Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 20: Đại Nam Đế Vương

Trường An há hốc mồm nhìn Tượng Quán, Nhược Trần nghi hoặc đưa tay chạm vào vai hắn, khẽ gọi: “Tiền bối?” “Lão Nhược, cái này… cái này…” Trường An giật giật khóe miệng, đoạn giơ tay chỉ về phía Tượng Quán mà lắp bắp hỏi. Nhược Trần thoáng ngạc nhiên, rồi mỉm cười: “Không ngờ tiền bối cũng nhận ra được…” Cái rắm! Đạo vận ngập trời thế này, dù ta có ở tận chân trời góc bể cũng phải nhận ra, vậy mà ngươi dám nói như thể chuyện cỏn con! Nhược Trần không để ý vẻ mặt kinh hoàng của Trường An, chỉ nhẹ nhàng nói: “Ba hôm trước, nhìn trời mưa ta bỗng nảy ra chút ý cảnh, tay không kìm được mà nặn ra mấy pho tượng. Không ngờ một chuyện cỏn con như việc ta ngộ đạo mà tiền bối cũng hay biết.” Trường An lúc này khiếp sợ nhìn hắn, khuôn mặt như thể vừa gặp ma quỷ, đầu óc chợt quay cuồng. Lão Nhược à, cho dù chúng ta mới quen nhau vỏn vẹn mười ngày, nhưng ngươi cũng đừng vì thế mà tinh tướng trước mặt ta chứ! Một chút ý cảnh? Việc nhỏ nhặt? Đạo vận ngập trời thế này mà ngươi gọi là việc nhỏ nhặt, vậy phải chăng chuyện lớn là ngươi lĩnh ngộ hết ba ngàn đại đạo, rồi nặn tượng để hiển hóa cho thiên hạ cùng ngộ? Trường An hít một hơi khí lạnh, đoạn đưa tay nhéo đùi một cái, cảm nhận cơn đau truyền đến, rồi lại lặng thinh. Hắn nên nói gì đây? Trường An há miệng, cuối cùng thở dài một hơi, bên trong còn ẩn chứa nỗi thất vọng: “Vẫn chưa đủ đâu, Lão Nhược. Ngươi đừng vì thế mà tinh tướng.” Mà này, nếu ngươi cứ đem cái này ra khoe khoang, e rằng ngày mai cả thiên hạ đại năng sẽ kéo đến đây chiêm ngưỡng tài nặn tượng của ngươi mất. Thấy Trường An thở dài, ngỡ rằng tiền bối thất vọng vì sự tự mãn của mình trước một việc nhỏ nhặt, Nhược Trần chỉ nghiêm túc gật đầu, giọng nói vô cùng trầm ổn: “Tiền bối nói đúng. Dù sao thiên phú của ta cũng không cao, vẫn cần luyện tập thêm.” Trường An nghe vậy mà trong lòng ngũ vị tạp trần, hắn thở dài thườn thượt, giơ bầu rượu lên hớp một ngụm, rồi lại đi một vòng quanh dinh thự Nhược Trần. Vui, vì Nhược Trần cũng không muốn làm chuyện gì lớn lao, chỉ thích nặn tượng và ngộ đạo. Buồn, vì Nhược Trần không khác gì anh bạn cùng bàn năm xưa của Trường An, đã học rất giỏi lại chăm chỉ, kết quả lần nào thi cử cũng đè bẹp hắn. Trên đường đi, hắn ngứa chân thì đá một hòn đá, ngứa tay thì ngắt một cành cây, bi thương dẫm lên một ngọn cỏ, rồi quay lại trước quán trà. Từ bốn phía dinh thự, kết giới nổi lên, bao phủ lấy nó rồi trở lại vô hình. Đạo vận ngập tràn ban nãy cũng vì thế mà tiêu biến.

