(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 49: Lỗ hổng trong truyện, tâm sự.
Xin chào các bạn đọc, thật sự khi mới bắt đầu viết, ta cũng không ngờ rằng bộ truyện này lại có thể đi xa đến vậy. Đây là một điều đáng mừng, nhưng cũng vì là lần đầu cầm bút, nên có một vài điểm khiến các vị vẫn còn băn khoăn.
Vì vậy, ta dành trọn chương này để giải thích cho các bạn đọc, mặc dù việc này khiến bản thân ta trông có vẻ ngốc nghếch vô cùng (phải giải thích cho độc giả mình đang viết gì, thật là buồn cười hết sức!).
Về lỗ hổng cốt truyện. 1. Vì sao Trường An mỗi đời sống tối đa 99 tuổi, hắn sống mười đời, vậy mà ta dám đặt tên truyện là Chín Vạn Tuổi Phàm Nhân? Trong truyện của ta có một hệ thống luân hồi do Âm Phủ kiểm soát, nhưng vì thể chất đặc biệt của mình, khi chết, Trường An không phải trải qua luân hồi. Linh hồn hắn chỉ ngủ đông vạn năm. Hắn cũng không uống canh Mạnh Bà mà giữ lại ký ức, nên trên lý thuyết, chín đời hắn đều là Trường An, không có sự thay đổi về thân phận nào cả. Hãy quay lại bài toán tiểu học, tính theo mốc thời gian thì Trường An đã hiện hữu từ 99x9+10000x9= 90891 năm trước. Vậy nên, theo lý thuyết, tuổi của hắn cũng chỉ mới chín vạn hơn, còn lâu mới chạm mốc mười vạn tuổi. Các vị không thể phủ nhận rằng những ký ức, công pháp, huyết mạch, thần binh mà Trường An có được đều thuộc về Trường An chứ? Hắn vẫn là chính hắn, chỉ là bối cảnh có sự thay đổi mà thôi.
2. Tác giả bị lậm tiểu thuyết Trung ư? Sau khi đọc chương 9 xong, một vài bạn đọc đã nói rằng tác giả người Việt mà lại đưa nhân vật thần thoại Trung vào làm gì? Nghiện tiểu thuyết Trung à? Đọc quá hóa ngáo? Con mẹ nó chứ, các bạn đọc mới chỉ đọc có một chương mà đã phán câu này, ta thật sự bái phục.
Trường An nấu các món ăn Việt Nam, Chân Long Ngự Bào của hắn được lấy mẫu từ áo tứ thân và nón lá, đàn hắn chơi là Đàn Đáy, sư phụ vỡ lòng của Trường An ở kiếp thứ chín là Phạm Nhĩ/Cuội. Các vị còn bảo ta lậm tiểu thuyết Trung? Thật sự, ta bái phục đấy.
Về vấn đề xây dựng nhân vật. 1. Trường An sống chín đời, mỗi đời đều có vẻ ngầu, mạnh mẽ, đáng sợ, thâm bất khả trắc, vậy mà bây giờ trông hắn lại có vẻ ngáo ngơ, trẻ trâu, giống hệt một gã ất ơ nào đó. Đối với vị bạn đọc chê như thế này, ta cảm thấy... Ngươi thực sự rất tinh mắt, nói ra không sai một li nào. Bởi vì Trường An chính là một tên ngáo ngơ, trẻ trâu, như một gã ất ơ nào đó, ha ha (che mặt).
Ban đầu, ta muốn xây dựng Trường An là một nhân vật thâm bất khả trắc, dáng vẻ thanh tú tuấn mỹ, khiến người ngắm phải sững sờ. Nhưng cuối cùng ta vẫn bỏ. Sau đó, ta xây dựng cho hắn tính cách ôn hòa, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sự tự ngạo đến vô cùng, cuối cùng ta vẫn bác bỏ. Cuối cùng, bản khiến ta hài lòng nhất có lẽ là một thiếu niên với khí chất trầm ổn, hắn ôn hòa, dễ nói chuyện, nhưng đôi mắt lại che không hết vẻ tang thương của hắn. Mặc dù hài lòng, nhưng cuối cùng ta vẫn bác bỏ nó, thành công tạo ra một gã ất ơ, trẻ trâu và có vẻ ngáo một chút. Nhưng ta thực sự rất thích hình tượng nhân vật như thế này. Các vị đã thấy nhân vật phụ phải thán phục, kinh sợ trước nhân vật chính, vậy thì ta làm ngược lại.
