(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 30: Cuối chương cũng có tâm thư
Đây là đâu?
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Trường An. Cơ thể hắn bất giác đau nhức khôn cùng, lạnh buốt, lạnh đến thấu xương...
Gắng gượng mở mắt, Trường An nhìn quanh. Nước ào ào dội xuống người hắn, bộ áo dài trắng giờ đã ướt sũng, rách nát tả tơi, một sợi dây thắt ngang bụng hắn.
Hắn đang bị treo giữa một thác nước...
Trường An: "..."
Chuyện quái qu��� gì đang diễn ra vậy? Chẳng phải mình vừa vào thanh lâu, rồi sau đó... sau đó...
Ừm, phá phách buổi đấu giá, đứng dậy mắng chửi tất cả những người tham gia là rác rưởi, đắc tội với Long Ngạo Thiên, cuối cùng Tổ Huynh cong chân bỏ chạy, để lại hắn một mình.
"Ngươi tỉnh rồi?"
Bỗng, một giọng nói lạnh nhạt vang lên. Trường An theo bản năng nhắm mắt lại, giả vờ như mình vẫn đang bất tỉnh.
Đại ca Long Ngạo Thiên, em xin lỗi, em thật sự không có ý định động chạm đến dàn mỹ nữ của anh, cũng không hề có ý định cướp đoạt bảo vật hay thuê người ám hại anh, cho nên...
Hãy bắt tên Thiệu Tổ khốn kiếp đó, đừng bắt em!
Trong lòng, Trường An đã mắng thầm Thiệu Tổ – kẻ bỏ rơi anh em – hàng chục lần. Hắn vẫn tiếp tục im lặng, giả vờ như bản thân còn chưa tỉnh lại.
"Được rồi, vậy thì trực tiếp giết hắn thôi."
"Tỉnh rồi! Tỉnh rồi! Tha mạng, là tên kia đầu têu, ta không biết cái gì cả! Ta chỉ bị hắn đe dọa, nhà ta còn có mẹ già con thơ, tha mạng đi!"
Trường An nghe thấy thế đột ngột giãy giụa và tái mặt hô lớn. Kẻ đó chỉ lạnh nhạt nhìn hắn, rồi nói:
"Trước đó, giọng điệu của ngươi đâu có như vậy."
Trước mặt Trường An, Long Ngạo Thiên đưa tay cầm lấy bầu rượu của hắn mà xem xét, ánh mắt lộ vẻ ngẫm nghĩ. Cho dù chỉ là một tư thế đơn giản như vậy, nhưng mị lực nam tính cũng tỏa ra rất nhiều.
Khốn kiếp lũ đẹp trai...
Chẳng còn say nữa, Trường An chỉ giữ suy nghĩ đó trong lòng, ngoài mặt thì cười nịnh nọt:
"Không có không có, lúc đó ta không thức thời, mong đại nhân tha mạng..."
Long Ngạo Thiên khẽ đưa tay xoa xoa bầu rượu, cau mày tiếp tục quan sát, đoạn ngẩng đầu nhìn Trường An.
"Bầu rượu này là của ngươi?"
Trường An nghe vậy mà biến sắc, sau đó hắn nghiêm túc đáp lời:
"Đại nhân, đây là vật gia truyền ba đời của nhà ta, ngài tuyệt đối không thể lấy đi. Nếu ngài lấy, ta sẽ hét toáng lên cho cả Kinh Đô biết Ngạo Thiên đại nhân cướp đoạt đồ của thường dân!"
Không được, bầu rượu đó là vật quan trọng của Trường An. Nếu hắn đã cố ý cướp đoạt... Cùng lắm thì đánh một trận, rồi xóa trí nhớ là xong.
Ừm, thế là ổn.
Nhưng đáp lại Trường An, kẻ đó chỉ mở bầu rượu ra, bình tĩnh gật đầu:
"Ừm, ngươi cứ hét."
Trường An: "..."
Long Ngạo Thiên đóng nắp rượu lại. Hắn vốn định dọa dẫm Trường An một trận, dù sao hành động của tên này quả thực quá ngông cuồng.
Nhưng cũng không đến mức phải đánh cho h���n tàn tật. Dù sao với cái họng của tên này thì đến lúc đó chắc chắn sẽ kêu la như gà cắt tiết.
Mục đích chính của việc kéo Trường An đi là không muốn hắn bị người của Đấu Giá Hội bắt lại. Lúc đó đừng nói là bị đánh, còn mạng hay không cũng là một vấn đề lớn.
