên nhân đó đưa hắn vào một môn phái, tuy không lớn nhưng cũng chẳng yếu kém, và hắn nghiễm nhiên trở thành đệ tử chân truyền của ông ta.
Nhưng thân là Đại Trưởng Lão của tông môn, vị tiên nhân đó cũng có nhiều đệ tử khác. Để tranh giành tài nguyên, quyền lợi, để tăng cường thực lực mà không bị đào thải… Nhược Trần cũng lao đầu vào tu luyện.
Thiên phú của hắn bộc lộ rõ ràng: ba tháng Tụ Khí, một năm Kết Thủy, ba năm Tạo Hồ. Ai ai cũng bảo Nhược Trần chính là thiên tài ngàn năm có một, chỉ riêng hắn biết…
Một phần là thiên phú bẩm sinh, phần lớn còn lại là do hắn không ăn không ngủ, ngày ngày khổ luyện, liều mạng tranh đấu mới có được.
Đã từng, Nhược Trần nghĩ rằng càng mạnh lên thì sẽ càng nhàn hạ, nhưng hắn đã quá ngây thơ rồi.
Đệ tử chân truyền, thủ tịch đệ tử, trưởng lão, đại trưởng lão, lão tổ.
Càng lên cao, hắn càng phải khổ luyện. Vốn dĩ ban đầu là vì bản thân, sau này là vì sư phụ, rồi vì đồng môn, cuối cùng gánh vác trên vai hắn chính là cả tông môn.
Tâm trí Nhược Trần mờ mịt vô cùng. Hắn cứ bế quan rồi lại xuất quan, xử lý chuyện tông môn, lại bế quan, rồi lại xuất quan để tiêu diệt kẻ thù dám công kích tông môn. Dường như cuộc đời hắn chỉ có thế thôi, không còn gì khác nữa.
Cho đến khi hắn đạt đến bình cảnh, và trong lúc đột phá, lại bị chính môn phái bố trí sẵn cường giả lẫn trận pháp, tiêu diệt Nhược Trần. Một mảnh tàn hồn của hắn bị phong ấn lại, dường như để luyện hóa thành khôi lỗi.
Nhưng trước khi kịp thực hiện điều đó, một đệ tử của môn phái kia vô tình chọc phải một tên phế vật. Sau đó, họ phải điều động cả sư huynh, rồi đến trưởng lão, rồi tông chủ…
Cuối cùng, dù lão tổ vẫn ra mặt, vậy mà vẫn bị tên phế vật kia diệt sát, cả tông môn không còn một ai sống sót.
Một tên phế vật chỉ mất vỏn vẹn một năm để tiêu diệt một Đại Tông Phái – một chuyện cực kỳ phi lý, nhưng Nhược Trần không hề quan tâm.
Hắn bị mắc kẹt dưới vách núi sâu thăm thẳm suốt ba trăm năm liền.
Vì lý do gì đó… hắn thấy chuyện này cũng… bình thường?
Bản th��n bế quan rồi lại xuất quan, như thế này thì có khác gì đâu chứ?
Hóa ra… Cuộc đời hắn vốn dĩ đã là một vực thẳm không đáy rồi ư?
Thời gian chóng vánh trôi qua. Rồi một ngày nọ, một người đột ngột xuất hiện!
Khuôn mặt bình phàm, đôi mắt lẫn khí chất đều không có gì kỳ lạ, trong cơ thể cũng không hề có chút linh khí ba động nào.
Chính là một người bình thường, bình thường đến nỗi có thể tìm thấy ở bất cứ đâu.
Trò chuyện một lúc, kẻ phàm nhân này đột ngột lấy ra đất nặn, rồi nặn thành hình người, khiến Nhược Trần cũng ngẩn ngơ.
Thực… trông xấu xí…
Bất giác, hắn không nhịn được mà đoạt lấy cục đất sét trong tay kẻ nọ, nhíu mày chỉnh sửa, rồi lên giọng:
“Không phải thế này, ngươi chẳng có khiếu chút nào cả.”
Bản thân đang làm gì vậy?
Hắn nghĩ thầm, nhưng cuối cùng vẫn kiên nhẫn nặn thành hình người. Khi kẻ kia lấy màu ra định tô, Nhược Trần cũng giành lấy công việc này và tự tay vẽ.
Cuối cùng, tác phẩm hoàn thành.
Nhược Trần như chợt bắt được một ký ức nào đó, rồi ngẩn ngơ, nhưng cuối cùng lại chẳng nhớ ra được điều gì.
…
“Gặp lại, lão Nhược.”
Khi vị tiền bối điểm một chỉ vào tượng đất nặn, nó dần trở nên sinh động hơn.
Như có tia sáng lóe qua trong đầu, Nhược Trần bừng tỉnh.
Hắn mơ về ngàn năm khổ tu, mơ về ký ức khi đã trở thành Trưởng lão, quay trở về quê hương.
Có một cô gái, chỉ cười ngượng ngùng, tặng Nhược Trần một bức tượng đất, rồi bày tỏ tình cảm với hắn.
Nhược Trần nhìn xuống bức tượng đất có dáng vẻ của mình, chỉ khẽ cười, rồi bảo nàng hãy chờ mình.
