(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 37: Ngoại truyện: Tà Quân
Tuyết phủ trắng xóa khắp thị trấn, đứa trẻ ngồi quỳ trước ngôi nhà đổ nát của mình, khóc nức nở.
Chẳng còn lại gì ngoài đống đổ nát hoang tàn. Chiến tranh đã thổi bùng ngọn lửa hủy diệt, thiêu rụi sinh mệnh muôn người, cuối cùng chẳng chừa lại bất cứ thứ gì cho ai.
Đứa trẻ ấy cũng trở thành dân lưu vong, bắt đầu di chuyển khắp tứ phương, lang thang qua nhiều vùng đ��t lân cận.
Trong khi những người khác còn tê liệt vì sự tàn khốc của chiến tranh, đứa trẻ ấy lại bắt đầu suy ngẫm về nhiều điều.
Đôi khi, nó mơ mình là đế vương, có thể hiệu triệu vạn quân.
Đôi khi, nó mơ mình là tuyệt thế tiên nhân, không gì không làm được.
Đôi khi, nó lại mơ mình cưỡi rồng vàng, bay lượn khắp trời xanh.
Chính vì lẽ đó, đứa trẻ sớm trưởng thành, bắt đầu suy nghĩ về những điều sâu xa hơn.
Vì sao có luân hồi? Vì sao với kẻ này, chỉ cần sống sót là đủ, kẻ khác lại mong muốn địa vị cùng quyền thế? Vì sao có Kiếm Đạo, Nhân Đạo, Thiên Đạo, Đạo rốt cuộc là gì?
Xuân đến, đông qua, thu về, thoáng chốc đã trôi qua ba năm. Để chuẩn bị cho sự sinh tồn trong trời đông giá rét, đứa trẻ đi vào một ngôi làng bỏ hoang, mong tìm được thứ gì đó.
Rồi, trong một góc tường, nó tìm thấy một người đang bất tỉnh.
Trong tiết trời khắc nghiệt như vậy, cảnh tượng này vốn không hiếm. Đứa trẻ vẫn bình tĩnh tiến tới, định kéo người đàn ông đi để cứu sống hắn.
“Thằng nhóc, ta chẳng có gì cho nhóc đâu.”
Người đàn ông bất chợt nở nụ cười, khiến đứa trẻ giật mình sợ hãi, toan rụt tay lại, nhưng đã bị đối phương giữ chặt.
“Ta không phải ma quỷ, chỉ là một tên nông dân rảnh rỗi mà thôi.”
Dù sau lưng mang một chiếc rìu, bên hông giắt nhúm lá khô, nhưng người đàn ông lại toát ra khí thế bất phàm. Kỳ lạ hơn, đôi tai hắn rất dài, có lẽ tới tận vai, mỗi khi hắn cử động lại đung đưa theo nhịp.
Là tiên nhân.
Đứa trẻ ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này, sau đó đột ngột quỳ xuống đất.
“Tên nhóc, ngươi làm gì đấy?”
Người đàn ông khó hiểu hỏi, đứa trẻ bèn nói ra những vấn đề mà bản thân còn chưa tìm ra đáp án, mong được giải đáp.
“Cho dù sống sót đã khó, thế mà trong thời buổi này lại có người cầu đạo như ngươi, tên tiểu quỷ.”
Đôi mắt người đàn ông sáng bừng như nhìn thấy kho báu, rồi hắn đáp lại những câu hỏi bằng chất giọng êm tai, mặc cho đứa trẻ liên tục gây khó dễ.
Ngày thứ nhất nhanh chóng kết thúc, người đàn ông đưa ra một ước định với đứa trẻ, rằng ngày sau hãy đến n��a.
Suốt ba ngày liên tiếp, dù vẫn chưa thể giải đáp hết những thắc mắc của đứa trẻ, người đàn ông đã nói cho nó biết rằng những giấc mơ kia chính là kiếp trước của nó.
Nó, chính là người chuyển thế.
Cuối cùng, người đàn ông vỗ tay, cười lớn và nói:
“Tiểu huynh đệ thiên phú tuyệt trần, lại là tiên nhân chuyển thế. Nếu ngươi tiếp tục tu hành, chắc chắn sẽ lĩnh ngộ được Đạo Vận, vũ hóa phi thăng.”
Đứa trẻ cung kính chắp tay, ngẩng đầu nhìn hắn:
“Tiên nhân muốn thu ta làm đồ đệ?”
“Ta không phải tiên nhân.”
