Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 4: Chỉ là người bình thường, có điều sống rất lâu

Vừa nhảy xuống, từng lớp cấm chế liên tiếp hiện ra, lấp lóe, chằng chịt như mạng nhện. Trường An không kìm được cười, đưa hồ lô rượu lên nhấp một ngụm.

Hắn rơi xuống, tay vừa chạm vào cấm chế, nó liền như bốc cháy, từng lớp, từng lớp bị thiêu rụi, để rồi chỉ còn lại tro tàn. Tầng cấm chế cứ thế tan biến.

Thực tế, lớp cấm chế này được bố trí vô cùng tinh vi, lại nằm sâu dưới vách núi hiểm trở, e rằng hàng trăm năm cũng khó ai phát hiện ra. Thế nhưng, xui xẻo thay, nó lại gặp Trường An.

Ngay khoảnh khắc tay chạm cấm chế, hắn đã nhanh chóng phá giải nó ngay trước khi cấm chế kịp kích hoạt.

Ầm!

Bụi khói tung mù mịt, cuối cùng Trường An hiện thân.

Bên dưới vách núi này chìm trong bóng tối, chỉ có một vệt sáng yếu ớt le lói đến được chỗ Trường An đang đứng. Hắn bước dọc theo vách đá, không gian dần mở rộng, bóng tối nuốt chửng Trường An.

Giống như đi qua một đường hầm, cho đến khi một luồng ánh sáng mạnh mẽ rọi tới, Trường An mở mắt ra, trước mắt hắn không còn là một mảng đen kịt như trước.

Một thân ảnh mờ ảo, khoác áo bào xám, toát vẻ tang thương, khí chất thâm sâu khôn lường. Hắn liếc nhìn Trường An, rồi cảm thán:

“Ba trăm năm rồi, cuối cùng cũng có người tới.”

Trường An chỉ nhìn chằm chằm người kia, không nói một lời.

Dường như đã rất lâu rồi mới gặp lại người sống, người kia chỉ chắp tay, rồi với giọng điệu đều đều, trầm ổn mà nói:

“Tiểu tử, ngươi may mắn khi gặp được ta. Ta vốn là Tiên, trong một trận khổ chiến giành thắng lợi, nhưng vì vậy mà nhục thân hủy diệt, chỉ còn lại một tia tàn hồn. Nếu hôm nay ngươi gọi ta một tiếng sư phụ, lại giúp Nhược Trần ta khôi phục tu vi, sau này có thứ gì tốt đều sẽ chia sẻ!”

“Cơ duyên?”

Trường An nghe vậy cười nhẹ, ánh mắt lộ vẻ hứng thú, hắn nhìn người đàn ông áo xám.

Người kia cũng cười nhẹ, rồi cất giọng với vẻ cao ngạo:

“Đúng vậy, một cơ duyên trời cho có thể khiến kẻ phàm tục như ngươi bước vào con đường tu tiên!”

Chỉ thấy Nhược Trần cầm một chiếc nhẫn đen và ấn ngón tay lên nhẫn, không gian xung quanh liền biến đổi, lập tức để lộ ra vô số bảo vật, nhưng kèm theo vô vàn lớp cấm chế bao quanh.

Trường An nhìn cảnh này chỉ cười nhẹ, lại nâng bầu rượu lên hớp một ngụm, đoạn hỏi:

“Nhưng ta không muốn tu tiên.”

Nhược Trần nghe vậy ngẩn người, rồi lại trở về vẻ điềm tĩnh ban đầu, nhướng mày nói:

“Ta có thể đưa ngươi một viên đan dược giúp gia tăng tuổi thọ.”

“Ta không cần sống lâu.”

Trường An lơ đãng đáp, phủi mông ngồi xuống đất, dựa vào vách đá và đung đưa bầu rượu.

“Ta có thể cho ngươi gia tài bạc triệu, đủ để mua lại một quốc gia.”

