Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 42: Cát Gia Cố Sự (2)

Sau một hồi náo loạn, vì tuổi đã cao và lại lâm bệnh nặng, Cát Linh đành phải trở về phòng nghỉ ngơi trước.

Vậy nên, thay mẹ mình, Cát Tiên bắt đầu kể lại câu chuyện cho Trường An và Nhược Trần. Nàng rót trà ra tách, rồi ra hiệu mời hai người dùng, đoạn nhẹ nhàng cất lời kể:

“Ngày xưa, mẹ ta là trưởng nữ Cát gia, vốn quen sống trong nhung lụa, hôn phu cũng hết mực yêu thương. Lẽ ra, bà cứ thế mà sống một đời an yên…

Thế nhưng, biến cố lại ập đến…”

Đến đây, Cát Tiên không nhịn được mà thở dài. Khuôn mặt nàng thoáng nét buồn bã, nhưng rồi nhanh chóng khôi phục vẻ thường ngày.

Câu chuyện dần tiếp diễn, kể rằng một tên Tà tu đã bất ngờ tập kích nơi đây. Chỉ trong một đêm, toàn bộ tộc nhân Cát gia đều vong mạng dưới tay hắn, duy chỉ có Cát Linh còn sống sót.

Từ một tiểu thư khuê các sống trong nhung lụa, thoáng chốc bà đã trở thành người gánh vác toàn bộ Cát gia trên vai. Bà ngày đêm mong mỏi khôi phục lại gia tộc, nhưng cuối cùng… điều đó vẫn không thể thành hiện thực.

Cho đến khi bà đã hoàn toàn từ bỏ hy vọng, lại không đủ khoản tiền chi trả thuế đất rộng lớn của Cát gia cho quan phủ, bà đành giao nộp vùng đất ấy cho triều đình.

Và rồi, nó xuất hiện. Con ma đó.

Nhiều năm về trước, công cuộc thu hồi đất đai của Cát gia đã được tiến hành, nhưng nhanh chóng bị trì hoãn, rồi kéo dài vô thời hạn cho đến tận bây giờ.

Theo lời kể của những người thợ xây, đêm đêm họ đều nhìn thấy những bóng ma mờ ảo xuất hiện quanh khu đất, ám ảnh và đe dọa họ.

Cuối cùng, vì muốn bảo vệ danh dự Cát gia, Cát Linh đã thề rằng bất kỳ ai có thể trừ tà, thanh tẩy khu vực đó sẽ trở thành trượng phu của bà.

Thuở ấy, nhan sắc Cát Linh được xem là tuyệt mỹ khắp thiên hạ. Bởi vậy, chốn giang hồ đã thu hút rất nhiều nhân tài đến thử sức, nhưng kỳ lạ thay, mỗi khi họ tuyên bố “Ta đã diệt trừ yêu ma” thì vài ngày sau, con ma ấy lại xuất hiện.

Dần dà, khắp nơi bắt đầu đồn đại rằng chuyện ma quỷ đó chỉ là do người ta bịa đặt, căn bản chẳng hề có tà ma nào ám khu vực này.

Cuối cùng, Kim Thành Chủ quyết định đích thân đến dò xét. Sáng hôm sau khi trở về, ông đã để lại lời nhắn cho khắp thành.

Thực sự có ma, nhưng ngay cả Kim Thành Chủ cũng không thể diệt trừ nó.

Kim Thành Chủ là ai chứ? Ông là một vị cao thủ chính đạo, từng khuấy đảo nhiều môn phái trong quá khứ. Cho dù nay tuổi đã cao, thực lực có phần giảm sút, nhưng tuyệt đối không thể xem thường được.

Cuối cùng, dù không có tin đồn về cái chết, nhưng số người dám ra khỏi Hoàng thành, vào rừng sâu đêm khuya đã giảm đi một cách đáng kể.

“Chuyện này đã kéo dài suốt ba mươi năm, vẫn luôn canh cánh trong lòng mẹ ta.”

Cát Tiên thở dài, đôi mắt thoáng vẻ mệt mỏi, rồi nàng lên tiếng với giọng điệu khẩn cầu:

“Hai vị tiên sinh, ta không thể chứng kiến mẹ mình sống trong lo âu, đêm đêm lại phải mộng du bước ra ngoài như vậy.

Xin hai vị giúp chấm dứt chuyện này, ta nhất định sẽ trọng tạ.”

