(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 32: Chân Long Ngự Bào
Bầu trời màu máu trải dài đến vô tận, tựa như một thế giới khác.
Ở thế giới này, không có sự sống, không có nhật nguyệt tinh thần, mà chỉ tồn tại những loài sinh vật khát máu, khổng lồ, mỗi con đều đủ sức hủy diệt vô số Cửu Phẩm Hóa Tiên.
Nói cách khác, nếu không có biến cố gì xảy ra, một khi Điền Dã triệu hồi Tiểu Thế Giới, chắc chắn sẽ không ai cản được hắn.
Tiểu Thế Giới mà Điền Dã đã tạo ra cách đây khoảng ba ngàn năm, dù vậy vẫn chưa thể tiến lên một cấp bậc cao hơn. Vì thế, hắn cần rất nhiều lực lượng trời đất, vừa để củng cố Tiểu Thế Giới thêm vững chắc, vừa giúp bản thân tiến thêm một bước nữa.
Trường An là mục tiêu chính yếu, nhưng giá trị của Long Ngạo Thiên cũng chẳng hề thua kém.
Vì vậy, cơ hội trời ban lần này, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Điền Dã thầm nghĩ, đoạn nhấc tay lên, khẽ cười rồi mở miệng:
“Có thể ngươi sẽ thắc mắc vì sao mà ta có thể truy đuổi đến đây, đúng không?”
Người thanh niên trước mặt hắn mặc kim sắc áo tứ thân, cổ áo tròn bằng the, quần lụa thâm mỏng, đầu đội nón lá khắc các phù văn bí ẩn. Long Lực khổng lồ tỏa ra từ thân ảnh đó khiến Điền Dã không khỏi cảm thấy áp lực.
Dù cho trước đây từng bị tâm ma phản phệ, lại bị vây công đến mức chỉ còn một tia tàn hồn trốn thoát, mà kẻ này vẫn còn sức mạnh đáng gờm đến vậy sao?
Điền Dã nghĩ thầm, nhưng Trường An đột ngột mở rộng bàn tay, chĩa về phía hắn rồi bất ngờ siết chặt.
Ban đầu, Điền Dã còn cảm thấy khó hiểu, nhưng rồi hắn chợt biến sắc. Trong chớp mắt, thân thể đã biến mất, xuất hiện ở một nơi cách Trường An vạn dặm.
“Mẹ nó, để ta nói hết lời chứ!"
Ở vị trí cũ của Điền Dã, một vùng trời đất bị bóp vụn, rồi biến mất vào hư không, để lại một khoảng hư không rộng lớn giữa thế giới.
Nói chính xác hơn, Tiểu Thế Giới vừa bị Trường An bóp nát một phần, và phần này sẽ vĩnh viễn không thể khôi phục, không có cách nào chữa trị hay bù đắp.
Trong chớp mắt, quyền năng của Điền Dã cũng bị suy yếu. Hắn cắn răng, còn Trường An thì vẫn im lặng, chậm rãi giơ bàn tay về phía đối phương.
Cái tên điên này, hắn không muốn nói chuyện? Hắn không tò mò vì sao bản thân lại có thể tìm thấy, hắn không muốn biết thế lực sau lưng mình là ai?
Thân thể Điền Dã thoáng chốc biến mất. Lần này hắn xuất hiện ở bên cạnh Trường An, sau đó hắc khí nhanh chóng tụ lại trên bàn tay, lực lượng trời đất từ Tiểu Thế Giới cũng được chuyển hóa vào đòn tấn công.
Quả không sai, Trường An lúc này đang phải đối diện với một thế giới! Một thế giới có quy tắc riêng, có không gian riêng biệt!
Chưởng của Điền Dã ngay lập tức tiếp cận chiếc nón lá của Trường An, như thể chắc chắn sẽ đâm xuyên đầu đối phương. Sau đó, lực lượng Tiểu Thế Giới sẽ bộc phát, tiêu diệt và thôn phệ hắn!
Thế nhưng, vừa chạm vào chiếc nón lá, các phù văn bên trên nón chợt phát ra ánh sáng vàng, đồng thời toàn bộ hắc khí của hắn đều bị đánh tan một cách dữ dội.
Điền Dã bị đánh bay ra xa, đồng thời Tiểu Thế Giới cũng vì thế mà rung chuyển dữ dội. Hư ảnh một con rồng bắt đầu cuộn mình, bao trùm cả không gian, và Tiểu Thế Giới cũng bắt đầu vỡ nát.