Chỉ cần giải quyết xong mọi việc trong tông môn, hắn nhất định sẽ trở lại.
Nàng nhu thuận gật đầu. Ba năm sau, Nhược Trần thực sự quay trở về nơi này, nhưng bóng dáng năm xưa đã chẳng còn.
Người trong làng bảo rằng nàng ta có tình cảm với một gã phú thương, đã sớm rời làng bỏ đi. Những gì nàng để lại cho hắn chỉ là một bức tượng còn đang nặn dở.
Nhược Trần nghe vậy cũng chỉ thở dài cảm khái, nhưng hắn không tìm được nàng, mà người dân trong làng cũng chẳng còn dấu vết nào của cô gái ấy nữa.
Giấc mơ kết thúc. Nhược Trần nhìn khung cảnh trước mắt.
Một cậu bé đang ngồi bệt trên mặt đất, thân hình lấm lem, tỉ mẩn nặn tượng với thủ pháp rất vụng về.
Nặn xong, cậu ta háo hức mang bức tượng trên người, chạy một mạch ra ngoài đồng. Khi thấy bóng dáng một cô gái, cậu bé vui vẻ chìa tượng đất ra:
“Kim Mai, cái này là do tao làm đó, tặng mày!”
Cô bé nhìn chằm chằm bức tượng đất một lúc, rồi không nhịn được mà chê:
“Xấu quá!”
Nhưng vừa nói, cô bé vừa đưa tay đón lấy bức tượng đất, khuôn mặt tàn nhang khẽ nở một nụ cười:
“Lần sau, tao chờ mày làm một bức tượng đẹp hơn đấy, Nhược Trần.”
Hai thân ảnh đứng trên đồng, cười ngây ngô bên nhau.
…
Ánh sáng lọt vào mắt, Nhược Trần ngồi dậy, đưa tay ra. Khung cảnh dưới vách núi hiện ra, và hắn cảm nhận được… bản thân đang sống, lại một lần nữa có da thịt.
“Tỉnh rồi à?”
Thanh âm vang lên. Trường An ngồi đối diện hắn, tựa vào vách đá, nhấm nháp từng ngụm rượu từ chiếc hồ lô.
Nhược Trần im lặng một lúc, rồi quỳ xuống trước mặt Trường An, cung kính nói:
“Cảm tạ tiền bối đã ban ân tái tạo, ta nhất định sẽ báo đáp ân tình của ngài!”
Nhưng Trường An chẳng vì thế mà vui vẻ. Hắn chỉ nhấp một hớp rượu, rồi thở dài lắc đầu:
“Nghĩ lại rồi, gọi ta là chủ quán đi, xưng hô tiền bối nghe già quá. Và hơn nữa…”
Đoạn, hắn đưa mắt nhìn sang Nhược Trần, nói:
“Ngoài việc quỳ mọp trước mặt ta, ngươi còn có chuyện khác để làm đấy.”
Vừa dứt lời, Trường An lấy ra một cục đất sét đặt xuống đất, rồi không nói thêm gì nữa.
Nhược Trần nghe vậy, trầm mặc đưa tay nắn cục đất sét, rồi bắt đầu nặn thành hình người.
Thời gian chậm rãi trôi qua. Hắn cầm cọ vẽ, bắt đầu tô điểm. Cuối cùng, khi đã hoàn tất, Nhược Trần bèn đứng dậy, đặt bức tượng xuống đất, yên lặng ngắm nhìn.
“Ngươi trễ hẹn với người ta một ngàn năm.”
Trường An nhấp rượu, rồi đưa mắt nhìn bức tượng.
Một cô gái, khuôn mặt chẳng tính là diễm lệ, lại điểm xuyết đầy tàn nhang.
Nhược Trần thở dài, rồi chỉ khẽ cười:
“Đúng vậy, nếu năm đó người trong làng nói rằng nàng chết vì bạo bệnh thì tốt biết bao.”
“Họ chỉ không muốn thấy ngươi phải khổ sở.”
Nghe Trường An trả lời, Nhược Trần chỉ im lặng hồi lâu, rồi lại hỏi hắn:
“Tiền bối, nàng có lẽ đã vào luân hồi từ hàng trăm năm trước rồi, liệu việc nặn tượng này còn có ích gì không?”
Trường An nhấp một ngụm rượu, rồi quay lưng bước đi chậm rãi, bình thản nói:
��Bức tượng này, không phải để tặng cho “nàng” ở kiếp này hay kiếp sau. Cái đó dành cho nàng trong lòng ngươi đấy.”
Nhược Trần như hiểu ra điều gì đó, cuối cùng hắn chỉ cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn nhiều, bật cười rồi quay lưng bước đi cùng Trường An.
Giờ thì hắn đã hiểu, vì sao bản thân không thể đột phá thành tiên được rồi.
“Tiền bối…”
“Gọi ta chủ quán đi.”
“Chủ quán, thế tên ngài là gì vậy?”
“Trường An.”
Bóng người dần dần mất tích sau vực thẳm, để lại một bức tượng đất nặn và cả một mảnh tâm ma.
Nhược Trần, sau này sẽ không còn khổ luyện, không còn chém giết, không còn tranh đấu.
Ngươi có thể thoải mái nặn tượng rồi.
Truyện dịch này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được chắp cánh.