Đến đây, Trường An dường như đã hiểu rõ mọi chuyện. Hắn gật gù, trong lòng đã đưa ra quyết định.

Đổi quán! Khỉ thật, đổi quán trà sang chỗ khác thôi!

Kim Thành Chủ đó ư? Nhiều năm trước, hắn còn tình cờ thấy lão ta một đao chém chết chín, mười tên Tà tu, Ma tu. Vậy mà giờ đây, lão lại thúc thủ trước một con ma?

Hai kẻ bình thường như hắn và Nhược Trần thì làm được gì chứ?

Thế là, hắn nghiêm mặt, đứng dậy và lắc đầu:

“Cô nương, chuyện này e rằng…”

Đột nhiên, cảnh tượng núi non cao vút, cùng với đường cong eo nhỏ thon dài… lọt vào tầm mắt Trường An.

“Chuyện này ta há có thể làm ngơ? Cô nương đừng lo lắng, yêu ma quỷ quái chung quy cũng chỉ biết hù dọa người đời mà thôi!”

Trường An nghiêm túc nói, hắn đưa tay khoát một cái, từng động tác đều toát ra phong thái của một vị chính nhân quân tử.

Tuyệt đối không phải vì dáng vẻ lồi lõm của Cát Tiên đâu, thật đấy!

Trường An ta đây là người ngay thẳng, thấy chuyện bất bình, cho dù đối phương là thần tiên yêu ma cũng phải ra tay tương trợ kẻ yếu! Ai mà chẳng biết chuyện này chứ?

Nhược Trần: “…”

Tiền bối, dù ánh mắt ngài chuyển hướng rất nhanh, nhưng ta vẫn cảm nhận được tà ý ẩn chứa bên trong đấy.

Ngài chỉ vì muốn thể hiện trước mặt mỹ nữ nên mới nói thế thôi, đúng không?

Cát Tiên hoàn toàn không hay biết những suy nghĩ của cả hai lúc này. Nàng nghe vậy thì mừng lắm, liền cúi người xuống:

“Đa tạ hai vị đã ra tay trợ giúp, không biết ta có thể giúp gì cho hai vị không?”

“Số đo ba vòng của cô nương…”

Trường An còn chưa kịp dứt lời, Nhược Trần đã kịp thời bịt miệng hắn lại. Y mỉm cười với Cát Tiên và khẽ gật đầu:

“Không làm phiền cô nương nữa, chúng ta đi trước đây!”

“Ưm ưm! Oa oa!”

Trường An cố gắng giãy giụa, nhưng đã bị Nhược Trần dùng bạo lực kéo đi, bỏ lại Cát Tiên đang ngẩn ngơ.

Trong thoáng chốc, nàng cảm thấy sự tin cậy dành cho hai người này đã giảm đi rất nhiều.

“Lão Nhược! Dù trước kia ngươi độc thân chín trăm năm, cũng không thể phá hỏng chuyện tình duyên của ta chứ!”

Khi Nhược Trần kéo hắn ra ngoài, vừa thả tay ra thì Trường An đã tức giận lên tiếng, khuôn mặt lộ vẻ khó chịu.

Nhược Trần tối sầm mặt lại, rồi hắn không nhịn được mà vặn vẹo lại Trường An:

“Tiền bối vừa mới gặp vị cô nương ấy chưa đầy một canh giờ thôi mà!”

“Nhất kiến chung tình, nhất kiến chung tình đó! Hiểu không?”

Trường An đáp lại với vẻ hiển nhiên, hắn nghiêm nghị khoanh tay.

Hồi còn đi học, hắn nào có cơ may được tiếp cận những mỹ nữ như vậy? Không ngờ đến khi xuyên không, cuối cùng lại bị bằng hữu phản bội trắng trợn!

“Lão Nhược, uổng công ta đã dành hết tình thương cho ngươi, đồ bội bạc!”

Nhược Trần: “…”

Tiền bối, lời của ngài thật sự có vấn đề rất lớn đấy.

May mắn thay, ở đây không có ai…

Hắn thở phào, rồi quay sang trái thì bắt gặp Diệp Tuyên cùng một ông lão đang trừng trừng nhìn hai người họ.

Nhược Trần: “…”

Đáng tiếc thay!

Trường An cũng nh���n ra cả hai, mặt hắn đực ra, chỉ hận không thể tát sưng cái miệng mình.

Ngứa miệng hay sao mà bao nhiêu từ không chọn, lại chọn đúng từ "bội bạc"?

