(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 27: Mỹ nhân bí ẩn
Rất lâu sau, trời đã tối. Vốn là một thanh lâu, Hồng Đào Viện thường mở cửa suốt từ sáng cho đến tận khuya.
Tú Bà nhìn khách khứa ra vào, đoạn ngước nhìn lên căn phòng mà vị khách kỳ lạ kia thuê, rồi nhíu mày.
Kỳ quái, hai người đàn ông vào phòng, lại ở lì trong đó suốt năm tiếng đồng hồ, chẳng lẽ chỉ dùng bữa thôi sao?
“Các ngươi để ý khách khứa một chút, ta lên hỏi xem hai vị khách kia có cần gì không.”
Tú Bà nghiêm mặt nói, đoạn bà đứng dậy, bước lên đến căn phòng mà hai vị khách đó đã đặt, rồi đưa tay gõ cửa ba cái.
Tiếng gõ cửa trầm đục vang lên, bà hỏi vọng vào bên trong:
“Quý khách có cần gì thêm không?”
Bên trong, chỉ nghe thấy những âm thanh lục đục, sau đó cửa chợt mở ra ngay lập tức khiến Tú Bà giật mình.
Trong phòng, bàn rượu thịt đã hết tự lúc nào. Người thư sinh lúc trước đứng ở cửa sổ, hắn mỉm cười mở quạt phe phẩy nhẹ nhàng, mắt hướng lên nhìn bầu trời đêm, ôn hòa cất tiếng:
“Trăng tròn rồi…”
Mà ở cạnh bàn, gã đàn ông thân hình rắn chắc mặc áo tơi lá, hắn bật cười, giơ bình rượu lớn nốc một ngụm, sau đó cũng đứng dậy, đội nón lá, rồi bước đi. Giọng nói khàn khàn vang lên:
“Đến thời điểm rồi, An Đệ.”
“Đúng vậy, Tổ Huynh, Kinh Đô đêm nay sẽ rất sáng cho mà xem.”
Người thư sinh chỉ ôn hòa cất giọng, hai người bước đi lướt qua Tú Bà, tên thư sinh chỉ cười nhẹ rồi quăng ra vài lượng bạc:
“Không cần thối lại, Tú Bà.”
Tú Bà giật mình, nhưng bà vẫn đưa tay đón lấy tiền từ tay hắn, sau đó hoảng hốt nhìn hai người rời đi.
Vì sao lúc vào, hai kẻ này còn mang vẻ ngoài như những thiếu niên chưa trải sự đời, bây giờ lại trở nên khó lường đến thế này?
Bọn họ nói Kinh Đô đêm nay sẽ rất sáng?
Chẳng lẽ… Bọn họ định gây ra chuyện lớn gì ư?
Bà hít một hơi khí lạnh, sau đó nhìn hai người rời đi, cuối cùng mở bàn tay ra nhìn số tiền bọn họ trả mà trầm ngâm suy tư.
Cuối cùng, mụ Tú Bà phẫn nộ hét toáng lên, vừa chạy xuống đại sảnh Hồng Đào Viện, giọng bà vang khắp những con đường xung quanh:
“Mả cha bọn bay, quịt những mười lượng bạc ư???”
…
Lúc này, Trường An vừa đi, hắn cất giọng, vẫn còn ngà ngà say:
“Tổ Huynh, đêm nay hội đấu giá ở Kinh Đô sẽ diễn ra đúng chứ?”
Thiệu Tổ nhếch mép cười lớn, hắn lảo đảo đưa tay dựa vào tường, thân thể hơi xiêu vẹo:
“Đúng vậy! Hội đấu giá ở Kinh Đô thường sẽ bán các kỳ trân dị bảo mà các tu sĩ tìm kiếm được!
Một nơi như vậy, có khi sẽ xuất hiện tuyệt th�� công pháp, hoặc là vô danh thần kiếm, hoặc là trứng rồng!”
Trường An nghe vậy mỉm cười, sau đó hắn đưa tay vỗ vai Thiệu Tổ, rồi hào sảng hỏi:
“Tổ huynh! Muốn khuấy động phong vân với ta chăng?”
