(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 26: Hồng Đào Viện
Thanh Lâu này mang tên Hồng Đào Viện, là chốn ăn chơi bậc nhất của Hoàng Thành, cũng là nơi sang trọng và đắt đỏ vô cùng đối với các khách làng chơi.
“Không đúng, đệ đến đây làm gì thế!?”
“Còn huynh nữa, đến nơi này làm gì hả?”
Mà lúc này, đứng trước Hồng Đào Viện, Trường An và Thiệu Tổ chỉ vào mặt nhau, rồi cả hai im lặng.
Đến đây làm gì ư? Vô lý! Đến thanh lâu thì dĩ nhiên là để chơi, chơi… Không! Mình đâu có đến thanh lâu? Rõ ràng là mình chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, đúng, đúng!
Trường An tự trấn an mình, rồi hắn lộ vẻ nghi hoặc, hỏi lại:
“Tổ huynh, ta chỉ tình cờ đi ngang qua, bộ dạng của huynh mới đáng lo đấy.”
Thiệu Tổ nghe vậy, chỉ đảo mắt lên trời, sau đó cảnh giác nhìn quanh, rồi nghiêm túc nói:
“Ta đang bị kẻ địch truy sát, chỉ là cảnh giác thôi, đệ đừng nghĩ nhiều.”
Kẻ thù cái đầu ông! Có thằng sát thủ điên nào lại vác dao truy sát người ta giữa ban ngày, giữa chốn đông người qua lại không hả?
Không thể kiếm một lý do nào hợp lý hơn sao?
Trường An khẽ giật khóe miệng, rồi hắn tiếp tục bước đi, gật đầu nói:
“Tổ huynh, vậy huynh trốn trước, ta còn việc gấp phải đi!
Đến chiều tối ta gặp lại tại cổng thành.”
“Được, An đệ!”
Thiệu Tổ hào sảng đáp lại. Bộ dạng cả hai lướt qua nhau như các đại hiệp chia tay, hắn cười lớn rồi khuất sau dòng người:
“Ta đi hướng này! An đệ, thanh sơn bất cải, lục thủy trường lưu, chúng ta s��� còn gặp lại trên giang hồ!”
Giang hồ là chỗ quái nào đấy?
Cái mặt huynh giờ khác gì mấy ông đọc tiểu thuyết võ hiệp năm xưa đâu? Mẹ nó, đã tu tiên còn mơ mộng võ hiệp!
Bảo sao mãi mãi chỉ ở Tụ Khí, không đột phá lên được!
Trường An thở dài, đoạn quay lưng bước đi, rời khỏi chốn ăn chơi trác táng này.
Thời gian chậm rãi trôi, thoáng chốc đã mười lăm phút trôi qua.
Từ đằng xa, bóng dáng Trường An đang chạy về phía này, khuôn mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Hồng Đào Viện.
“Không được, mấy chị gái vừa rồi trông xinh phết, mình chỉ vào uống một ly rượu thôi, thực sự!”
Hắn tự nhủ trong lòng, sau đó tức tốc bước tới thanh lâu, cho tới khi chứng kiến một người đàn ông cũng đang chạy từ phía đối diện.
Trường An đơ người, Thiệu Tổ ngẩn ngơ.
Trong lòng cả hai cùng gào thét một câu hỏi.
“Tổ Huynh/ An Đệ, ngươi mẹ nó không phải chạy trốn kẻ địch/ có việc quan trọng sao???
Sao lại trở về nơi này rồi???”
Bầu không khí yên tĩnh, người náo nhiệt đông đúc vẫn qua lại, nhưng trong mắt họ, chỉ có đối phương.
Trong mắt họ, đối phương chính là kẻ thù, là chướng ngại duy nhất ngăn họ tiếp cận "quả hồng" tươi ngon. Và rồi, một cuộc đổ máu không thể tránh khỏi chăng?
Câu hỏi thoáng qua trong đầu hai người, rồi cả hai mặt mũi âm trầm như nước, bước tới gần nhau, vô thức bộc lộ ra khí thế mãnh liệt!