Nhưng sự bối rối đâu chỉ thuộc về hai người. Diệp Tuyên trầm mặc, suy tư một hồi, não bộ hắn bắt đầu hoạt động.

Nhược Trần quả đúng là một vị cao nhân. Thuở ấy, hắn đã thấy cả một căn nhà chất đầy những bức tượng phát ra đạo vận. Còn về Trường An… hắn nhận được vàng từ Nhược Trần, lại thay vị đại năng này mua vật liệu bố trí trận pháp, dĩ nhiên chỉ là người phụ tá mà thôi?

Thì ra là vậy! Nhược Trần tiền bối vì muốn che giấu thân phận tuyệt thế cao nhân của mình nên mới nhờ Trường An giả vờ làm tiền bối, quả thực thâm sâu khó lường!

Tự mình não bổ một hồi, Diệp Tuyên gật gù tỏ vẻ đã thông suốt, còn đắc ý tự hào về trí thông minh của mình.

Hắn cười, sau đó còn tốt bụng giải vây cho cả hai khỏi tình huống bối rối này.

“Kim Thành Chủ, hai người này là bằng hữu của ta. Ngài có biết bên ngoài Hoàng thành có một quán trà không?”

Kim Thành Chủ nghe thế, ngạc nhiên rồi cũng hắng giọng một cái, ông gật đầu:

“Biết chứ, hình như tên quán là…”

“Vạn Sự Quán Trà! Vị tiên sinh đây là Trường An, chủ nhân của quán.”

Diệp Tuyên mỉm cười đưa mắt về phía Trường An, đoạn hắn nói tiếp:

“Người đi cùng hắn là Nhược Trần. Y có mở một quán nặn tượng, khi nào có dịp Thành Chủ nhất định phải ghé qua nơi này!”

Kim Thành Chủ cũng không ngại làm khó hai người, ông chỉ mỉm cười gật đầu, sau đó đưa mắt nhìn cả hai:

“Hai vị vừa từ…”

“Nhà của Cát cô nương ạ.”

Nhược Trần vừa dứt lời, ông khẽ ngừng lại, rồi chỉ bật cười hỏi lại:

“Phải chăng hai vị công tử muốn trừ tà ma ở khu đất Cát gia năm xưa?”

“Hả? Không ngờ ngài cũng biết chuyện này sao?”

Nhược Trần nghe vậy thì rất ngạc nhiên, chỉ thấy Kim Thành Chủ mỉm cười đáp:

“Năm xưa ta là bằng hữu của Gia chủ Cát gia, Cát Tiên cũng coi như là cháu gái của lão già này rồi.”

Trường An bắt đầu ngẫm nghĩ. Hắn không ngờ ông lão trước mắt – Kim Thành Chủ lại thân thiết với Cát Tiên đến vậy.

Vậy, có nên gọi Kim Thành Chủ là ông nội không nhỉ?

Ngay lúc này, liêm sỉ của Trường An đã bị bán sạch cho ác quỷ. Cũng may Nhược Trần đã kịp thời ra tay ngăn hắn lại, không để kẻ này nói thêm bất cứ câu bậy bạ nào nữa.

Tiền bối, nếu ngài giữ được dù chỉ một phần mười phong thái lúc đầu gặp ta thì hay biết mấy…

Nhược Trần cười khổ, rồi hắn tiếp tục nói:

“Thì ra là vậy. Chẳng qua nhà ta ở gần khu đất Cát gia, cho nên… cũng không thể để tà ma cứ quấy nhiễu như thế mãi được.”

Kim Thành Chủ lại tỏ vẻ trầm tư, ông chỉ thoáng chìm vào những suy nghĩ nào đó, cuối cùng đành cười nhạt, bâng quơ nói một câu:

“Lần này… e rằng hai vị công tử phải đi tay không rồi.”

Nói xong, ông cũng mang vẻ tâm sự trong lòng, thở dài bước đi về phía nhà Cát Tiên. Trong khi đó, Diệp Tuyên chỉ thất thần một lát, nhưng cuối cùng cũng mỉm cười chắp tay với cả hai, đoạn rồi cất bước.

Đến tối, công cuộc “bẫy ma” của Nhược Trần chính thức bắt đầu.

Bản chuyển ngữ này là thành phẩm tinh tế từ truyen.free, không được phép sao chép dưới bất kỳ hình thức nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free