Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 38: Chúng ta báo triều đình

Sáng sớm lại đến, ánh nắng ban mai phủ xuống khu rừng xanh mướt, tạo nên một bức tranh phong cảnh đẹp vô cùng.

Nhưng trong phòng ngủ, Trường An đóng chặt hết cửa sổ, hắn quấn chặt chăn quanh mình, chỉ để lộ khuôn mặt ra, run lẩy bẩy không thốt nên lời.

Bên ngoài thiên nhiên đẹp đẽ là vậy, mà thế giới này vẫn có những kẻ ru rú trong nhà, chọn cách gói gọn thế giới của m��nh trong căn phòng gỗ nhỏ, thật đáng tiếc làm sao…

Đáng tiếc cái quỷ!

Trường An chửi thầm trong đầu. Dù trời nóng nực, lại thêm một lớp chăn quấn quanh người, nhưng hắn vẫn cảm nhận được cái rét lạnh đang bủa vây cơ thể.

Cái này không liên quan tới nhiệt độ bên ngoài, càng không phải xúc giác của Trường An có vấn đề, mà bởi vì…

Hắn gặp ma.

Đúng vậy, con ma còn quay lại nhìn hắn, thậm chí còn nở nụ cười.

Nghĩ tới đây, Trường An chỉ khẽ thở dài, đôi mắt liếc nhìn qua khe cửa sổ, ánh mắt thoáng vẻ mơ hồ.

Vì sao, một thế giới tu tiên huyền huyễn, nơi nhân vật chính thường "trang bức" và "đánh mặt" kẻ khác, lại xuất hiện chi tiết kinh dị thế này chứ?

Không hợp lý, không hợp lý, không hợp lý chút nào cả!!!

“Không đúng, đây là thế giới tu tiên mà!”

Đột ngột, như vừa nắm được điểm mấu chốt, Trường An ngẩn người ra, sau đó hắn bừng tỉnh.

Trong thế giới tu tiên, cường giả có thể di sơn đảo hải, bất hủ trường sinh, vậy thì một con ma nhỏ nhoi có thể làm gì cơ chứ?

Sau một đêm kinh hoàng, nỗi sợ của Trường An đã vơi bớt nhiều, hắn dần lấy lại bình tĩnh, khôi phục khả năng tư duy bình thường.

Con ma đó lặng lẽ xuất hiện sau lưng hắn, lại không giết Trường An, chứng tỏ nó không có khả năng làm điều đó.

Hơn nữa, khi Nhược Trần đến bờ sông đối diện, hắn cũng không hề nhận thấy điều gì bất thường, vậy nên con ma đó hoặc là đã rời khỏi nơi này, hoặc là… Nó đang lẩn trốn?

Càng nghĩ, mọi chuyện càng trở nên rõ ràng hơn, cuối cùng hai mắt Trường An sáng lên, hắn nhảy xuống giường, vẫn còn quấn chăn quanh người, bước vội ra khỏi quán:

“Lão Nhược!”

***

Bên ngoài quán trà, Thanh Diệp vẫn thoắt ẩn thoắt hiện như mọi khi, nên lần này, Nhược Trần đành bất đắc dĩ trông quán.

Vừa tiễn xong một đợt khách, lúc này trong quán chỉ còn lại một mình Nhược Trần, hắn cho trà vào ấm, chậm rãi pha.

Chỉ là pha trà, vậy mà trong tay hắn cứ như một nghệ thuật, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo, tựa như một bức tranh.

Rót trà ra tách, hương trà hòa quyện với mùi mật ong rừng dịu nhẹ tỏa khắp căn phòng. Nước trà sóng sánh trong ly, nhìn thôi cũng đủ thấy đây là loại thượng hạng.

Nhược Trần nâng tách trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, một khung cảnh tựa tiên nhân thoát tục.

Dù trong lòng đang suy nghĩ miên man, hắn vẫn toát ra khí chất siêu phàm thoát tục.

“Tiền bối bị ma dọa sợ?”

Nhược Trần nghi ngờ tự hỏi lòng, hắn chẳng mấy tin vào điều đó.

Thực lực của Trường An đã lộ ra trước mắt hắn, người này tiện tay có thể bố trí trận pháp cực kỳ mạnh mẽ, một ngón tay cũng có thể biến đất sét thành thân thể người, thực lực sâu không lường được.

Nhưng đồng thời, Nhược Trần cũng cảm thấy điều này khá khả thi.

Bỏ qua thực lực, cách sống của Trường An lại rất đỗi bình thường, tiền bối chẳng có gì nổi bật.

Sống bình thường, vui thì cười ha hả, buồn thì mặt xịu xuống, tức giận thì mặt đỏ bừng bừng, gặp thiên tài, thiên kiêu thì đưa ánh mắt ghen tị nhìn, gặp kẻ mạnh hơn thì ngưỡng mộ, thấy mỹ nữ là dán mắt vào nhìn.

Nhưng cũng chỉ đến vậy, gặp kẻ mạnh hơn, gặp mỹ nữ, dù ngưỡng mộ hay kính nể đến mấy thì tiền bối cũng chẳng làm gì họ, cứ như một người bình thường, sau tất cả lại quay về với cuộc sống thường nhật.

Vậy nên nếu xét theo phương diện người bình thường, khả năng cao Trường An sợ đến ngất xỉu chính là bởi vì thấy ma.