Thiệu Tổ nghe vậy cũng cong khóe miệng, đoạn gã đứng thẳng người, sau đó đội nón lá, lại đeo thêm một miếng bịt mặt, khiến người ngoài không thể nhận ra mình.
“An Đệ, bao lâu nay ta mới gặp được kẻ thú vị như đệ.
Ngươi đi đến đâu, huynh đi đến đó.”
“Tốt! Tốt!”
Trường An cười phá lên, hắn cũng lấy từ trong người ra một chiếc hộp gỗ, đoạn đục hai lỗ trên đó làm mắt, rồi đội lên đầu. Đôi mắt sau lớp mặt nạ cũng khẽ híp lại:
“Vậy thì chúng ta bắt đầu chứ?”
“Được!”
Hai bóng người biến mất trong đêm khuya một cách kỳ dị, báo hiệu rằng đêm nay chắc chắn sẽ có chuyện lớn xảy ra.
Xa xa, có thể thấy một công trình hình mái vòm xuất hiện, con đường dẫn tới đó lại lộ ra vẻ vắng người lạ thường.
Người ra vào khu vực này, ít nhất đều là tông chủ của một tiểu môn phái, hoặc là thi��n kiêu, hoặc là đại năng mang tu vi từ Tam Phẩm Tạo Hồ trở lên. Nếu như chỉ là một tên Nhất Phẩm Tụ Khí như Thiệu Tổ, e rằng còn không đủ tư cách bước chân vào.
Người ta nói rằng phòng đấu giá này không thuộc về bất kỳ thế lực nào, nó thuộc về một nhân vật có tầm vóc ở Thượng Giới. Truyền thuyết này đã lan truyền hàng trăm năm nhưng vẫn chưa có ai chứng thực.
Cũng chính vì lẽ đó, người ra vào cũng rất tuân thủ quy củ, không ai dám làm loạn.
Vừa bước tới cửa vào, một đám thị vệ đã giơ binh khí chặn lại bọn họ, lạnh giọng quát:
“Không đạt đến Tam Phẩm Tạo Hồ cảnh, không thể đi vào!”
Trường An nhìn lại, chỉ thấy từng tên thị vệ đều là Nhất Phẩm Tụ Khí, kẻ đứng đầu lại đạt đến Nhị Phẩm Kết Thủy cảnh giới. Hắn chỉ cười nhẹ, sau đó búng tay:
“Làm đi.”
Bọn thị vệ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, chợt một luồng áp lực cuồn cuộn ập đến từ người đàn ông đứng sau lưng Trường An, dù chỉ kéo dài vài giây rồi biến mất, nhưng cũng đủ.
Trưởng đội thị vệ đưa mắt nhìn Trường An trong giây lát. Dù người đứng sau lưng kẻ này chỉ là Tụ Khí, nhưng vừa rồi… hắn có cảm giác như bị một con hung thú nhìn vào vậy.
Ẩn giấu tu vi, chuyện này vẫn thường xảy ra với những vị khách tham gia đấu giá.
Hắn cười, ân cần nói:
“Vị đại nhân này nói đùa rồi, ta sẽ sắp xếp phòng riêng cho quý khách.”
Đoạn, hắn mở cửa ra, sau đó làm tư thế mời:
“Đại nhân, mời.”
Hồi lâu sau.
Trường An và Thiệu Tổ đã bao hẳn một phòng riêng cách âm, bọn họ có thể từ đây nhìn xuống hội trường.
Phòng đấu giá này là một căn phòng hình tròn. Ở tầng thứ nhất có vô số người đang hò hét, tạo thành những âm thanh đinh tai nhức óc.
Ở trung tâm tầng thứ nhất có một đài hình bán nguyệt rộng rãi, trên đài là một lão già khuôn mặt gầy gò đang thấp giọng giới thiệu cái gì đó.
Lão già là người chủ trì phiên đấu giá, vì thế cho dù chỉ nhỏ giọng nói, thanh âm của lão vẫn vang vọng rõ ràng, từng ngóc ngách trong phòng đấu giá đều nghe được.
Dường như vậy, hội đấu giá cũng sắp bắt đầu, và kế hoạch của cả hai cũng chuẩn b�� được thực hiện.
