Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 35: Cao Thủ Luận Đạo

Ánh chiều tà dần buông, và đúng lúc đó, Nhược Trần cũng lờ mờ tỉnh dậy, chợt nhận ra mình đang nằm dưới một gốc cây.

“… Không phải mình đang trở về Hoàng Thành sao?”

Hắn lẩm bẩm, rồi đứng dậy. Cảm giác tay mình có vật gì đó, hắn cúi đầu nhìn xuống, đoạn nhíu mày khó hiểu:

“Bức tượng này… ở đâu ra vậy?”

Trên tay hắn lúc này, không biết từ lúc nào đã xu��t hiện một bức tượng hình người màu đen sẫm, dáng vẻ rất kỳ dị, chẳng thể nhìn rõ bất kỳ họa tiết nào.

Nhưng khi quan sát, Nhược Trần chợt thấy kỳ lạ, bởi thủ pháp nặn tượng cho thấy rõ ràng đó là do chính tay hắn nặn ra, chỉ là hắn không tài nào nhớ nổi mình đã làm điều này từ lúc nào.

Tuy trong lòng còn nhiều thắc mắc, Nhược Trần chỉ thở dài, cất bức tượng vào người, rồi hối hả bước về Kinh Đô.

“Chết thật, lại để tiền bối phải chờ như vậy…”

Khi vừa đến ngoại ô Kinh Đô, phi thuyền đã lọt vào tầm mắt Nhược Trần, hắn bèn thả chậm bước chân, và cuối cùng cũng gặp lại vị tiền bối của mình.

Đang… cắn nhau với Thiệu Tổ?

Nhược Trần chỉ có thể dùng cảnh tượng đó để miêu tả những gì đang diễn ra trước mắt mình.

“Chịu chết đi! Tổ Huynh!”

“Móa! Ta biết chắc đệ sẽ ra tay ám hại!”

Lúc này, Trường An và Thiệu Tổ đang kéo cổ áo, túm tóc nhau, lăn lộn trên mặt đất, chẳng khác gì hai đứa trẻ tranh giành đồ ăn.

Nhược Trần im lặng quan sát cảnh tượng này, bất giác cảm thấy Trường An ngày càng đánh mất vẻ cao nhân vốn có, trở thành một người thanh niên chẳng có gì đặc biệt, đôi lúc lại rất cà lơ phất phơ và ngốc nghếch.

“Mẹ nó! Huynh bỏ tay ra khỏi áo dài của đệ, rách rồi không sửa được đâu.”

“Nhả mồm của đệ ra khỏi huynh trước đi đã, cái thằng này!”

“Hừ, quân tử động khẩu không động thủ!”

“Vãi cả động khẩu không động thủ, liêm sỉ đệ đâu?”

“Ta đem bán đồng nát rồi!”

Cuối cùng, không thể nhịn được nữa, Nhược Trần chỉ khẽ hắng giọng một tiếng:

“Ừm… tiền bối…”

Bầu không khí yên tĩnh, hai người cứng đơ người lại, rồi tức khắc bật dậy, tay sửa lại cổ áo, mặt nghiêm nghị nhìn nhau, cuối cùng cả hai đều vờ như chẳng có gì xảy ra, chắp tay lại, cười rồi khen:

“Tổ Huynh, chưởng pháp của huynh ngày càng tốt, nếu cứ theo đà này, ắt sẽ đạt đến đăng phong tạo cực!”

“Không có gì, không có gì, An Đệ quả là người có học thức, khẩu kỹ ngày càng tốt, rất mong chờ lần sau được thỉnh giáo ‘răng lợi’ của đệ!”

Nhược Trần: “...”

Tiền b���i, các người túm cổ áo, giật tóc nhau, lăn lộn trên mặt đất, mà cuối cùng lại ra vẻ như cao thủ luận đạo…

Đoạn, Trường An “ngạc nhiên” quay đầu lại nhìn Nhược Trần, nở một nụ cười như chưa hề có gì xảy ra:

“Ấy, lão Nhược về rồi nhỉ? Ta không biết đấy.”

Trình độ đánh trống lảng của tiền bối cũng quá kém rồi…

Mặc dù vậy, Nhược Trần chỉ gật đầu, sau đó vừa bước lên thuyền, vừa hỏi:

“Tiền bối thấy Kinh Đô ra sao?”

Trường An: “...”

Nghe Nhược Trần hỏi, khuôn mặt Trường An thoáng lộ vẻ lúng túng và khó xử.

Nên nói gì bây giờ chứ?

Ừm, hai ngày qua ta được đệ nhất tiên tử của Thánh Tiên Tông cõng trên lưng, rồi phát hiện bản thân bị mất Thiên Nhãn, sau đó vào Hồng Đào Viện quỵt một bữa nhậu, phá đám đấu giá hội ở Kinh Đô, đắc tội Long Ngạo Thiên, cuối cùng tiêu diệt một kẻ địch siêu mạnh.

Nếu nói như vậy, chỉ sợ Nhược Trần sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khó hiểu. Vì vậy, Trường An chỉ cười nhẹ đáp:

“Một ngày rất thú vị, ha ha.”

Nghe vậy, Nhược Trần chỉ gật đầu cư���i. Hắn vừa định bước lên thuyền, chợt nghe âm thanh lạnh nhạt của Trường An vang lên:

“Lão Nhược, ngươi quên gì ư?”

