Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 33: Anh hùng cứu mỹ nhân

Mình là ai? Mình đang ở đâu? Mình đang làm gì?

Trường An lê bước, ôm chặt cô gái trong lòng, nhìn khu rừng xanh mướt trước mắt, những suy nghĩ cứ thế cuộn trào trong lòng.

Một bóng người trung niên cầm cuốc đi qua, dáng vẻ như đang truy đuổi ai đó. Trường An vội nấp sau gốc cây cổ thụ, bi ai thở dài.

Rốt cuộc… chuyện này là sao?

Trong lòng hắn vẫn còn mơ hồ lắm…

“Hừ, hắn trốn đâu rồi?”

Người đàn ông trung niên hừ lạnh rồi bỏ đi tiếp. Trường An nhân cơ hội rời khỏi gốc cây, lòng mang nỗi buồn man mác mà tiếp tục bước.

Rốt cuộc, hắn đã quên mất điều gì…

“Lạ thật, tao vừa thấy bóng thằng nào ở đây.”

Một bà lão cầm gậy gộc đi ngang qua, dù tuổi đã cao nhưng vẫn có sức khỏe dồi dào, dường như cũng đang truy lùng ai đó.

Quan sát một hồi, không tìm thấy ai, bà chỉ đành cau mày tặc lưỡi rồi tiếp tục truy tìm kẻ tình nghi.

Sau đó, Trường An lại chui ra từ đống lá, bi ai ngẩng đầu nhìn trời, thở dài thườn thượt.

Rõ ràng có một tia sáng lóe lên trong đầu hắn, nhưng vì sự xuất hiện bất ngờ của bà lão khiến Trường An giật mình, vội vàng trốn xuống đống lá.

Chỉ là, rốt cuộc bản thân quên mất điều gì?

Bất chợt, từ sau lưng truyền đến vô số tiếng bước chân dẫm lên cỏ khô, tiến về phía hắn. Một tia sáng lóe qua đầu Trường An, hắn bỗng bừng tỉnh.

Đúng rồi, hắn là Trường An, hiện là kẻ tình nghi trong vụ cưỡng dâm thiếu nữ nhà lành và đang bị mọi người truy bắt.

Nghĩ đến đây, chỉ thấy…

Hắn co chân bỏ chạy, tay vẫn ôm theo Thiên Kiều:

“Con mẹ nó, bà con cô bác tha cho cháu!!! Cháu thực sự vô tội mà!”

Được rồi, lúc này mình phải bình tĩnh. Mình là người xuyên việt, đã có kinh nghiệm đấu võ mồm với mấy bà cô hàng xóm rồi, không có gì phải sợ hãi cả.

“Im mồm! Có gan thì đứng lại xem nào!”

“Đúng đúng, có giỏi thì đứng lại xem đi, bọn tao đã làm gì mày đâu?”

Dân làng hùa nhau nói vọng theo, tiếng mắng chửi của họ vang vọng khắp nơi.

Bình tĩnh cái quần què! Làm quái nào bình tĩnh trong tình huống này được?

Trường An quay đầu nhìn, đập vào mắt hắn là cảnh tượng kinh hoàng: người có giáo dùng giáo, người có gươm dùng gươm, không có thì dùng cuốc, thuổng, gậy gỗ truy đuổi hắn. Nước mắt bất giác chảy ròng.

Mẹ nó, đứng lại cái quần, đứng lại thì hắn sẽ trở thành bị thịt cho mấy người đó đâm chém mất.

Đột ngột, giọng Thiệu Tổ chợt vang lên từ phía sau, hắn hét lớn:

“Mọi người bình tĩnh, nếu cứ giữ khư khư gươm giáo, gậy gộc trên tay thì không thể truy bắt được kẻ đó đâu!”

Trường An thấy cảnh này, lòng hắn ấm hẳn lên. Hắn ôm chặt Thiên Kiều và tiếp tục chạy.

“Tổ Huynh…”

Đúng vậy, đúng như dự đoán, Tổ Huynh là người duy nhất hắn có thể đặt lòng tin vào lúc này. Quả nhiên huynh chính là kẻ si mê võ hiệp, trong lòng luôn ôm chí cứu thế chúng sinh…

Trong lúc đó, Thiệu Tổ nhếch mày, sau đó nắm lấy một cây gậy ném về phía Trường An, tự tin nói:

“Ném đi! Nhắm vào người hắn mà ném! Kẻ gian dâm như thế không cần phải bắt sống đâu, chư vị!”

“Con mẹ nó!”

Cùng phe cái quần què! Lão ta cũng chỉ là một trong số những kẻ muốn ám hại mình!

Và thế là, thay vì một cuộc truy đuổi đơn thuần, giờ đây đã biến thành một cuộc truy sát đẫm máu.

Trường An vừa né giáo mác, gậy gộc tới tấp, vừa điên cuồng giật giật khóe miệng. Tổ tông mười tám đời nhà Thiệu Tổ đã bị hắn chửi không biết bao nhiêu lần.

“Các người đừng đuổi nữa! Có thể cô dì chú bác không tin, ba mươi phút trước cháu vừa ra tay tiêu diệt kẻ âm mưu xâm chiếm thế giới này…

Và người con gái cháu ôm trong tay cũng không phải thiếu nữ nhà lành đâu. Cô ấy có một dàn hậu cung hùng hậu, thiên phú yêu nghiệt, bảo vật đầy mình, cho nên…”

“Tha đi mà!!!”

Giọng điệu thảm thiết vang vọng khắp khu rừng. Từ đầu, Trường An không hề nhận ra cô gái này đã tỉnh từ lúc nào, chỉ lặng lẽ mở mắt nhìn hắn.

