(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 25: Thiên Nhãn bị đánh cắp
Một lúc lâu sau, Trường An lơ mơ tỉnh dậy, Thanh Nhạc đã đi từ lúc nào.
Lão y sư đưa cho hắn một túi bạc, mỉm cười đôn hậu nói với Trường An:
“Chàng trai trẻ, bạc này là của cô ấy đưa cho cháu, nhớ sau này trả lại nàng đấy.”
Trường An nhận lấy túi bạc, cảm nhận trọng lượng của nó mà khẽ ngạc nhiên. Hắn cười nhẹ, đứng dậy, chắp tay hành lễ rồi rời đi:
“Vâng, cháu xin đi trước ạ.”
Kinh Đô không hổ là trung tâm của đất nước, nơi này người dân đông đúc hơn nhiều, lại vô cùng náo nhiệt.
Bước đi trên đường, Trường An ngừng lại trước một quầy kẹo hồ lô. Hắn nở một nụ cười ôn hòa và cất tiếng:
“Dì à, cái bánh bao này bao nhiêu tiền vậy?”
“Bánh bao chỗ ta bán chỉ lấy chất lượng chứ không lấy số lượng, hai đồng một cái, không mua thì đi chỗ khác!”
Bà thím bán bánh bao ngẩng đầu đáp, giọng nói vẫn còn chất quê khiến Trường An bật cười. Cuối cùng, hắn đành chịu thua, thở dài đưa tiền ra:
“Được rồi, cháu cũng thử một lần bánh bao của dì xem.”
Không có cái gọi là kiêu ngạo hay khí chất vương giả, bộ dáng của Trường An lúc này hoàn toàn giống như một chàng trai trẻ bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Hắn bước đi, đưa bánh bao lên miệng khẽ cắn một ngụm, trong đầu chợt xuất hiện cuộc đối thoại của Thanh Nhạc và Ngọc Mi.
Nói mới nhớ, dường như ở Kinh Đô xuất hiện một vị danh sư mang Thiên Nhãn, có thể nhìn thấu bất kỳ ưu nhược điểm nào của công pháp.
“Mà kệ đi, cũng không liên quan tới mình…”
Trường An lắc đầu định bước đi tiếp, chợt hắn ngừng lại.
Một luồng ký ức xuất hiện trong đầu hắn.
[Đinh! Hệ thống kích hoạt thành công, tặng chủ nhân gói quà tân thủ. Thiên Địa Chi Nhãn: Có thể nhìn thấu cảnh giới và nhược điểm của đối phương, ngay cả khi họ cao hơn một cảnh giới.]
Trường An: “...”
Hắn im lặng một hồi, sau đó đưa tay lên ôm mặt, chỉ mở một mắt trái, khẽ gọi:
“Thiên Địa Chi Nhãn!”
Không có gì thay đổi cả…
“Thiên Địa Chi Nhãn?”
Vẫn không có gì thay đổi…
Trường An mở mắt nhìn người đứng gần đó, dường như hắn định xem thử bản thân sẽ thấy gì.
Mặt nhiều mụn… Không đúng!
“Mẹ nó, Thiên Địa Chi Nhãn của mình đâu???”
Trường An giật mình hô to, rồi tức tốc mở hệ thống ra kiểm tra, bàn tay đập loạn xạ vào giao diện như muốn phá tung nó ra:
“Hệ thống! Hệ thống! Ngươi đem Thiên Địa Chi Nhãn của ta bán đánh bạc rồi ư?”
[... Chủ nhân, hệ thống cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.]
Trường An nghe vậy mà ngớ người, sau đó… hắn tiếp tục giơ tay thúc vào giao diện. May mà hắn đang ở một nơi v��ng vẻ, nếu không mọi người sẽ nhìn Trường An như một kẻ điên mất.
“Không đúng, ngươi không biết!?”
Hệ Thống của Trường An, thực chất vốn là một món bảo vật do một kẻ luyện hóa Thiên Đạo từ một vị diện nào đó mà ra, có thể thao túng trời đất, cũng như thay đổi chủ thể dựa vào điểm tích lũy.
Trường An tuy không tiếc Thiên Địa Chi Nhãn, dù sao làm người bình thường rồi, hắn cũng không cần đến nó nữa.
Nhưng mà có kẻ lấy đi thứ đó, mà Hệ Thống cũng không biết gì là sao?
Bị hack rồi ư?
Trường An nghĩ thầm, cuối cùng hắn hít một hơi thật sâu, lại quay lưng bước đi, lầm bầm:
“Không được, phải đi gặp kẻ mang Thiên Nhãn đó!”