Tựa long, tựa hổ! Rồng cuộn mình từ trong mây lao xuống, hổ chực sẵn trên núi dốc sức vồ lên, chỉ mong muốn diệt trừ chướng ngại để bước tới thứ mình khao khát!
Sau đó, cả hai đối diện nhau, một kẻ thò tay vào trong áo, kẻ kia lại chạm vào bên hông mình.
Cả hai, đồng loạt ra tay!
“Tổ Huynh, ta có chừng này bạc, huynh xem nó có đủ dùng không?”
“Cái gì!? Đệ đem mỗi chừng này thôi ư? Thôi thì để huynh san sẻ một phần, chúng ta gọi chung đi.”
“Tốt, thế cho nó tiết kiệm!”
Trong thoáng chốc, cả hai đã hiểu được mục đích của đối phương, càng sớm nhận ra rằng thay vì đối địch, bọn họ nên hợp tác, đoàn kết để cả hai cùng tiến xa hơn.
Đáng mừng thay, đáng mừng thay…
Bước vào Hồng Đào Viện, đã có thể nghe thấy tiếng nói mềm mại, khêu gợi của các mỹ nữ mời khách. Trường An bất giác lùi lại một bước, rồi vỗ vai Thiệu Tổ:
“Huynh đi trước.”
Thiệu Tổ im lặng, không nhúc nhích. Mặt Trường An trở nên khó hiểu, hắn vỗ vai Thiệu Tổ liên tục:
“Tổ huynh, tổ huynh…”
“Ái chà! Huynh đây!”
Thiệu Tổ giật mình mà quay đầu lại, sau đó hắn cũng lùi lại một bước, nghiêm túc nhìn cảnh tượng trước mắt, đoạn suy tư:
“An Đệ, để huynh tính toán chiến thuật thích hợp đã.”
Ơ kìa huynh đài, huynh có chắc chúng ta đi thanh lâu chứ không phải công thành chiến không?
Chiến thuật gì chứ? Quả nhiên, người mới như Tổ Huynh đây non choẹt chẳng khác gì chiếc lốp xe đạp Trường An mua năm xưa.
Quá non.
Chỉ thấy Trường An lắc đầu, bước thẳng về phía trước. Tư thế hắn bất giác trở nên hiên ngang hơn, ánh mắt sáng ngời có thần. Khuôn mặt dù không phải "soái ca" nhưng khí chất tỏa ra lại mang một sức hút lạ kỳ.
Khuôn mặt Thiệu Tổ chấn kinh, trong lòng hắn đã sớm dậy sóng, không nhịn được mà tán thưởng:
“Tốt! Bộ dạng này���”
An Đệ chẳng lẽ chính là hái hoa cao thủ, "tia" cô nào trúng cô ấy ư?
Trường An bước tới trước một bà lão có vẻ mang quyền hành to lớn nhất ở nơi này, hắn nở một nụ cười trên mặt:
“Tú Bà.”
Lão bà nghe thấy có người gọi bèn ngẩng đầu, hai tay xoa xoa vào nhau, nở một nụ cười nịnh nọt và đáp lại liến thoắng:
“Là ta đây, công tử đi một mình hay có bạn đồng hành? Ngài muốn đặt chỗ trước hay tận hưởng ngay bây giờ? Hồng Đào Viện vừa có thêm một vị hoa khôi, ngài muốn gặp chỉ cần chi mười lượng bạc là đủ, nếu bao trọn tháng thì…”
Nụ cười trên mặt Trường An cứng lại, trong lòng hắn cũng sớm dậy sóng.
Cái gì!? Bà lão này đang nói về cái gì vậy? Sao mỗi từ đều đơn giản, ghép lại thành một câu lại cao thâm khó dò đến thế?
Trường An ngớ người nhìn bà lão một lúc. Khuôn mặt bà tuy đã về già nhưng vẫn có nét gian thương, đôi mắt đôn hậu lại chẳng che được vẻ gian xảo. Hắn trầm ngâm một hồi, cuối cùng nghi ngờ lên tiếng:
“Tú Bà, có thực đơn chứ?”
