(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 36: Đêm tối trong rừng sâu
Đêm đã khuya, mọi người đã chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.
Đột ngột, hai cặp mắt ló ra từ khe cửa phòng ngủ, rồi một thân ảnh bước ra khỏi quán trà.
“Giờ này, với lịch trình làm việc như một cỗ máy của lão Nhược, hắn chắc chắn đang ngủ say, còn Thanh Diệp thì đã ra ngoài suốt hai ngày, hẳn con bé cũng chẳng còn sức…”
Vì vậy, lúc này là thời điểm thích hợp nhất!
Trường An nghĩ thầm, rồi bước đến cạnh bờ sông, cách Vạn Sự Trà Quán một quãng rất xa, hai tay chắp sau lưng ngắm nhìn bầu trời đêm tĩnh lặng.
Dưới ánh trăng, hình ảnh thư sinh áo trắng hiện lên rõ nét, gió mát thổi qua làm tà áo nhẹ nhàng bay phấp phới.
Trường An cảm thấy rằng bộ dáng lúc này của hắn chắc hẳn phải cực kỳ đẹp trai.
“Quả nhiên, làm màu mới là đam mê của đàn ông chân chính,”
Hắn tự đắc lẩm bẩm, nhưng rồi vẫn thành thật bước đi quanh đây, thi thoảng lại đá một hòn sỏi, vặt một nhánh cây, bới một đống đất, trông chẳng khác gì đang dạo chơi cả.
Nhưng thực chất, Trường An đang bố trí trận pháp.
Đúng vậy, hắn muốn dựng một trận pháp bao trùm lấy khu vực này, chỉ là để đề phòng thôi. Nếu như lại có Điền Dã số hai, số ba, số bốn,… đột ngột xông vào khu vực này, Trường An còn biết vị trí để mà diệt sát từng tên.
Dù sao cũng cẩn tắc vô ưu, hơn nữa nếu Thiên Đạo ở nơi này thấy kẻ thù của Trường An liên tục kéo đến chốn này, chỉ sợ sẽ đá mông hắn ra khỏi thế giới mất.
Vừa lười biếng suy nghĩ, trong thoáng chốc Trường An đã đi được một vòng, giờ đây hắn đã trở về bờ sông, và từ bốn phương tám hướng, kết giới cũng đã hình thành trong yên tĩnh.
Hắn rút bầu rượu ra nhấp một ngụm, sau đó chỉ bình thản đứng đó nhắm mắt.
Trong bán kính hai cây số, nếu có bất kỳ kẻ nào có thể đe dọa đến hắn, Trường An đều có thể dễ dàng cảm nhận được và tiến đến xem xét tình hình.
Còn nếu mạnh đến mức Trường An không thể cảm nhận được?
Không có gì phải lo, quỳ xuống xin tha mạng một cái cũng chẳng chết ai.
“Meo~”
Đột ngột, tiếng mèo kêu “meo” vang lên, Hắc Miêu chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, từng động tác đều ưu nhã, bước chân nhẹ tựa lông hồng.
Trường An cười nhẹ rồi bế Hắc Miêu lên, nó cũng thè lưỡi liếm nhẹ lên mặt hắn một cái, rồi rúc mình vào lòng Trường An, đôi mắt đen tuyền nhìn về phía kết giới vô hình.
Trường An như hiểu ý của nó, chỉ cười ha hả, nhấp một ngụm rượu:
“Ta cũng không tinh thông kết giới, chỉ dựa vào một chút huyết mạch Chân Long trong người để tạo ra thôi, nếu tiền bối thấy sơ sài cũng phải.”
“Meo”
Trường An chỉ mỉm c��ời đưa tay gãi cằm Hắc Miêu, nó híp mắt lại, có vẻ rất hưởng thụ.
Có vẻ cho dù kẻ địch có tìm đến, cũng chẳng thể khiến Trường An bất ngờ được. Bởi vì hắn sống đủ lâu, thậm chí thế gian này chưa chắc đã có tình huống như vậy.
Sau đó…
Soạt, soạt!