Nhược Trần nhíu mày nói tiếp. Trường An ngừng lại một lúc, cuối cùng móc từ trong người ra hai đồng tiền, giơ ra cho hắn và thành thật đáp:

“Ta cũng có tiền.”

Nhược Trần:…

Không thể nào? Có kẻ đối diện với tu tiên, trường thọ và giàu có mà vẫn bình thản như vậy ư? Làm sao có thể xảy ra cơ chứ?

Hắn cắn răng. Nếu lỡ mất cơ hội lần này, có khi hàng trăm năm sau mới có kẻ đi xuống, nên… Bằng mọi giá phải đưa ra điều kiện đủ để lay động kẻ trước mắt!

“Ngươi thích cô gái nào? Ta có thể bày mưu để ngươi tán được nàng.”

Trường An im lặng một lúc, ngẩng đầu, kỳ quái hỏi:

“Tại sao không sử dụng tà pháp, biến nàng thành của ta?”

“Như thế trái với quy tắc của ta.”

Vượt ngoài suy nghĩ của Trường An, Nhược Trần lắc đầu, dứt khoát từ chối, không hề có ý nhượng bộ.

“Thôi được, ta cũng chẳng có hứng thú với cô gái nào cả.”

Trường An nghe vậy mà lắc đầu, sau đó hắn giơ bầu rượu lên đổ vào miệng:

“Hơn nữa, một kẻ bị kẹt dưới đây suốt ba trăm năm, không có một cô gái nào tới cứu thì có tư cách gì mà bày mưu cơ chứ?”

Nhược Trần:…

Ngươi có cần thiết phải xỏ xiên ta như vậy không hả?

Mất kiên nhẫn khi biết hắn sẽ luôn đưa ra những điều kiện không vừa ý mình, Trường An cười nhạt, rồi nói:

“Bái ngươi làm sư phụ, sau đó tu luyện mạnh hơn, đi thu thập các loại nguyên liệu, dược liệu quý hiếm trên thế gian, đương đầu với các thế lực lớn để đoạt bảo vật của họ, cuối cùng tập hợp đủ để phục hồi thân xác ngươi, chỉ thế thôi đúng chứ?”

Nhược Trần có chút ngạc nhiên, rồi gật đầu:

“Đúng vậy.”

Nghe vậy, Trường An gật gù, đưa tay xoa cằm, rồi hỏi tiếp:

“Ngươi có người thân nào trên thế gian chứ?”

“Không có.”

“Ngươi có thích gây thù chuốc oán, đi lung tung rồi chọc phải những kẻ tai to mặt lớn không?”

“Không có.”

“…Tốt.”

Trong khi Nhược Trần còn đang không hiểu vì sao tên phàm nhân trước mặt lại hỏi mình những điều đó, Trường An đã mỉm cười, bình thản nói:

“Tiểu tử, ngươi may mắn khi gặp được ta. Ta vốn là chủ quán trà, trong một trận mua đất thua lỗ lại giành được một mảnh lớn, nhưng vì vậy mà tiền bạc mất hết, chỉ còn lại một vài đồng bạc lẻ. Gọi ta một tiếng tiền bối, ta sẽ khôi phục nhục thân cho ngươi ngay bây giờ!”

Lời nói lưu loát như nước chảy mây trôi, thậm chí vì vậy, Nhược Trần đứng đơ người ra một lúc, rồi mặt tối sầm lại. Tên này, không những dám nói những lời to gan như vậy, thế mà còn ăn cắp nguyên lời thoại của hắn, thậm chí còn biến tấu đi!

Mẹ nó chứ, ngươi nghĩ chỉ cần nặn đất sét là xong sao?

“Khôi phục thân thể?”

Nhược Trần cười mà không nói nên lời, nhưng trong lòng như có vạn con ngựa đang phi nước đại. Trường An ngồi thẳng người dậy, móc từ trong người ra vài cục đất sét, bắt đầu nặn thành hình người.