Tú Bà: “...”
Thiệu Tổ ở xa nghe thấy vậy, chợt không nhịn được che miệng lại, thân hình run lên vì cười.
Mẹ nó, thực đơn ư? Đệ đến thanh lâu đòi thực đơn là có ý gì?
Chẳng lẽ thực sự có một danh sách các kỹ nữ được viết trên thực đơn để cho ngươi lựa chọn sao?
Chỉ thấy Tú Bà nhanh chóng lấy ra một cái thực đơn đưa cho hắn.
Thiệu Tổ: “...”
…
Năm phút sau, Trường An và Thiệu Tổ ngồi đối diện nhau, giữa hai người là một bàn đầy rượu thịt. Trong căn phòng lúc này chẳng còn ai ngoài hai bọn hắn.
Ầm!
Thiệu Tổ đập bàn, không nhịn được phun nước bọt:
“Cái quái gì vậy? Rõ ràng là chốn ăn chơi, đệ chỉ ăn không chơi, thế này là đang sỉ nhục hai từ thanh lâu!”
Ầm!
Trường An cũng đập bàn, sau đó phun nước bọt đáp trả:
“Cái rắm! Gặp mặt hoa khôi mười lượng bạc, lại muốn nàng hát hò, hầu hạ phải chi thêm bạc, muốn sâu hơn nữa lại phải thêm bạc. Hai người chúng ta góp lại cũng chỉ có mười lăm lượng, gọi người ta tới ngắm thôi à?”
Cái bàn: “...”
Cuối cùng, Thiệu Tổ không thể chấp nhận sự thật này, hắn đưa tay ôm mặt, sau đó vô hồn lẩm bẩm:
“Không đúng… chẳng lẽ lần đầu tiên vào thanh lâu của mình… là với một thằng con trai?”
“Không sao, chúng ta nhậu một bữa này, coi như là có quen biết nhau.”
Trường An chỉ lắc đầu, đoạn hắn giật ngay một cái đùi gà trên bàn mà gặm. Thiệu Tổ thấy vậy cũng rướn người lên phía trước, chực giật lấy cái đùi gà còn lại:
“An Đệ, thư sinh các ngươi ăn ít, cái đùi cho ngươi, còn lại để huynh nhé.”
Nhưng không, Trường An đã giữ chặt con gà, hắn nghiêm túc lắc đầu:
“Tổ Huynh, tiên nhân có thể tích cốc, nhưng ta là người phàm cũng cần ăn uống chứ? Cái đùi này huynh cứ nhận lấy.”
Đoạn, hắn bỏ cái đùi gà đang gặm dở xuống, đặt vào bát Thiệu Tổ, tay còn lại thì đưa ra định hốt trọn con gà kia.
Sau đó, bọn hắn không ai nhường ai, không ngừng giành giật thức ăn trên bàn.
“Mẹ nó, đệ chỉ góp có năm lượng bạc mà đòi ăn hết cả hả? Thánh Nhân dạy, làm người không thể tham lam-”
“Thánh Nhân cái rắm! Năm xưa ta cũng là Thánh Nhân đấy, ta dạy, làm người phải biết tranh thủ thời cơ, không ăn thì phí!”
“An Đệ, liêm sỉ của đệ đâu?”
“Ta bán đại hạ giá, huynh mua không?”
…
Ở bên dưới Hồng Đào Viện, Tú Bà im lặng, bà thở dài thườn thượt. Một kỹ nữ nghi hoặc đưa mắt nhìn sang:
“Bà bà, sao vậy?”
“Có hai thằng đần đến kỹ viện không gọi gái, chỉ gọi đồ ăn.”
Tú Bà đáp lại. Nàng kỹ nữ im lặng, sau đó đưa tay lên che miệng mà không nhịn được cười.
Đoạn văn này đã được tôi chau chuốt dưới sự ủy quyền của truyen.free, như một món quà nhỏ gửi đến độc giả.