Trường An khẽ gật đầu, đoạn nói: “Chúng ta đi thôi.” “Tiền bối vừa bố trí trận pháp?” Nhược Trần cau mày hỏi, nhưng Trường An chỉ hớp một ngụm rượu, không đáp lời. Nói nhảm gì vậy? Ngươi cho rằng thế gian ai cũng mắt mù, không nhìn thấy đạo vận bao phủ lấy chốn này sao? Nếu ta không bố trí trận pháp che giấu, chắc chắn cuộc sống bình yên sẽ bị phá vỡ, mà Lão Nhược cũng sẽ hóa thành một giám đốc cuồng công việc đích thực như trong ngôn tình. Cuối cùng, thay vì trả lời Nhược Trần, Trường An chỉ cúi xuống ôm con mèo vào lòng, khẽ nói với nó: “Tiền bối, chúng ta chuẩn bị đi thôi.” “Con mèo đó là…” “Đây là tiền bối.” “Nhưng đó là một con mèo bình thường…” “Đây là tiền bối.” Nhược Trần: “...” Không biết vì sao, hắn thấy bộ dáng lúc Trường An gọi con mèo không khác gì lúc mình gọi Trường An cả. Cho nên ở trong Vạn Sự Quán, con mèo đen này có thân phận lớn nhất ư? Hắn thở dài, đoạn lấy từ nhẫn trữ vật ra một chiếc thuyền lớn. Trên thân thuyền khắc đầy phù văn. Nhược Trần còn định gọi Trường An, nhưng đã thấy người kia lùi lại một bước, hai mắt sáng rực nhìn hắn: “Lão Nhược, cái này…?” Nhược Trần ngạc nhiên, nhưng rồi bình thản đáp lời: “Ba hôm trước ta vừa nặn tượng xong, có một người tu luyện đến muốn bái ta làm sư phụ, nhưng đã bị ta từ chối. Cuối cùng, hắn đành nhờ ta nặn một bức tượng ở Lôi Trạch, và vì sợ ta đi bộ sẽ gặp phiền toái nên đã dâng tặng chiếc thuyền bảo vật này.” Quả là kinh người! Ngươi vừa ra tay đã có người giao xe riêng đưa đón, đúng là có mấy phần giống tổng giám đốc rồi đấy. Trường An gật đầu nghĩ thầm, sau đó hắn tự nhiên bò lên thuyền mà chẳng hỏi han gì, cuối cùng… Trường An giơ hai tay bám víu, thân thể chỉ cách mặt đất chừng mười phân, đoạn ngây ngô quay đầu nhìn Nhược Trần: “Lão Nhược, không có thang để leo lên ư?”

Nhược Trần nghe vậy mà im lặng. Tiền bối à, pháp bảo chỉ dành cho người tu luyện. Ngay cả tu sĩ Nhất Bộ Tụ Khí cảnh cũng có thể dễ dàng phi thân lên được. Hơn nữa, ngay cả vỏ thuyền cũng có cấu tạo đủ để dễ dàng trèo lên. Chỉ có điều… Nhược Trần nhìn hai cánh tay thon và trắng của Trường An, sau đó hắn bất đắc dĩ đáp lại: “Có lẽ trong lúc thiết kế, người đó bỏ sót chỗ này đi.” Ừm, một phần trăm là hắn không ngờ rằng trên thế gian sẽ có kẻ có thể chất yếu ớt đến mức không thể tự trèo lên được. Chín mươi chín phần trăm còn lại là do Trường An. Thế là Nhược Trần vác Trường An lên vai một tay, vận dụng kinh nghiệm ba trăm năm, nhẹ nhàng trèo lên thuyền. Từng động tác đều gọn gàng, thanh thoát. Quả nhiên giữa một vị tổng giám đốc ưu tú và một kẻ còn non nớt, cho dù cả hai đều mang thân phận phàm nhân, thì sự chênh lệch vẫn hiển hiện rõ rệt. Vừa thả Trường An xuống, Nhược Trần đã đi vào kiểm tra chiếc thuyền, bởi vì pháp khí do người tu hành chế tạo thường có kết cấu rất phức tạp, cũng vì không muốn xảy ra bất kỳ bất trắc nào khi đang trên đường. Ba mươi phút sau, hắn quay lại chỗ cũ, nhưng chỉ thấy Trường An vẫn đứng ở đầu thuyền, ánh mắt xa xăm, không chút xao động. Con