Con mẹ nó, ngươi thực sự lấy ra một cục đất sét?

Nhược Trần nhìn chằm chằm, chợt bất giác buột miệng:

“Mũi thấp quá, làm cao lên một chút đi.”

“Được thôi.”

Trường An gật đầu bèn sửa, nhưng vì tay nghề vụng về nên càng khiến mọi chuyện rối tung lên.

Nhược Trần thấy vậy, khẽ cau mày, ngồi xu��ng đối diện Trường An, tay đưa ra cầm lấy cục đất sét rồi nặn:

“Không phải, ngươi không có khiếu chút nào.”

Trường An nghe vậy, nhìn chằm chằm động tác tay nhanh thoăn thoắt của Nhược Trần. Tảng đất sét nhanh chóng thành hình một người thanh niên mặc áo dài xám, hắn gật gù tán thưởng:

“Lão Nhược, tay nghề không tệ đâu.”

Nhược Trần nghe vậy đắc ý trong lòng, nhưng khi nặn xong đất sét thành hình người, hắn mới ngẩn người ra.

Không đúng, chẳng phải chính mình muốn nhờ hắn khôi phục thân thể, thu hắn làm đồ đệ sao? Sao lại chuyển sang chơi trò nặn đất sét rồi???

“Khoan, chúng ta…”

Nhược Trần còn chưa dứt lời, đã thấy Trường An lấy từ trong người ra vài lọ màu nước và cọ vẽ, thành thật nhìn hắn:

“Đây, để ta vẽ cho.”

Nhược Trần nghi hoặc đưa tượng đất cho Trường An, sau đó định nói gì đó, nhưng rồi hắn biến sắc, giơ tay đoạt lại bức tượng lẫn cọ vẽ:

“Lem màu hết cả rồi, ngươi có biết vẽ không hả???”

Trường An ngượng ngùng cười, rồi đẩy luôn cả hộp màu và cọ vẽ về phía Nhược Trần, đoạn nói:

“Ngại quá, trình độ của ta hơi kém, thôi đành nhờ lão Nhược vẽ tiếp vậy.”

Nhược Trần cảm thấy có gì đó sai sai, tuy vậy hắn vẫn cầm cọ lên và tô điểm cho bức tượng. Cách vẽ của hắn rất chuyên nghiệp, thoáng chốc bức tượng đã trở nên sinh động hơn nhiều, trông không khác gì người thật.

Trường An nhìn bức tượng này, không nhịn được cảm thán:

“Ài lão Nhược, da trắng tay thon, tóc dài mặt thanh tú, ngươi quả thực là một mỹ nữ.”

Nhược Trần:…

Ngươi đối với cái đẹp có hiểu lầm gì đó đúng không?

Nhưng chợt, hắn ngẩn ngơ, rồi đặt bức tượng xuống và hắng giọng:

“Chúng ta nói chuyện đến đâu rồi?”

Trường An nghe vậy cũng ngẩn người, rồi bừng tỉnh, nắm bức tượng lên giơ ra, mỉm cười:

“Đúng vậy, một cơ duyên trời cho có thể khiến kẻ phàm tục như ngươi trở thành người trần mắt thịt!”

Nhược Trần trầm mặc, vô cảm nhìn Trường An.

Ngươi thực sự ăn cắp hết lời thoại của ta ư? Đất sét do ta nặn, màu là ta tô, ngươi lấy đâu ra can đảm mà nói câu đó vậy?

Tại sao phàm nhân như ngươi không thể kinh hãi, rồi mừng rỡ như điên mà nhận ta làm sư phụ, sau đó mang ta ra khỏi đây và khôi phục thân xác chứ???

Lúc này, hắn thực sự muốn lao tới bổ đầu Trường An ra, xem xem bên trong rốt cuộc có gì.

