(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 3: Sinh Mệnh Cửu Đỉnh
Sau khi đón tiếp thêm vài ba vị khách nữa, trời đã ngả trưa lúc nào không hay. Thế là Trường An đóng quán, không tiếp khách nữa.
Quán chỉ có hai thầy trò chung sống, nên việc bếp núc được chia ca theo ngày: một ngày Thanh Diệp, một ngày Trường An phụ trách.
Mà hôm nay, chính là đến lượt của Trường An.
Trong căn bếp, khói bếp âm ỉ tỏa lên, nước dùng trong nồi sôi sùng sục. Trư��ng An nhanh tay vớt mì đã trụng vào tô, thêm thịt gà, trứng cút, ít hành lá, đậu phộng rang rồi đặt kèm một miếng bánh tráng.
Sau đó, hắn chan nước dùng nóng hổi, làm hương thơm lan tỏa khắp căn phòng.
Nguyên liệu đều là những thứ quen thuộc, dễ tìm. Trường An cũng không dùng đến tiên khí hay bất cứ thứ gì khác trong quá trình nấu nướng.
Chỉ đơn giản là một món ăn ngon lành.
Hắn bưng hai tô mì ra khỏi bếp. Quán trà không lớn, chỉ vỏn vẹn hai phòng ngủ, một bếp và… một nhà vệ sinh. Vậy nên, hai thầy trò đành dùng bữa ngay trên bàn trà.
“Hôm nay sư phụ làm món gì vậy?”
Vừa bước ra, hắn đã thấy Thanh Diệp mang về một con heo rừng to tướng, đặt ở ngay bên ngoài. Cô bé chỉ dùng một tay kéo lê nó trên mặt đất, rồi ngước mắt nhìn Trường An, tò mò hỏi.
Trường An khẽ cười, ngồi xuống bàn rồi đáp lại:
“Mì Quảng, đặc sản quê hương ta.
Rửa tay đi rồi hẵng ăn.”
“Vâng.”
Thanh Diệp gật đầu, đặt con heo rừng xuống đất. Sau đó, cô bé đi tới bên giếng, múc nước rửa tay rồi lau vội khuôn mặt mình.
Hai người không có lệ ăn uống im lặng, vậy nên Thanh Diệp vừa ăn vừa cảm thán:
“Quê hương của sư phụ có nhiều đặc sản lạ nhỉ?”
“Ừm, phải công nhận là như thế.”
Trường An nhẹ nhàng dùng đũa xiên quả trứng cút cho vào miệng, vừa thưởng thức bữa ăn vừa đáp lời, đôi mắt vẫn không rời Thanh Diệp.
Đứa bé này được hắn nhận nuôi vào một ngày mưa bão. Thoáng chốc đã chín năm trôi qua, con bé cũng đã trưởng thành.
“Thiên phú tu luyện của ngươi tốt như vậy, không có ý định tu tiên sao?”
“Sư phụ, con không thích phải liều mạng sinh tồn, chém giết để giành giật bảo vật đâu.”
Thanh Diệp nghe vậy thở dài đáp. Trường An nghe thế hơi tâm đắc gật gù.
Hắn tôn trọng quyết định của Thanh Diệp, nhưng nếu con bé cũng đồng tình với hắn thì càng tốt.
Thanh Diệp lại nói tiếp:
“Nhưng cũng nhờ sư phụ, con đã sớm đột phá lên tầng cao hơn.”
“Ồ, ý con là Sinh Mệnh Cửu Đỉnh?”
Sinh Mệnh Cửu Đỉnh là một loại công pháp luyện thể mà Trường An học được từ đời sư phụ thứ tư của hắn.
Bì, Tạng, Cốt, Nhục, Tủy, Linh, Tâm, Hồn, Sinh.
Loại công pháp này đòi hỏi sự khổ luyện cực lớn, phải trải qua đau đớn vô cùng để rèn giũa từng tấc da, thớ thịt, bởi vì bản chất của nó là biến cơ thể thành một cái lò!
Trường An giao Sinh Mệnh Cửu Đỉnh cho Thanh Diệp ba năm trước, hẳn nàng cũng đã gần đạt tới tầng thứ hai - Luyện Tạng rồi.
Không tệ. Dù sao Thanh Diệp cũng là một thiên tài hiếm có, ba năm đạt tới...
“Vâng, con hiện đang kẹt ở tầng thứ ba, dù sao Luyện Cốt cũng thật sự quá khó khăn.”
Giọng nói bình thản của người đệ tử vang lên, khiến Trường An đang húp nước dùng cũng vì thế mà sặc ho khan:
“Khụ! Khụ!”
“Sư phụ, ăn từ từ thôi chứ.”
Thanh Diệp thở dài, bước tới đưa tay vuốt lưng hắn, dường như đã thành thói quen khi hai người ở chung quá lâu.
Đột ngột, Trường An giữ lấy cổ tay cô. Hắn nhíu mày hồi lâu, rồi hoang mang ngẩng đầu nhìn cô.