Chỉ có điều, Thiên Địa Chi Nhãn đã bị mất từ bao lâu rồi? Mười năm, hai mươi năm, năm mươi năm, hay nhiều hơn thế?
…
Trong một ngôi đình nhỏ, Thanh Nhạc cung kính chắp tay, nàng tâm phục khẩu phục nói:
“Cảm tạ tiền bối trợ giúp, nhờ có ngài mà ta có thể bù đắp những khuyết thiếu trong công pháp của mình.”
“Không có gì, ta phải đi rồi.”
Một giọng nói ôn hòa nhưng đầy tang thương vang lên. Thanh Nhạc nghe vậy cũng không dám hỏi thêm, chỉ đành đáp lời:
“Tiền bối đi thong thả.”
“Đúng vậy, kẻo lại có người tới giữ chân mất, ha ha.”
Người đó nói, rồi tháo bầu rượu bên hông xuống hớp một ngụm, lại phất tay một cái, sau đó Thanh Nhạc chợt mở to mắt.
Vị tiền bối ấy phất tay một cái, trên không trung đột ngột xuất hiện một vết nứt, tựa như không gian bị chém rách.
Kẻ sau chỉ cười nhẹ mà đi vào bên trong. Trước khi đi, hắn liếc nhìn Thanh Nhạc một lúc, tự lẩm bẩm, dường như chỉ mỗi hắn nghe thấy:
“Là ngươi không biết, hay biết mà không nói?”
Đoạn, người này hớp một ngụm rượu mà biến mất, chỉ để lại Thanh Nhạc ở giữa ngôi đình.
Nàng đưa tay sờ vào không khí, cảm nhận được không khí vẫn trôi chảy, nhưng nàng lại không thể xé rách không gian được.
Hơn nữa, vừa rồi vị tiền bối đó chém ra một lỗ hổng, nhưng nó lại ổn định vô cùng, chỉ khi ngài ấy bước qua thì khe hở đó mới biến mất.
“Tiền bối… thâm bất khả trắc.”
Thanh Nhạc thở dài lắc đầu và đứng dậy bước ra ngoài đình viện. Chỉ có điều nàng vừa ra, đã thấy Trường An thở dốc, tay chạm vào tường mà khụy gối xuống.
“Mẹ nó… biết thế ráng rèn luyện thân thể…”
Hắn lẩm bẩm, sau đó ngẩng đầu, chỉ thấy Thanh Nhạc đang lẳng lặng nhìn hắn, đôi mắt lộ ra vẻ khó hiểu.
Trường An: “...”
Sao nàng lại ở đây rồi?
Thanh Nhạc: “...”
Hắn đuổi theo nàng, đúng không?
Bầu không khí yên tĩnh một hồi lâu, sau đó Trường An cũng hoàn hồn. Hắn đứng thẳng người, rồi nghiêm mặt nói với Thanh Nhạc:
“Cô nương, ta nghe y sư nói là ngươi đã cứu ta, nên ta đến đây để tạ ơn.”
Thanh Nhạc giương mắt nhìn Trường An. Hắn tuy đã mệt nhoài vì chạy, nhưng vẫn cố ra dáng vẻ một thư sinh nho nhã, giống hệt những kẻ theo đuổi nàng vẫn thường làm.
Nàng không thấy bất kỳ điểm nổi bật gì ở Trường An cả. Hắn không có tính cách thanh cao, không màng sắc đẹp, cũng không đến mức cuồng nhiệt theo đuổi nàng.
Đại khái, hắn nằm ở hàng ngũ những người bình thường, không mờ nhạt nhưng chẳng quá nổi bật.
“Không có gì, tiên sinh sao lại xuất hiện ở đây vậy?” Thanh Nhạc nghĩ vu vơ trong đầu, sau đó nàng chỉ nhẹ nhàng hỏi lại.
"Do ta nhờ nhầm một thằng điên lái thuyền, suýt nữa thì toi mạng! Cũng nhờ ngươi đỡ cho một chưởng mà đỡ hơn nhiều." Trư��ng An nghĩ thầm trong đầu. Sau đó hắn vẫn ra vẻ một thư sinh vô dụng đang cố gây ấn tượng với mỹ nữ và mỉm cười:
“Ta trượt chân khỏi vách núi, nếu không nhờ cô nương đỡ lại thì có lẽ tính mạng đã gặp nguy rồi.”
“Không có gì đâu, tiên sinh cũng không cần trả lại bạc, ta đi trước.”
Thanh Nhạc mỉm cười và lễ phép cúi chào. Đoạn nàng bước qua Trường An, sau đó đi thẳng về một phía.