Cả hai im lặng một lúc lâu, sau đó…
“Oa ha ha ha! Tên thị vệ đó không biết huynh đài chỉ là tên Tụ Khí phế vật! Cười chết mất!!!”
Trường An ôm bụng cười lớn, hắn ngồi hẳn vào ghế bành, gác chân lên ghế. Thiệu Tổ cũng không nhịn được, hắn ha hả cười, ngồi vắt chân lên bàn:
“An đệ! Chúng ta đã xâm nhập thành công, chỉ là lát nữa phải thanh toán…”
“Thanh toán, thanh toán cái gì?”
Chỉ thấy Trường An chợt nhếch khóe miệng, hắn nhấc bầu rượu nốc một ngụm lớn, giọng cũng đã ngà ngà say:
“Tổ Huynh, chúng ta đến đây để làm gì?”
“Để phá đám hội đấu giá?”
Thiệu Tổ nghe thế đáp lại, rồi Trường An nhổ một bãi nước bọt ra sàn, sau đó hắn tiếp tục nốc rượu:
“Thế thì thanh toán cái rắm! Phá xong chúng ta chạy!”
Thiệu Tổ bừng tỉnh ra, hắn vỗ đùi một cái, sau đó cũng say xỉn gật đầu:
“Đúng! Đúng! Lúc đó ta vác đệ trên vai chạy trốn, coi như Thiên Đạo tới nơi này cũng không bắt nổi.”
Hắn cười và đắc ý nói, Trường An chỉ tiếp tục uống từng hớp rượu mà không đáp lại nữa.
Đáng sợ nhất, là khi hai tên đần chơi chung với nhau.
Mà càng đáng sợ hơn, là khi hai kẻ này đã say xỉn, lại sử dụng bộ não rỗng tuếch để tìm cách phá tan tành chỗ này.
Lúc này, Thiệu Tổ và Trường An trong đầu mơ màng vì men say, thần trí không còn thanh tỉnh, mà ý nghĩ duy nhất của bọn họ…
Ồ, Quẩy lên thật nhiệt tình nào!
…
Lúc này, tại quán trà của Trường An.
Cho dù không có ai phục vụ trà, trong quán vẫn hiện lên bóng dáng một người phụ nữ. Nàng chậm rãi pha trà, động tác ưu nhã, nhẹ nhàng và thanh thoát.
Bầu không khí yên tĩnh, chỉ đến khi trà đã đủ ấm, nàng mới rót ra tách trà, khẽ nâng lên nhấm nháp.
Mà trước mắt nàng, không gian nứt vỡ ra một cách kỳ dị, để lộ ra khung cảnh ở hội đấu giá lúc này.
Nàng chỉ ngồi yên một chỗ, vẫn có thể liên thông được không gian giữa hai địa điểm cách xa hàng trăm cây số. Hơn nữa, với bộ dạng nhàn nhã như vậy, xem ra việc này cũng dễ dàng lắm.
“Rõ ràng rất mạnh, lại ưa thích dùng thân thể phàm trần yếu ớt.
Một kẻ rất thông minh, lại thường giả v��� ngu ngốc.”
Khẽ lẩm bẩm, nàng mỉm cười nhấp một ngụm trà.
Ba mươi năm trước, kẻ này xuất hiện ở Vĩnh Xuân Đại Lục, vẫn giữ mái tóc đen nhánh và dài, khoác trên người bộ áo dài rách rưới, lại mang đôi mắt lạnh lùng, thờ ơ, xem thường hết thảy. Khí tức quỷ dị của hắn cũng vì thế mà khiến các cường giả đứng đầu thế giới này hoảng hồn.
Nếu không phải nàng ra tay kịp thời, e rằng một trận huyết chiến sẽ xảy ra, không thể ngừng được.
Vậy mà kẻ như thế này, vẫn thành thật mở một quán trà, lại hoàn toàn hóa thành người thường mà sống.
Nghĩ tới đây, nàng lắc đầu, lại thở dài nhấp trà.
“Kỳ lạ…”
Xin quý độc giả lưu ý rằng bản biên tập này thuộc sở hữu của truyen.free.