Âm thanh như có vật gì đó cục cựa vang lên sau lưng Trường An, hắn cứng người, trong lòng nghẹn lại.
Trường An: “...”
Không đúng, cái mẹ gì vừa xảy ra vậy?
Mẹ nó, vừa mới thốt lên rằng không gì có thể làm bản thân bất ngờ, vậy mà ngay giây sau đã bị vả thẳng mặt rồi?
Ý chí của thế giới này phản ứng nhanh đến vậy cơ à?
Hắn nghi ngờ quay đầu nhìn về phía xa, đập vào mắt hắn chỉ là dòng sông tĩnh lặng, bờ bên kia cây cối um tùm, nhấp nhô mái ngói của một công trình bỏ hoang từ trước.
Từng là một công trình lớn, vậy mà giờ đây những gì còn lại chỉ là những mảng gạch đỏ rạn nứt được ánh trăng chiếu xuống một cách kỳ dị, cảm giác như từ sau ngóc ngách của chúng, có một đôi mắt đang dõi theo.
Sống lưng Trường An chợt lạnh toát, nhưng rồi hắn nâng bầu rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, tự nhủ trấn an:
“Chẳng có gì cả, xem ra là mơ thôi… Nếu có kẻ nào không bình thường thì kết giới đã phản ứng chứ!”
“Meo…”
Nhưng chợt, Hắc Miêu bình thản kêu "meo" một tiếng. Trường An dừng bước, nhưng hắn không quay đầu lại, mồ hôi từ lúc nào đã ướt đẫm trên trán.
Người xưa kể lại rằng, giác quan loài mèo mạnh hơn loài người rất nhiều, đặc biệt là mèo đen, bởi thế chúng có thể cảm nhận được những thứ mà Trường An không thể.
Mà trong rừng rú đêm khuya thế này, cạnh bờ sông, đối diện căn nhà hoang, chuyện ma quỷ trong rừng cũng không thiếu. Ngày xưa, Trường An từng được nghe ông hắn kể về ma xó, ma tranh, ma da, ma đói, ma lai… Vì vậy, trong phút chốc, những câu chuyện kinh dị nhanh chóng ùa về trong đầu hắn.
“Không, không phải đâu, ha ha”
Trường An cười gượng lắc đầu, hắn cố gắng giơ bầu rượu lên cao, nhưng rồi…
Lộc cộc lộc cộc!
Bầu rượu rơi xuống mặt đất, âm thanh trầm đục vang lên, tựa như tiếng sấm ập đến trong không gian tĩnh lặng này, tưởng chừng như sẽ đánh thức những “tồn tại” đang ẩn sâu trong đó.
Trường An giật thót, rồi hắn đứng im lìm, hai mắt láo liên nhìn quanh, cuối cùng nhận ra không có ai ở đây, chỉ một mình hắn, bèn thở phào, cúi người xuống cầm bầu rượu.
Mọi khi nơi này vốn rất bình thường, nhưng hôm nay lại có gì đó quỷ dị đến lạ… Khiến Trường An không rét mà run.
Vừa cầm bầu rượu lên, cuối cùng hắn quyết định nhanh chóng rời khỏi nơi này, bước chân gấp gáp, nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt Hắc Miêu vẫn không rời khỏi Trường An.
“Tiền bối, ngài…”
Trường An khó hiểu hỏi, để rồi khi nhận ra dù mình có đổi vị trí, thì Hắc Miêu vẫn không hề rời mắt khỏi khoảng không gian trước mặt, lông tơ khắp người Trường An dựng đứng.
Từ đầu đến cuối, Hắc Miêu nào có nhìn hắn?
Từ đầu đến cuối, nó đang nhìn sang bên kia sông, về phía căn nhà bỏ hoang kia.
Từ đầu đến cuối, nơi này không chỉ có một mình hắn, và tiếng sột soạt ban đầu cũng chẳng phải do loài động vật nhỏ nào gây nên.
Trường An hít một hơi thật sâu, rồi dứt khoát ngẩng đầu lên.