“Khoan đã, tại hạ có nghe về một kẻ sở hữu Thiên Nhãn có thể nhìn ra ưu, nhược điểm của các công pháp, không biết cô nương có gặp hắn chăng?”
Đột ngột, Trường An gọi với tới khiến Thanh Nhạc ngừng bước chân, sau đó quay đầu lại và đáp:
“Sau khi chỉ điểm cho ta, vị tiền bối ấy đã rời khỏi nơi này rồi.”
Rời khỏi rồi ư? Tại sao là lúc này chứ?
Hay là hắn cảm nhận được sự tồn tại của Trường An?
Thân thể Trường An vẫn mang thân phàm tục. Thực tế, kể từ kiếp thứ chín, hắn vẫn mang thương tích trong người nên không tiện thi triển sức mạnh.
Tuy cũng có một phần là hắn không muốn dùng.
Trường An nhíu mày lại mà quay lưng bỏ đi, Thanh Nhạc cũng không nói gì nữa, cũng chỉ rời khỏi nơi này.
Hai người, cứ thế mà bước qua nhau.
Mà ở một góc khuất, bóng người nhẹ nhàng nâng bầu rượu lên và hớp một ngụm. Sau đó kẻ này mỉm cười lau mép miệng, nhìn về bóng dáng Trường An một lúc lâu, rồi hắn biến mất.
“Con mắt này, ta xin phép được mượn thêm một quãng thời gian, ha ha.”
Một giọng nói vang lên bên tai của Trường An.
Không hề có bất kỳ báo hiệu nào, Trường An chỉ quay đầu lại mà nhìn về góc khuất vắng người. Hắn chỉ thở dài, bước đi, miệng lẩm bẩm:
“Mẹ nó, bị hụt mất rồi…”
Dù chỉ thoáng qua, nhưng Trường An lại không muốn bộc lộ sức mạnh ở giữa chốn đông người, và trong tình trạng hiện tại, hắn cũng không chắc chắn có thể bắt được kẻ đó.
Dù sao, kẻ đó có đủ sức mạnh để tước Thiên Địa Chi Nhãn khỏi Hệ Thống, thậm chí luyện hóa nó. Thực lực của hắn quả là sâu không lường được.
“Meo~”
Đột ngột, tiếng mèo kêu bên tai Trường An. Từ lúc nào con mèo đã quay về, nó chỉ nhảy lên vai của hắn, khẽ thè lưỡi ra liếm lên má.
Trường An cũng lấy bầu rượu của mình ra, hớp một ngụm, đoạn càu nhàu:
"Tiền bối," hắn càu nhàu, "ngài có thấy thế giới này có gì đó không bình thường không?"
Tần Đế, kẻ phế vật ba trăm năm trước đã quật khởi diệt môn phái từng phong ấn Lão Nhược; bản thân Lão Nhược; Tổ Huynh; và giờ là một kẻ vừa xuất hiện thoáng qua...
“Meo~”
Con mèo chỉ chớp mắt và nhàn nhã kêu một tiếng, sau đó nó giơ móng ra vỗ vỗ má Trường An.
Kẻ sau chỉ cười nhẹ, rồi bước đi, thân ảnh bình thường nhanh chóng biến mất sau dòng người.
“Được rồi, dù sao mục đích của ta cũng chỉ là sống bình thường…”
Nhưng trong lòng Trường An thấp thỏm, không biết kẻ sở hữu Thiên Nhãn kia đã nhìn thấu những gì.
"Chỉ hy vọng ngươi đừng biết những điều không đáng biết."
Hắn lầm bầm, sau đó…
Trường An dừng chân trước một thanh lâu. Bên trong, những cô gái đang không ngừng mời gọi khách vào.
Trường An im lặng, bây giờ hắn bắt đầu suy nghĩ, bản thân có nên đi vào một lần cho biết mùi đời hay không nữa.
Sau đó, hắn thấy một bóng người nhìn quanh dáo dác, lén lút định đi vào bên trong.
“Ái!!! Cái gì thế, An Đệ!?”
Thiệu Tổ choáng váng, rồi hắn giơ tay lên chỉ vào Trường An:
“Không đúng, đệ đến đây để làm gì!?”
Trường An khẽ giật khóe miệng, rồi cũng giơ tay lên, với vẻ mặt chính nghĩa chỉ thẳng vào Thiệu Tổ:
“Huynh đến nơi này để làm gì hả!?”
Truyen.free là nơi khai sinh những câu chuyện được kể một cách độc đáo nhất.