Người đàn ông lắc đầu, chỉ đưa tay xoa lên trán của nó, mỉm cười:
“Đạo bất đồng, ngươi có thể xem xét học vấn của ta, nhưng tuyệt đối đừng biến nó thành đạo của mình. Ta cũng không phải là tiên, chỉ là một tên nông dân rất rảnh rỗi.”
“Ngài biết rất nhiều, vậy sao không tu tiên?”
Người đàn ông chỉ cười khẽ, đoạn đáp lại:
“Đi một ngày đàng, học một sàng khôn. Tu tiên có lẽ là một con đường để đến với Đạo, nhưng tuyệt không phải là Đạo. Trăm sông chảy về một biển, cho dù phàm nhân, hay là thú vật, ắt cũng sẽ nắm được Đại Đạo. Vấn đề của ngươi, hi vọng tự ngươi sẽ tìm ra câu trả lời.”
“Tự ta…”
Đứa trẻ mơ màng lẩm bẩm, người đàn ông chỉ đưa tay ra rút một chiếc mặt nạ, lại đeo lên mặt nó.
“Chiếc mặt nạ này chẳng có gì đặc biệt, nhưng giữa đại dương ký ức bao la rộng lớn của những kiếp luân hồi trước, nó sẽ nhắc nhở ngươi rằng kiếp này, ngươi là chính ngươi. Ngươi có thể vận dụng khí chất Đế Vương, khoác Long Bào hay thi triển công pháp của kiếp trước, nhưng một khi cởi mặt nạ ra, kiếp này, ngươi vẫn là chính ngươi.”
Đứa trẻ cái hiểu cái không, chỉ đưa tay đón lấy mặt nạ, hỏi:
“Dám hỏi họ tên của ngài, sau này tất sẽ đền ơn báo đáp.”
“Không cần báo đáp, chỉ cần sau này ngươi giữ được bản tâm, sống được cuộc sống mà ngươi muốn. Tên ta là Phạm Nhĩ, nhưng ngươi cũng có thể gọi là Cuội.”
Đến nhanh rồi đi cũng nhanh, Cuội chỉ khẽ quay lưng, mỉm cười rồi thân hình tan biến theo gió.
“Tiểu huynh đệ, nếu có cơ hội, chúng ta lại đàm đ��o ba ngày ba đêm nữa.”
Không kịp gọi hắn là sư phụ, người đàn ông đã rời đi, tiêu dao tự tại đến lạ lùng. Đêm đó, ánh trăng tròn vành vạnh, những vết lồi lõm trên đó trông như một gốc cây đa cổ thụ.
Rồi, đứa trẻ ngày càng lớn, ký ức kiếp trước cũng dần dần rõ hơn. Nó thoát khỏi kiếp sống sinh tồn gian nan từng ngày, bắt đầu chu du tứ phía.
Kế thừa tinh hoa từ tám kiếp luân hồi trước, hắn nhanh chóng được các môn phái lớn coi là kỳ tài ngàn năm khó gặp. Mười tám tuổi ngộ đạo, cuối cùng hắn độ kiếp phi thăng lên Thượng Giới.
Cuối cùng, hắn cũng gia nhập một tông môn, trở thành đệ tử chính thức.
Càng nổi bật, tay hắn càng nhuốm máu.
Dần dần, những kẻ tìm đến hắn đều bị giết chết tàn nhẫn. Với khao khát được sống lâu hơn, hắn sẵn sàng liều mạng. Vì vậy, khi Vạn Giới Hỗn Chiến nổ ra, hắn giống như một ma thần, liên tục tước đoạt sinh mạng của từng vị đại năng, cường giả của các giới.
Cuối cùng, người đời xưng hắn là Tà Quân.
Nhưng, vẫn có một người ở bên cạnh hắn, cuối cùng thức t��nh kẻ đang nhấn sâu trong tuyệt vọng này.
Trong màn đêm u tối, đầu óc hỗn loạn, nhưng hắn dần dần tỉnh giấc.
Hồi kết của kiếp này đã đến.
Hắn khẽ cười, tay tháo mặt nạ. Toàn bộ khí thế trên người suy yếu dần, dung nhan cũng chậm rãi thay đổi.
Hắn, trở về với chính mình, trở về với dáng vẻ nguyên sơ, trước khi chín kiếp luân hồi diễn ra.
Khẽ bật cười, thân thể hắn tan biến vào bóng tối.
Đời thứ chín, kết thúc.
Đời thứ mười, mở ra.
Bản văn này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, không được sao chép và phân phối dưới bất kỳ hình thức nào.