“Cái gì? Tại sao trong chiếc nón lá lại có khí tức của Bất Hủ Chân Long?”
Điền Dã nghiến răng gầm lớn trong phẫn nộ. Vì sao một tên Tà Tu như hắn lại có được một báu vật liên quan đến Bất Hủ Chân Long?
Bình định Long Giới, quét sạch mọi kẻ thù thuở ấy, cuối cùng thành tựu Bất Hủ, trong người chảy dòng máu Chân Long, cũng là… Chân Long duy nhất được biết đến còn tồn tại.
Chính bởi vì ngàn vạn thế giới chỉ có duy nhất một Chân Long, nên việc có một vật phẩm liên hệ đến ngài, hoàn toàn bất khả thi.
Vậy mà bây giờ, một gã tà tu lại có nó?
Nhưng không biết từ lúc nào, Trường An đã đứng ngay trước mặt Điền Dã, và giơ bàn tay về phía trước.
Điền Dã biến sắc, định di chuyển sang một vùng khác của thế giới, nhưng hư ảnh rồng đang bao trùm Tiểu Thế Giới này khiến hắn dần mất đi quyền kiểm soát.
“Giết!”
Cuối cùng, hắn điên cuồng gầm lên, chỉ thấy vô số sinh linh trên thế giới này bắt đầu tan thành từng tia hắc khí, bay về phía Điền Dã.
Ầm! Ầm!
Thế nhưng, không có gì xảy ra cả. Bàn tay Trường An dần tiến gần hắn hơn. Điền Dã trong lòng hoảng loạn, hắn không ngừng hét lớn:
“Chúng sinh! Giết!”
“Các ngươi đâu rồi? Mau ra đây!!!”
“Chết tiệt, ta bảo là ra!”
Nhưng, không có ai đáp lại hắn.
…
Thiệu Tổ đứng trên đỉnh đồi núi, hắn thở dài chán nản, chỉnh sửa lại chiếc nón rùa, rồi quay người bước đi.
Ngón trỏ của hắn dính máu đỏ thẫm, không ngừng nhỏ giọt.
Sau lưng là hàng ngàn con quái vật khổng lồ, đủ chủng loại, mỗi con đều tỏa ra khí thế khủng khiếp, đủ sức áp đảo Cửu Phẩm Hóa Tiên.
Thế nhưng, tất cả đều nát bươm, không còn một con nào sống sót. Máu chảy thành sông, xác chất thành đống.
…
“Không thể nào, tại sao cơ chứ?”
Điền Dã hoảng loạn hô lên. Hắn ta lúc này đã phát điên, cố dùng hết lực lượng của thế giới để cản Trường An, nhưng vẫn thất bại.
Thân thể của Điền Dã cũng vì bàn tay Trường An dần mở rộng mà bị thu nhỏ, rồi biến mất hoàn toàn.
Thế là hết.
Từ đầu đến cuối, Trường An vẫn không nói một lời nào.
Ngươi đã đến tìm ta, đã động thủ muốn giết ta, lại muốn cùng nói chuyện ư?
Khi cảnh giới, địa vị hay giá trị tương đương, nếu đối phương muốn nói chuyện, Trường An cũng không ngại tiếp chuyện.
Nhưng một tên chỉ vừa ngưng tụ được Tiểu Thế Giới, một thế giới không quy tắc, không sinh linh có trí tuệ, một thế giới non yếu, lại muốn nói chuyện với Trường An?
Những hành động của Điền Dã lúc trước, trong mắt Trường An, cũng chỉ như một con ruồi vo ve, tiện tay đập chết mà thôi.
Và nếu đã có thể đập chết, cũng không cần phải nói chuyện.
Tiểu Thế Giới bắt đầu sụp đổ, cuối cùng tan biến vào hư không. Kim sắc áo tứ thân cùng nón lá cũng mờ dần rồi biến mất.
Khí thế trên người Trường An cũng suy yếu rất nhiều. Hắn ngã gục xuống, thở dốc, một tay ôm chặt Thiên Kiều trong lòng.
“Hộc… hộc… đến cực hạn của bản thân rồi…”
Trường An tái mét mặt, run rẩy, thở nặng nề. Hắn gấp gáp mở hồ lô rượu, uống một ngụm lớn. Một lúc sau, mọi chuyện dường như đã ổn thỏa hơn.