mèo đã rời khỏi lòng hắn từ bao giờ, nó đã ngồi cạnh cột buồm, ngậm chặt bầu rượu, không rời. … Trên một chiếc thuyền được làm bằng vàng ròng, đầu thuyền chạm trổ một con rồng, trên thân thuyền, vô số phù văn tầng tầng lớp lớp không ngừng tỏa sáng, tựa hồ có thể chở cả thế gian này đi. Trên đầu thuyền, một người đàn ông đứng đó, hắn khoác long bào hoa lệ, khuôn mặt trầm ổn nhưng không giấu nổi vẻ tự ngạo ngấm sâu từ bên trong. Hắn chỉ đứng đó, vậy mà vạn vật đều thần phục. Hắn là vương, là thần, là thánh… là Thiên. Vị Đế Vương ấy rút ra thanh trường kiếm hoàng kim, kiếm vừa xuất vỏ, khí thế ngút trời! Hắn chỉ kiếm ra xa, đoạn cất cao giọng, âm thanh trầm hùng nhưng chứa vô vàn kiêu hùng: “Hôm nay, con dân Đại Nam của Trẫm! Trẫm sẽ mang các ngươi phi thăng, không sót một ai!” Bên dưới thuyền, vô số người trải dài đến tận chân trời, binh lính kiêu hãnh, quan văn mưu trí, nhân dân đồng lòng, âm thanh vang dội không ngớt, bao phủ cả một vùng trời. “Bệ hạ anh minh!” “Bệ hạ! Mạt tướng nguyện xông pha sa trường vì ngài!” “Bệ hạ, nguyện dốc sức đưa Đại Nam đăng đỉnh Thượng Giới!” “Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế…” Cuối cùng, tất cả người ở đó đồng loạt hô vang, bầu trời rung chuyển. “Vạn tuế!” Núi đồi bị san bằng, chỉ còn lại bình địa; mây trắng tản ra, bầu trời vỡ nát làm đôi, mở đường cho chiếc thuyền của hắn. Đại Nam Đế Vương ra, trời đất phải nhường! Hắn cười lớn, giơ tay ra, rồi mở miệng định nói điều gì đó. Nhưng rồi, khung cảnh nhạt nhòa dần, trước mắt Trường An chỉ còn lại một pháp khí, tuy không nhỏ, nhưng cũng chỉ đủ cho hai người di chuyển. Không còn Thiên Long Bào, không còn Thuận Thiên Kiếm, không còn Hộ Việt Quân, không còn bách vạn dân chúng, cũng chẳng có nàng,... Mà Trường An, cũng không còn làm vua. Hắn chỉ là một người bình thường, thân thể yếu ớt. Trường An chợt nở một nụ cười, đoạn tự giễu cợt bản thân: “Đã muốn làm phàm nhân, lại còn nhớ về chuyện xưa cũ.” Hắn chợt muốn uống rượu, rượu vào rồi cũng không còn sầu, rượu vào rồi thế gian cũng chỉ còn một mình hắn. Trường An đang định lấy bầu rượu ra, hắn sờ bên hông, chẳng thấy gì, chỉ cười khổ ngẩng đầu nhìn con mèo: “Tiền bối, ta say một lúc không được ư?” “Meo…” Con mèo lười biếng kêu lên, giơ bầu rượu lên hớp một ngụm, hoàn toàn không có ý định đưa cho Trường An. Thật tình… Trường An thở dài, cuối cùng hắn quay đầu, khí chất đế vương còn vương vấn trên người hắn cũng vì thế mà tan biến, trở lại làm một người thanh niên bình thường như bao người khác. “Lão Nhược, sao còn chưa đi?” Hắn ngạc nhiên hỏi. Nhược Trần hiện vẻ lúng túng, rồi đáp lời: “Tiền bối, muốn khống chế chiếc thuyền này, phải có linh khí.” Trường An nhíu mày khó hiểu: “Thì…” “Nhưng chúng ta là phàm nhân cả mà?” Nhược Trần hỏi lại. Trường An cũng ngớ người ra. Nhược Trần: “...” Trường An: “...”

Mọi quyền sở hữu đối với phiên bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép hay phát tán.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free