Vẻ ngoài không có gì lạ, tính cách thường thường, như những thanh niên chỉ quen ru rú ở nhà. Hắn không còn vẻ Thánh Hoàng Tiên Đế, Kiếm Tiên, Đế Vương các kiểu, mà trở thành một con người bình thường hơn rất nhiều. Có lẽ hắn không phải là một hình tượng hoàn mỹ với những phẩm chất hơn người, trí tuệ siêu nhiên, nhưng tính cách của hắn lại giống như sinh viên chúng ta – một con người tầm thường, bộc trực, với tố chất tâm lý của một người bình thường. Hắn là một hình mẫu mà các vị sẽ thấy rất nhiều trong thế giới này, một người dễ dàng để bất kỳ ai cũng có thể hiểu được. Cũng bởi vì câu nói mà Cuội để lại cho hắn, nên ở đời thứ mười, Trường An mới có tính cách dở hơi thế này: “Chiếc mặt nạ này không có gì đặc biệt, nhưng ở giữa đại dương ký ức bao la rộng lớn của những đời luân hồi trước, nó sẽ nhắc nhở ngươi rằng kiếp này, ngươi là chính ngươi." Nếu không thích hình tượng nhân vật chính như vậy, các bạn đọc có thể ngừng đọc bộ truyện này để tránh cảm giác ức chế. Ta cũng xin cảm ơn vì đã ủng hộ suốt thời gian qua.
2. Về cách xây dựng nhân vật. Để bù đắp cho nhân vật chính với cái tên bình bình phàm phàm kia, ta lại khá chăm chút dàn nhân vật phụ của mình. Thanh Nhạc trông có vẻ lạnh nhạt, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sự ôn nhu, cùng trực giác đáng sợ. Diệp Tuyên bên ngoài ôn hòa, ấm áp, lại giống thư sinh, nhưng hắn lại là một kẻ cuồng luyện tập, không khác gì dã thú. Nhược Trần trầm ổn, tỉnh táo, nhưng vì trong quá khứ chỉ biết bế quan, nên thường xuyên bị Trường An xoay như chong chóng.
Long Ngạo Thiên có vẻ khinh cuồng tự đại, ai ngờ lại là một cô gái... Khụ khụ! Điền Dã giống như một tên tép riu chuyên cúng mạng cho nhân vật chính, nhưng hắn cũng có rất nhiều điều để khai thác trong quá khứ, cũng như ở hiện tại, ha ha. Nhìn chung, ta luôn cố gắng chăm chút những nhân vật "chính" theo nghĩa riêng này, để bọn họ có hướng đi riêng, tính cách riêng, suy nghĩ riêng, những người tự kiến tạo nên câu chuyện của riêng mình. Vậy nên, mong các bạn đọc sẽ tiếp tục theo dõi các nhân vật này.
3. Về truyện. Về phần truyện, ta nghĩ các bạn đọc thích hắc ám văn, vốn đã quen thuộc với thế giới vô tình, sẽ khó lòng "nuốt" nổi bộ truyện này, bởi vì thế giới của ta tràn ngập "tình". Ta nhắm tới nhân sinh, chứ không phải chỉ đơn thuần tu luyện và chém giết. Trong truyện của ta, những kẻ có tu vi càng cao, càng chứng kiến được nhiều thế giới, càng mở rộng tầm mắt, thì mới thấy rằng tu tiên, chém giết không phải là con đường duy nhất để đạt đến Đạo. Mà là nhân sinh. Nhân sinh muôn màu, trời sinh hữu tình, vậy mà những người tu luyện lại tìm cách trở nên vô tình, ha ha...
Trên đây là những gì ta muốn tâm s��� cùng các bạn đọc, sẽ rất vui nếu các vị dành thời gian để đọc. Với lại, đêm nay còn có thêm một chương nữa. Quên mất, nếu các bạn đọc đánh giá thì có thể để lại nhận xét thêm, cổ vũ động lực cho ta, chứ chỉ mỗi "Truyện hay" thì có hơi... :)))
Bản quyền biên tập đoạn văn này thuộc về truyen.free.