Long Ngạo Thiên thầm nghĩ. Hắn đóng nắp bầu rượu lại, ném về phía Trường An, sau đó quay lưng bước đi, lạnh nhạt nói:
"Ngươi có thể đi, ta sẽ không giữ lại."
"Đại nhân..."
Trường An sững sờ, sau đó hắn chợt kêu lại. Long Ngạo Thiên không quay đầu. Dù sao, hắn cũng không thích kết bái tiểu đệ...
"Đại nhân, ngài chưa cởi trói cho ta!"
Thấy hắn vẫn cứ bước đi, Trường An hít một hơi thật sâu rồi kêu lớn.
Long Ngạo Thiên: "..."
Hắn chẳng để ý, thân ảnh nhanh chóng biến mất, bỏ lại Trường An giữa thác nước xối xả, người bị trói lơ lửng.
Trường An: "..."
Cảnh sát! Cảnh sát đâu?
Báo cáo, có kẻ âm mưu giết hại sinh viên Trường An, phi tang xác chết dưới thác nước, đề nghị các đồng chí bắt hắn lại!
Bỗng, giọng Thiệu Tổ vang lên từ đằng xa:
"An Đệ, đệ có ở đây không?"
Tổ Huynh, mẹ nó chứ, cuối cùng huynh cũng đến cứu ta!
Người đại ca này, ta nhận!
Trường An nước mắt lưng tròng, định cất tiếng đáp lại, thì bỗng bầu trời tối sầm.
Bầu trời chuyển sang sắc đỏ, ban ngày cũng vì thế mà hóa thành ban đêm, một áp lực vô hình quỷ dị bao trùm nơi này.
Xung quanh hắn là một vùng đất trải dài vô tận, núi non trùng trùng điệp điệp, nhưng lại chẳng có sinh vật sống nào.
Nơi này cũng không còn là rừng núi như trước nữa. Trường An rơi xuống mặt đất, thân thể hắn nằm bẹp dí trên đó, không khí tĩnh lặng đến lạ.
Tiểu thế giới?
Hiểu rồi...
Trong chớp mắt, Trường An vẫn nằm bẹp trên mặt đất. Không ai thấy rõ vẻ mặt hắn ra sao, chỉ thấy miệng khẽ lầm bầm điều gì đó.
Nhưng mà, nếu hắn bị kéo vào đây, có nghĩa...
...
Hàng vạn yêu thú bao quanh một bóng người, mỗi con đều có khí thế kinh người, hoàn toàn siêu việt cấp bậc ở thế giới này.
Rắn ba đầu, hắc hổ, hạn bạt, thạch thiên ngưu... Mỗi con đều to lớn như một quả núi, khiến khung cảnh trước mắt trở nên đáng sợ khôn cùng.
Mà ở giữa bọn chúng, có một người.
Thiệu Tổ đứng trên một mảnh thảo nguyên xanh, khoanh tay trầm mặc. Chiếc nón lá che khuất khuôn mặt, khiến không ai nhìn ra suy nghĩ của gã.
"Tiểu thế giới..."
Hắn khẽ lẩm bẩm.
...
Nhược Trần lảo đảo bước đi, hắn một tay ôm đầu, một tay giơ ra phía trước, dần dần hướng về một phía nào đó trong vô hình.
Khí tức dần dần thay đổi, sinh mệnh chảy xuôi trên tay hắn. Rồi Nhược Trần chỉ khẽ cất giọng, nhưng có gì đó không giống với hắn thường ngày.
Như thể, đây là một con người khác.
"Là ai... là ai đã đánh thức ta?
Còn chưa tới ba ngàn vạn năm..."
...
Mà bị lôi kéo vào không gian này, còn có cả Long Ngạo Thiên.
Chỉ là lúc này thân thể hắn đầy những vết thương. Long Lực bao trùm cả thân thể hắn, mỗi quyền đưa ra đều tựa rồng bay lên trời, có thể dễ dàng phát ra sức mạnh hủy sơn diệt địa.
Trước mặt hắn, bóng đen bước tới, sau đó chỉ giơ một ngón tay.
Ầm!
Không gian đổ vỡ, Long Ngạo Thiên biến sắc. Quyền pháp của hắn hoàn toàn bị phá tan, đánh bay thân thể hắn ra xa, máu đỏ thẫm bắn tung tóe trên thảo nguyên xanh.
Đối diện hắn, bóng đen ngẩng đầu nhìn bốn phía, sau đó không nhịn được mà cười lớn:
"Một tên phàm nhân, một tên Tụ Khí, chẳng có gì đặc biệt.
Nhưng mà, Thiên Mệnh Chi Tử, chính là Thiên Mệnh Chi Tử!"