Bên kia sông, cạnh một thân cây đã sẫm màu, tán lá che khuất từng tia ánh trăng, khiến bên dưới chỉ còn một mảng tối mịt.
Một bóng người yên tĩnh đứng đó.
Bộ áo trắng rách rưới, máu đỏ thẫm loang lổ khắp người, thân thể gầy guộc trong bóng đêm càng lộ ra vẻ quỷ dị, kinh hoàng hơn nữa.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Trường An, nó ngẩng đầu, để lộ hốc mắt trống rỗng, từng dòng huyết lệ chảy ra không ngừng.
Nở một nụ cười ngoác tận mang tai, để lộ từng mảng da thịt rách toác, hàm răng trắng buốt lộ rõ dưới ánh trăng, những hình ảnh đáng sợ cứ thế ập vào mắt Trường An.
Trường An tái mặt, chân hắn bắt đầu run rẩy, rồi ngã xuống mặt đất, để rồi cuối cùng, một tiếng la lớn vang lên:
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!”
…
Thanh Diệp vừa nghe tiếng hét của Trường An đã giật mình, nàng nhào khỏi giường, với tốc độ siêu việt mà mắt thường khó lòng theo kịp, nàng lao vọt ra khỏi Vạn Sự Trà Quán.
Vừa đến nơi, nàng chợt giật thót, không kìm được đưa tay lay lay Trường An, gấp gáp lay gọi:
“Sư phụ! Sư phụ! Người sao vậy!?”
Nàng cắn răng ngẩng đầu quan sát xung quanh, nhưng không cảm nhận được bất kỳ điều gì kỳ lạ trong không khí. Rừng cây tĩnh mịch, nơi đây lại chỉ có hai người.
Rốt cuộc là…
“Cô nương, tiền bối chỉ ngất đi thôi, xem ra là gặp ảo giác đấy.”
Đột ngột, tiếng của Nhược Trần vang lên. Vì vẫn là người phàm, thức giấc giữa đêm nên cơn buồn ngủ vẫn chưa tan, đã thế hắn còn chạy một mạch đến đây ngay khi nghe tiếng hét của Trường An, nên trông hắn khá mệt mỏi.
Thanh Diệp nghe vậy, nàng mới thoáng tỉnh táo, chỉ đưa tay chạm vào ngực Trường An, cảm nhận được nhịp tim liền thở phào nhẹ nhõm.
Còn đập…
Nhược Trần thấy cảnh này, cuối cùng hắn chỉ thở dài, vuốt hai mí mắt cho bản thân thanh tỉnh đôi chút, rồi nói:
“Cô nương, chúng ta nên đem tiền bối về nghỉ ngơi thôi.”
“Ừm.”
Thanh Diệp gật nhẹ đầu, đoạn nhấc bổng Trường An lên, bế hắn đi ngang qua Nhược Trần. Hắn ta thấy cảnh này chỉ thoáng ngạc nhiên, rồi lắc đầu nhìn lại cảnh rừng rú.
Dưới ánh trăng, căn nhà hoang sâu trong rừng dần lộ rõ, tĩnh mịch, u ám, dẫu khung cảnh vắng vẻ, nhưng lại khiến hắn có cảm giác bị ai đó dõi theo.
Hắn nhìn chằm chằm một lúc, cuối cùng tiếng mèo chợt cất lên:
“Meo~”
Nhược Trần bừng tỉnh, sau đó hắn cúi xuống bế Hắc Miêu lên, nhưng Hắc Miêu chỉ né ra khỏi tay hắn, bước đi về phía Vạn Sự Trà Quán.
“Con mèo này… quả thực không hề tầm thường.”
Khẽ lẩm bẩm, Nhược Trần lắc đầu, cuối cùng rời khỏi nơi này.
Gió thổi lá cây đung đưa xào xạc, như có âm thanh nào đó đằng sau tiếng gió và tiếng lá.
Đêm tối, trong rừng sâu có bóng ma.
Từng câu chữ trong phần truyện này là thành quả của truyen.free, mong bạn đọc thưởng thức và không sao chép trái phép.