Cuối cùng, nàng chỉ thở dài, rồi mở lời nói:

“Bỏ ta xuống đi, ta sẽ giải thích cho bọn họ.”

Nào ngờ, Trường An đang chạy bỗng nghe giọng nói cất lên khiến hắn giật mình, trượt chân, khiến cả hai ngã nhào xuống đất.

Trường An bật dậy, nhìn Thiên Kiều, lòng khẩn trương giải thích:

“Cái này, không phải là do ta cố ý, ta cũng không có ý định gì với ngài cả!”

Không được! Thường thì vào lúc này, nhân vật nữ sẽ đỏ mặt kéo áo che thân, rồi tức giận tát vào mặt nam chính hoặc đánh bay hắn đi.

Trong trường hợp này, thân là người phàm, nếu chịu một tát từ Thiên Kiều… Trường An không biết mình có còn sống không nữa.

Nhưng nàng chỉ đưa tay vào nhẫn trữ vật lấy ra một bộ đồ mới, bình thản gật đầu:

“Ừm, ta biết.”

Rất bình tĩnh, cực kỳ tỉnh táo đến nỗi Trường An thấy thế cũng phải ngẩn người.

Trường An: “…”

Không phải lúc này chị nên đưa tay che ngực, kêu lên một tiếng đáng yêu gì đó, rồi tung một chưởng ư?

Quả nhiên… đời thực không thể dựa trên tiểu thuyết…

Thiên Kiều đứng dậy, bước vào một bụi cỏ. Sau đó nàng chẳng hề tỏ vẻ ngượng ngùng hay khó chịu.

Nhanh gọn, như một cú tát thẳng vào mặt mấy vị nữ thiên kiêu tự ngạo cao ngất trời, vừa bị nhìn thấy một thoáng tấm lưng đã đòi rút kiếm chém nam chính.

Trường An nhìn cảnh này mà đứng đơ người, chỉ cho đến khi một âm thanh nghi ngờ vang lên từ phía sau lưng.

“An Đệ?”

Quay đầu lại, chỉ thấy Thiệu Tổ mở to đôi mắt bàng hoàng nhìn hắn. Đến bây giờ gã mới nhận ra, kẻ cưỡng dâm thiếu nữ mà gã cùng thôn dân truy đuổi chính là thằng đệ này!

Trong thoáng chốc, gã như hiểu ra điều gì, khuôn mặt thoáng qua vẻ đau thương.

“Đệ… huynh đã nghĩ đệ cũng giống như ta, chính trực thẳng thắn, sẽ không bao giờ làm mấy chuyện tà đạo như vậy…”

Trường An giật mình, hắn chỉ cắn môi, trầm giọng đáp, như muốn vớt vát chút hy vọng cuối cùng:

“Tổ Huynh… Sự việc không như huynh nghĩ, xin hãy nghe ta giải thích…”

Nhưng kh��ng, người kia chỉ cay đắng cười, lắc đầu. Đoạn quay lưng, cô độc bước đi, bởi lúc này mới nhận ra sự thật: rằng đạo của mình, chỉ có chính mình đi hết con đường.

Rằng, hắn bị phản bội, bởi thằng đệ mà mình luôn tin tưởng.

“Ngươi đi đi, nể tình huynh đệ trước đây, ta tha cho ngươi một mạng.”

Giọng nói của Thiệu Tổ man mác buồn, nhưng rồi thay thế bằng sự kiên định, sự kiên định của một đại hiệp, người đã nhận ra chân lý!

Cuối cùng, Thiệu Tổ phất tay áo, cười lớn, trong tiếng cười còn vương vẻ đau đớn:

“Sau này gặp mặt, chúng ta chính là kẻ tử thù! Đi đi, cút đi thật xa đi!”

Trường An cắn môi, hắn thở dài, quay lưng chạy đi. Lúc này hắn mới nhận ra Thiệu Tổ đã thực sự xem mình như một người em ruột, bởi thế nên cho dù thấy hắn làm ra chuyện động trời này, gã vẫn chấp nhận tha thứ cho hắn một lần.

Tổ Huynh, quả nhiên là huynh…

“Bớ người ta! Thằng này chạy hướng đó, mau mau bao vây đầu kia!!!”

Thiệu Tổ vừa quay lưng đã vẫy tay lên cao, đoạn hét lớn để mọi người nghe thấy, rồi vô số ngọn giáo, gậy gộc, mũi tên bắn như mưa về phía Trường An.

Quả nhiên là huynh luôn muốn ám hại, cướp đi hai đồng tiền trong người đệ để đi mua kẹo!!!

Trong lòng Trường An gầm thét. Hắn nhìn mưa tên ào ào bay tới, mặt hắn cuối cùng xám ngắt.

Cha mẹ, con xin lỗi…

Con trai bất hiếu, chỉ có thể ra đi sớm…

Đột ngột, Long Lực bao trùm lấy Trường An, chặn đứng những món đồ chí tử đang bay về phía hắn. Sau đó một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra.

Đồng thời, một thân ảnh xuất hiện trước mặt hắn: một thanh niên với vóc dáng ngạo nghễ, khí phách kiêu hùng khiến dân làng cũng vì thế mà chùn bước.

“…Các người có hiểu lầm, nhưng cũng không thể ức hiếp một người nhỏ yếu như vậy chứ?”

Long Ngạo Thiên lạnh nhạt hỏi. Hắn vừa xuất hiện đã chế ngự toàn bộ cục diện, mái tóc chưa buộc gọn bay trong gió, khiến Long Ngạo Thiên càng thêm phần soái ca.

Khi nhìn thấy cảnh tượng đó, trong phút chốc, Trường An chợt có một cảm giác kỳ lạ trong lòng, đại loại là…

Muốn lấy thân báo đáp?

Phiên bản chuyển ngữ này là một phần tài sản trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free