“Thực sự là Luyện Cốt?”
Thanh Diệp nghe vậy không chút hoảng hốt, chỉ đơn thuần nghi hoặc hỏi lại:
“Luyện Cốt, công pháp này thực sự rất khó để luyện thành.”
Trường An: ”......”
Cứ thế, hai người mắt to trừng mắt nhỏ, cứ thế im lặng, không nói thêm lời nào.
Đệ tử đáng yêu của ta… sư phụ nuôi ngươi chín năm trời, cho dù vi sư có chiều ngươi, cũng đừng nói ra mấy lời như “Rất khó” chứ?
Mẹ nó, một năm luyện thành một tầng công pháp! Uổng công vi sư đã coi ngươi là thiên tài hiếm thấy, hóa ra thế này lại còn đang coi thường ngươi?
Xác thực, sau khi đưa Sinh Mệnh Cửu Đỉnh cho Thanh Diệp, Trường An cũng theo tiêu chí “Tự mình lĩnh ngộ, tự mình tu luyện”. Thanh Diệp cũng rất tự giác, nên ba năm trôi qua, hiếm khi nàng đề cập đến chuyện tu luyện của mình.
Giờ phút này, trong lòng Trường An ngũ vị tạp trần, không biết nên nói lời nào.
Trong quá khứ, Trường An mất ba năm Luyện Bì, hai năm Luyện Tạng, rồi năm năm Luyện Cốt. Hắn đã tự cho mình là một tuyệt thế thiên tài.
Kết quả bây giờ trước mắt hắn, thiếu nữ ngày ngày quét tước, pha trà, gọi hắn một tiếng sư phụ… lại siêu việt hoàn toàn chính hắn.
Ta nên nói gì bây giờ?
“Đúng là có hơi chậm, ngươi nên cố gắng hơn.”
Cuối cùng, Trường An chỉ thở dài, rồi hất tay áo lên nói, sau đó lại húp nốt chỗ nước dùng còn lại trong tô.
Sau đó, hắn chợt nhớ ra điều gì, khóe miệng không nhịn được mà giật giật.
Con bé này, không gia nhập thế lực nào, mà hắn lại chẳng đưa cho nó khí tài, dược liệu hay đan dược, cũng chẳng chỉ điểm gì.
Không được, thế này là làm mất mặt tư cách một người sư phụ!
Thanh Diệp nhìn Trường An lúc trầm ngâm suy tư, lúc thở dài, lúc lại ngán ngẩm, có chút khó hiểu. Song, cô vẫn dọn dẹp sau bữa ăn, rồi đi rửa chén bát.
“Chiều nay con sẽ trông quán, sư phụ không cần phải cứ ở nhà đâu.
Ra ngoài vận động một chút cho khỏe người nhé.”
Xác thực, mấy tháng nay Trường An chỉ ngồi trong quán đọc tiểu thuyết, có khách thì pha trà, không thì thôi.
Lối sinh hoạt này thật lười biếng vô cùng… Vì quan tâm sư phụ, cô mới nhắc nhở như vậy.
Trường An ngừng lại một chút, im lặng một lúc rồi ngẩng đầu, trầm giọng nói:
“Thanh Diệp.”
“Vâng?”
Thanh Diệp thấy hắn đột ngột nghiêm túc cũng có chút bất ngờ, liền quay người lại.
“Con sẽ là một người mẹ tốt.”
“...”
…
Cuối cùng, Trường An cũng bước ra ngoài. Cỏ dại mọc lưa thưa hai bên đường, rậm rạp như muốn lấp kín lối đi. Rừng cây chen chúc nhau đến nỗi ánh nắng không thể chiếu qua, còn con đường đá thì phủ đầy rêu phong theo năm tháng, trông thật cũ kỹ.
Vạn Sự Quán Trà, phía sau là bờ sông, phía trước là rừng rậm. Thật sự khung cảnh này có đôi chút hoang vắng, nên quanh năm suốt tháng, lợi nhuận kiếm được cũng thưa thớt vô cùng.
Tiện tay nâng bầu rượu lên nhấp một ngụm, Trường An nghiêm túc suy nghĩ, cuối cùng chọn đại một hướng rồi bước đi.
Được rồi, tiện thể đi tìm thứ gì đó cho Thanh Diệp vậy.
Có thể là Linh Quả, thần khí hay là… cái gì đó. Tóm lại, Trường An không thể để tư cách làm sư phụ của mình bị xem nhẹ.
Chỉ một bước chân, Trường An đã vượt qua một ngọn núi. Cứ thế hắn lơ đãng bước đi, thân ảnh chớp mắt đã biến mất sau chân trời.
Nhưng bất giác khi đang đi, như chợt nhận ra điều gì đó, hắn nheo mày lại, nhìn sang bên kia.
Sau khi đi thêm một quãng đường khá xa, Trường An cuối cùng để ý thấy ở bên dưới một vách núi, dường như có người đang ở dưới đó.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn luôn được tìm thấy.