Trước mắt hắn, bảng thông tin của hệ thống hiện lên:
[Vật phẩm: Chân Long Ngự Bào Do Chân Long sử dụng một phần thân thể của ngài để luyện hóa, cuối cùng trở thành bản mệnh vật phẩm của Trường An. Được tham khảo dựa trên hình ảnh áo dài tứ thân và nón lá của nước Việt.]
Chân Long… chủ thượng trước đây của Trường An, người này mạnh đến mức phi lý. Dù cho chỉ là một phần thân thể của ngài, nhưng khi Điền Dã chạm vào, trong chớp mắt đã bị phản sát.
[Chủ thể, bởi vì lần ra tay này của ngài, cho nên tiến độ hồi phục của bản thân giảm sút nghiêm trọng. Tiến độ chữa trị hiện tại: 0.00000012%]
“Được rồi, ta biết.”
Trường An cười khổ, lắc đầu, rồi hắn nhìn xuống cô gái trong lồng ngực. Dù cho bởi vì trọng thương mà sắc mặt nàng có phần trắng nhợt, nhưng dung nhan vẫn tuyệt mỹ vô cùng, toát lên vẻ suất khí, lạnh nhạt.
Với nhan sắc như vậy, dù nàng có khoác nam trang, cũng sẽ bị thế gian đồn là tuyệt sắc nam tử.
Hắn nâng Thiên Kiều lên, nắm bầu rượu, đổ một ngụm rượu lên đôi môi nàng. Chỉ trong chớp mắt, vết thương trên người Thiên Kiều đã nhanh chóng khép miệng.
Lúc này, mắt Trường An thoáng dừng lại trên tấm lưng trắng như tuyết của Thiên Kiều, rồi hắn chợt sững sờ.
Vô số vết sẹo trên lưng nàng, hòa lẫn với vô số ấn chú mờ nhạt. Dù không mấy hiểu về chúng, nhưng Trường An biết rõ, đây chính là cách các tà tu thao túng lô đỉnh của mình.
Rốt cuộc, quá khứ của nàng đã trải qua những gì, mới hình thành nên một Long Ngạo Thiên nh�� vậy?
Chỉ là, không liên quan tới Trường An nữa.
Hắn đặt Thiên Kiều xuống bên cạnh một tảng đá, rồi đứng dậy, chậm rãi bước đi, ngẩng đầu, nhấp một ngụm rượu:
“Chậc, xem như ta liên lụy ngươi rồi, phần rượu này coi như trả nợ.”
Sau này, hai người sẽ không còn gặp lại...
Trường An đang nghĩ, hắn chợt ngừng lại, khóe miệng khẽ giật, nhìn người trước mắt.
Không biết từ khi nào, một cô thôn nữ đã đứng như trời trồng chứng kiến cảnh tượng này, mặt lộ vẻ hoảng sợ, thân thể run rẩy lùi lại.
Trong mắt cô, một thiếu nữ với bộ đồ rách rưới, trông như bị ai đó xé toạc, cùng những vết sẹo chằng chịt trên người.
Kèm theo đó là một thanh niên quần áo xộc xệch, đang uống rượu, trông có vẻ say xỉn.
Cái này… chỉ có thể là…
“Bớ người ta, có sơn tặc cưỡng dâm thiếu nữ!!!”
Âm thanh hét toáng vang vọng khắp khu rừng, cùng lúc đó, một giọng nam khác vang lên đáp lời:
“Cái gì? Không được! Để Thiệu Tổ ta đây tới trừ gian diệt ác!!!”
Trường An: “...”
Tại sao lại là lúc này? Chị gái, không cho em giải thích sao?
Còn Tổ Huynh, huynh con mẹ nó sao cũng tham gia vào vụ này hả?
…
Thiên Kiều cảm giác như có ai đó đang nhấc bổng thân thể mình lên, ôm chặt vào lòng. Hơi ấm truyền đến khiến nàng dần tỉnh táo.
Không phải… mình đã chết ư?
Ấm thật…
Sau đó, âm thanh hét lớn vang lên, như muốn xuyên thủng màng nhĩ nàng.
“Tha cho em! Em không phải là sơn tặc, tha cho em!!!”
Kèm theo đó là tiếng bước chân đuổi theo không ngừng.
“Bắt lại hắn! Đừng để tên đại gian đại ác này trốn thoát!”
“Đúng vậy, cưỡng dâm thiếu nữ còn dám bắt cóc theo, phải giết hắn!”
“Thiến hắn trước đi đã!!!”
Thiên Kiều: “...”
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Mọi nỗ lực biên tập và chuyển ngữ của chương truyện này xin dành trọn cho truyen.free.