Nhược Trần ngẫm nghĩ, rồi nhấp một ngụm trà, thở dài:

“Tiền bối, đúng là khó hiểu…”

“Lão Nhược!”

Đột ngột, Trường An đẩy cửa xông vào, lớn tiếng gọi. Hắn còn định nói gì thêm nhưng rồi lại tròn mắt nhìn khung cảnh trước mắt.

***

Trước mặt hắn, một người thanh niên với khí chất trầm ổn như núi, dáng vẻ thanh thoát, khí chất thoát tục, mỗi cử chỉ đều toát lên mị lực khó cưỡng, khiến Trường An không thể rời mắt được.

Mà Nhược Trần cũng ngẩn người ra, giật nhẹ khóe miệng quan sát Trường An.

Chàng trai trẻ với khuôn mặt hết sức bình thường đang há hốc miệng ra, thân thể quấn chặt chăn, chỉ để lộ mỗi khuôn mặt.

Đại khái là giống như một con ốc sên? Hay là giống như một khối chất nhờn di động?

Ở cửa phòng, chàng trai trẻ có vẻ quê mùa, chẳng có gì nổi b���t, lại quấn chăn, nhìn kiểu gì cũng thấy cách ăn mặc này thật là xấu xí.

Đối diện, người thanh niên khí chất như tiên, tao nhã thưởng thức trà, trông y hệt một “mỹ nam” trong truyền thuyết.

Hình ảnh hai người đối lập nhau rõ rệt, tựa như hai thế giới khác biệt.

Cuối cùng, Nhược Trần cũng không nhịn được, hắn thở dài đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng cất tiếng:

“Tiền bối, ngài tỉnh rồi.”

“Đúng vậy, lão Nhược, ta hết sợ rồi!”

Nghe Trường An đáp lời, Nhược Trần chỉ còn biết lặng thinh.

Tiền bối, mình đã cố gắng tránh đi bằng cách thay thế câu hỏi thành “ngài tỉnh rồi” vậy mà tiền bối lại thẳng thừng thừa nhận mình sợ ma.

Ngài có biết thể diện của mình đang khóc chứ?

Không đợi Nhược Trần nói tiếp, Trường An đã ngồi xuống đối diện hắn, mắt dán chặt vào ấm trà, sau đó gật gù.

Ừm, cho dù cùng là trà búp tiên, khi qua tay mình thì chỉ là hàng thường, nhưng qua tay Lão Nhược lại lập tức thành phẩm cao cấp!

Trường An tự rót trà ra tách, sau đó nhấp một ngụm, cảm nhận hương vị của nó mà lại gật gù thêm một lần nữa.

Vị rất ngọt, rất tuyệt! Đúng là phong thái của hàng cao cấp bày bán trên thị trường!

Nhược Trần: “...”

Đột ngột đẩy cửa xông vào bảo hết sợ ma, rồi lại ngồi phệt xuống trước mặt hắn, tự pha trà uống, liên tục gật gù, hành vi của tiền bối ngày càng khó hiểu.

***

Trường An chỉ cười nhẹ, rồi đặt tách trà xuống bàn, tiếng va chạm trầm đục phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong quán trà.

“Nhược Trần, ma, chung quy cũng chỉ là linh hồn người chết oan. Thế giới này chẳng thiếu tiên nhân có thể trảm yêu trừ ma.

Mà chúng ta…”

Thực lực chúng ta đang đứng trên đỉnh của thế giới này?

Nhược Trần nghĩ thầm, nhưng rồi hắn lắc đầu không nói, nghiêm túc nhìn Trường An, một đáp án khác chợt hiện lên trong lòng.

“Hai chúng ta đều là người thường!”

Người sau vỗ bàn đắc ý nói to, như thể thân phận “người thường” này có gì đó phi phàm, vượt trội hơn hẳn mọi thứ khác vậy.

Nhược Trần: “...”

Ừm, đúng là phong cách nói chuyện của tiền bối. Mình biết thế nào ngài cũng nói thế.

“Chúng ta muốn bình yên, nhưng không vì thế mà nhịn nhục để kẻ khác khiêu khích.”

Ánh mắt Trường An chợt trở nên sắc bén, hắn lạnh lùng nói, rồi đứng dậy, nhìn xuống Nhược Trần.

Nhược Trần thoáng ngẩn người, sau đó hắn chợt đứng dậy, chắp tay nói:

“Tiền bối nói đúng, cho dù là hổ ngủ say đi chăng nữa thì suy cho cùng vẫn là hổ!

Ngài muốn đích thân ra tay tiêu diệt nó?”

Nhược Trần trong lòng không khỏi tự trách, cớ sao chỉ vì Trường An chọn cách sống bình thường mà mình lại thực sự xem tiền bối như một kẻ bình thường chứ?

Người, không thể bị vẻ bề ngoài lừa gạt được!

Nhưng Trường An chỉ ngớ người, sau đó hắn đưa tay lên gãi đầu, thành thật nhìn Nhược Trần:

“Lão Nhược, ý ta là… Chúng ta báo triều đình để cho người xử lý…”

Ngươi muốn đẩy ta vào chỗ chết hả?

Bầu không khí thoáng chốc im lìm, tiếng quạ quác quác vang lên, như muốn nhấn mạnh thêm nỗi “quê độ” của Nhược Trần.

Nhược Trần: “...”

Tiền bối, quả là tiền bối…

***

Bản dịch này thuộc về truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free