Cuối cùng, Nhược Trần cắn răng phất tay, từ trong nhẫn trữ vật lập tức bay ra một quyển công pháp, rồi hắn giơ ra cho Trường An, nói:

“Xem nó đi! Ngươi sẽ hiểu tu tiên mạnh đến mức nào! Mà ta có thể đưa ngươi trở thành kẻ mạnh nhất trong số những người tu tiên ở thế giới này.”

Trường An ngạc nhiên nhận lấy, mở ra lật từng trang đọc, trong khi Nhược Trần quan sát hắn chằm chằm.

Công pháp này tên Cửu Tử Thành Tiên.

Tiên nhân có thể di sơn đảo hải, trích tinh nã nguyệt, thoát khỏi vòng luân hồi,…

Trường An càng đọc, đôi mắt hắn càng lộ vẻ hứng thú. Nhược Trần thấy thế mà cười đắc ý.

Hừ, cuối cùng cũng hứng thú chứ gì?

Sau đó, người trước mắt hắn lại lấy từ trong túi áo ra bút lông và nghiên mực.

Nhược Trần: ???

Khoan đã, mẹ nó chứ, túi áo ngươi chứa bao nhiêu thứ vậy? Ngươi rốt cuộc cái gì cũng để trong đó sao?

Và phản ứng thứ hai của hắn là…

“Cái tên này, đừng có tự tiện chỉnh sửa công pháp c���a người ta!!!”

Hắn giật mình, lao về phía Trường An định đoạt lấy bút lông trong tay hắn, nhưng Trường An đã hạ bút lên giấy, viết thoăn thoắt, tốc độ không hề chậm trễ chút nào.

Cuối cùng, Trường An ngừng lại, đặt lại cuốn công pháp vào tay Nhược Trần, cười nhẹ gật đầu:

“Không cần cảm ơn.”

Nhược Trần:…

Cảm ơn cái quỷ gì! Mẹ nó chứ, ngươi nghĩ gì mà dám đi chỉnh sửa công pháp hả?

“Một cuốn Hoàng Phẩm công pháp, ngươi vậy mà lại phá nó?”

Hắn vội vã lật ra kiểm tra, rồi chợt ngẩn người.

Trường An chỉ cười, giơ bình rượu lên nhấp một ngụm, bình thản không nói gì.

Mỗi cuốn công pháp đều có một chút đạo vận bám trên đó, nếu kiếm pháp là kiếm đạo, đan pháp là đan đạo, thì cuốn công pháp này…

Phàm, Trân, Huyền, Hoàng, Đế. Đạt đến Hoàng cấp, công pháp này hoàn toàn là cả một mảng lớn đạo vận! Kẻ phàm nhìn vào cũng sẽ lĩnh ngộ được thứ gì đó.

Cửu Tử Thành Tiên, tìm kiếm sinh cơ trong tử vong, mỗi một tầng đều vô hạn tiếp cận cái chết, cuối cùng vì thế mà thành Tiên!

Nhưng, cái này, cái này…

Trong lòng Nhược Trần chấn động khôn cùng, chỉ thấy bên trên cuốn sách, liền có một tầng đạo vận khủng bố tỏa ra từ những dòng chữ mà Trường An sửa lại.

Đế Cấp Công Pháp!

Chỉ vài nét bút, tên này đã nâng tầm Cửu Tử Thành Tiên lên một cấp bậc mới!

“Ngươi, là ai?”

Cuối cùng, chỉ có một âm thanh run rẩy vang lên, hỏi.

Nhược Trần ngẩng đầu. Cuộc đời hàng trăm năm của một vị tiên, giờ đây lại được chứng kiến một cảnh tượng.

Người đàn ông với vẻ ngoài rất bình thường, khí chất an tĩnh, nâng bầu rượu lên mỉm cười, khẽ nhấp một ngụm.

Dường như hơi ngẫm nghĩ về vấn đề này, cuối cùng hắn chỉ cười đáp lại:

“Một người bình thường, chỉ là sống rất lâu.”

Bản dịch này được thực hiện bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, với mong muốn mang đến trải nghiệm tốt nhất cho độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free