Hắn tham lam đưa mắt nhìn về phía Long Ngạo Thiên, rồi cười tàn độc.
Vốn chỉ định đi tìm kiếm tên Tà Tu từng tung hoành ngang dọc, nay đang trọng thương, định thừa cơ hắn yếu mà lấy mạng!
Ai ngờ, chỉ một lần xuất thủ tạo ra Tiểu Thế Giới, lại bắt được cả Thiên Mệnh Chi Tử vào đây!
Thân hình hắn run lên vì hưng phấn, nghĩ đến việc sau khi giết chết và hấp thu kẻ này, bản thân sẽ tăng tiến sức mạnh lên một cấp bậc mới.
Hạ Vị Tà Đạo! Cuối cùng cũng có thể được xưng là Tà Đạo!
—
Đã đủ ba mươi chương, xem ra chúng ta đã đi được một chặng đường đầu tiên của câu chuyện rồi.
Tại sao đến chương ba mươi, ta lại chuyển hướng đột ngột như vậy? Sao không tiếp tục tấu hài nữa?
Qua chương này, ta muốn hé lộ rằng đằng sau còn có một thế giới rộng lớn hơn, có những thế lực đối địch, và bản thân Trường An đang bị trọng thương, cũng như việc...
Các bạn không thấy một nam chính suốt ba mươi chương toàn bị "dìm", cũng nên có một cơ hội để thể hiện bản thân sao?
Và cũng tiện đây, ta xin phép trả lời câu hỏi của các bạn đọc.
Truyện này có hậu cung không? Có lẽ là có.
Các bạn đọc thấy đấy, Trường An trải qua chín đời, mỗi đời hắn đều có hồng nhan. Thậm chí khi còn làm Đế Vương, tên này còn có cả một dàn hậu cung cho riêng mình, nên việc sau này có hậu cung là điều dĩ nhiên.
Chỉ là Trường An sẽ không chủ động tán gái, hắn cũng chẳng muốn dây dưa với phụ nữ xinh đẹp, ha ha. Những đối tượng trong tương lai có thể là người ở kiếp trước, dù sao Trường An chết, nhưng các nàng ấy thì không.
Tuy nhiên, về vấn đề tình cảm sẽ kéo dài rất lâu, bởi vì ta không thể chấp nhận việc đột nhiên có những người con gái bằng lòng yêu cùng một người, mà sẽ là những mâu thuẫn, những day dứt và khó khăn có thể gặp phải.
Nhưng không chỉ Trường An, ta cũng xây dựng mối quan hệ tình cảm cho các nhân vật khác, bởi vậy nên bạn đọc nào tinh mắt thì hẳn cũng đã nhận ra rồi.
Câu hỏi thứ hai, Trường An có vô địch?
Trường An rất mạnh, nhưng bây giờ hắn bị thương rất nặng. Hơn nữa, một số kẻ cũng mạnh hơn hắn, bởi vì thế giới này… ha ha, nó có gì đó kỳ lạ.
Câu hỏi thứ ba, giữa Trường An và Thiệu Tổ ai mạnh hơn?
Ta không nói cụ thể, nhưng để phục vụ cho mục đích tấu hài, thông thường sức khỏe thể chất của Thiệu Tổ sẽ vượt trội hơn Trường An, để còn... vác hắn trên vai mà chạy.
Cũng có một lời nhắn gửi cho các bạn đọc, ta không muốn bộ truyện này trở thành kiểu main bá đạo trước mắt mọi người, mỹ nữ như mây, gặp nam chính là đổ rạp, kẻ thù không có não.
Tuy tác phẩm này thuộc thể loại vô địch lưu, nhưng vẫn có nét bình dị, mang chút nhẹ nhàng, cộng thêm ý nghĩa nhân sinh. Dù sao như cái tên của truyện, tâm ta có tình. Nên các bạn đọc yêu thích hắc ám lưu hay vô tình lưu, có lẽ đây không phải là bộ truyện dành cho các bạn.
Ta xây dựng Trường An cũng không phải một vị cao nhân ẩn thế cao cao tại thượng, thần bí khó lường. Ta muốn hắn càng thêm gần gũi với các bạn đọc, vì thế tính cách ta sử dụng chính là Trường An trước khi xuyên không: một sinh viên bình thường như bao người khác.
Cuối cùng, cảm ơn các bạn đọc đã ủng hộ, đặc biệt là Thuocduoc. Mặc dù đạo hữu rất ít khi bình luận, nhưng đã rất nhiều lần cổ vũ và đề cử ta, điều đó khiến vị tác giả nhỏ này vô cùng vui mừng, ha ha.
Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả ủng hộ để câu chuyện được tiếp nối.