Thân thể hơi khựng lại, Nhược Trần sững người. Cuối cùng hắn cười khổ, đưa tay chạm vào bức tượng đất nặn bí ẩn không biết từ đâu ra.

Tiền bối, không gì qua mắt được ngài…

Hắn quay đầu lại, chỉ thấy lúc này Trường An đang dùng hết sức lực bám chặt vào thành thuyền, nhưng thân thể hắn vẫn không ngừng tuột xuống, dường như sắp rơi ra.

“Lão Nhược, ngươi không giúp thì ta chẳng biết cách gì lên thuyền đâu.”

Nhược Trần: “...”

Hắn thở dài rồi đưa tay kéo Trường An lên. Khi vừa lên boong thuyền, Trường An nhìn xuống dưới rồi hô to:

“Tổ Huynh, huynh đâu rồi?”

“Huynh đây, huynh đây!!!”

Giọng Thiệu Tổ vang lên đáp lời, nhưng dưới đó chẳng có ai. Nhược Trần chợt biến sắc, còn Trường An ngừng lại một hồi, cả hai đều cảm thấy sống lưng lạnh buốt, đồng loạt quay đầu lại.

Chỉ thấy lúc này, Thiệu Tổ đã cầm lá cờ từ lúc nào không hay, giơ lên cao, linh khí cuồn cuộn trào ra từ c�� thể gã.

“Bám chặt vào nào!”

Chiếc thuyền bắt đầu lơ lửng trên không trung. Trường An nhìn cảnh này, chỉ thở dài lắc đầu, rồi bật cười bất đắc dĩ.

Sau đó quay người chạy tới ôm chặt lấy cột thuyền.

“Mẹ nó!!! Biết thế đã đi bộ về!!!”

Tiếng hét thảm thiết vang lên khắp Kinh Đô, khiến mọi người đều ngừng lại đôi chút, khó hiểu nhìn bầu trời, nhưng rồi ai nấy lại tiếp tục công việc của mình.

Hồng Đào Viện bắt đầu đón khách, hội bán đấu giá lại chuẩn bị nhập hàng cho tháng sau, ngày thường vẫn cứ tiếp diễn.

Ai cũng có cuộc sống riêng, nhưng hai tên đần nào đó đã lặng lẽ ném một hòn đá vào mặt hồ tĩnh lặng, đem lại khoảnh khắc dở khóc dở cười cho những người xung quanh.

Trong khi đó, ở quán trà của Trường An.

Người phụ nữ nhẹ nhàng đưa tay vuốt xuống, vết nứt không gian cũng vì thế khép lại. Khi nó mở ra một lần nữa, khung cảnh bên kia đã là một nơi hoàn toàn khác.

Không thể thấy rõ bên kia vết nứt là nơi nào, nhưng dù vậy, khi không gian vừa mới mở ra, cả căn phòng đã ngập tràn vẻ lạnh lẽo và quỷ dị. Trời đang ban trưa, vậy mà bên trong quán trà, không một tia sáng nào lọt vào.

Nàng chậm rãi bước vào bên kia, vết nứt cũng dần khép lại. Tiếng cười đầy hứng thú vang lên:

“Chân Long Ngự Bào… thú vị đấy.”

Cuối cùng, mọi thứ trở về như cũ, ánh sáng một lần nữa chiếu vào quán trà, giống như chưa từng có gì xảy ra vậy.

Mãi đến một hồi lâu sau, dường như mới có người trở về.

Thanh Diệp đẩy cửa bước vào quán trà. Nàng nhìn quanh quán trà một lúc, rồi lấy một cái chổi ra quét nhà.

“Sư phụ rời nhà với tiên sinh, đi có việc ư?”

Nàng khẽ lẩm bẩm, thoáng trầm ngâm suy nghĩ, rồi một cuốn sách lọt vào mắt nàng.

Thật tình, đã bảo sư phụ bao nhiêu lần là đọc sách xong rồi, phải để lại đúng vị trí chứ.

Nàng thở dài, rồi bước tới, cầm cuốn sách lên định cất đi, vậy mà khi ánh mắt lướt qua cái tên trên trang bìa, Thanh Diệp chợt khựng lại.

Thánh Gióng? Chẳng lẽ đây là tác phẩm ghi chép về một truyền kỳ?

Thoáng ngẫm nghĩ một hồi, nàng còn định mở sách ra đọc, nhưng rồi chợt một tiếng động lớn vang lên, cứ như thể mặt đất bị vật gì đó đâm sầm xuống.

Ầm!

Thanh Diệp chợt nhíu mày. Nàng đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, vẻ mặt hơi khó chịu.

Ban ngày ban mặt, vậy mà có kẻ dám gây sự ư?

Rốt cuộc là tên nào to gan đến vậy?

Sau đó, cửa mở ra, Nhược Trần bước vào, khuôn mặt lạnh nhạt, dáng vóc cao gầy, khí chất nam thần tổng giám đốc toát ra.

Trên vai hắn, vác theo Trường An đang mê man bất tỉnh.

“Cô nương, tiền bối bị say thuyền rồi.”

Bầu không khí thoáng chùng xuống trong tĩnh lặng. Thanh Diệp nghe vậy cũng chỉ trầm mặc, cuối cùng nàng nở nụ cười như đã hiểu rõ:

“Tiên sinh, đưa sư phụ vào phòng nghỉ ngơi đi.”

Bất giác, nàng cũng quên mất việc về cuốn sách đó. Sản phẩm trí tuệ này do truyen.free nắm giữ bản quyền, kính mong độc giả trân trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free