(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 19: Mộc môn khai mở, nhân gian đổi thay
Sáng sớm, ánh dương chiếu qua khung cửa sổ, chậm rãi đánh thức Trường An.
Trường An lười biếng mở mắt, rồi ngồi dậy, mơ màng nhìn quanh, lại giơ tay lên, lẩm bẩm như đang đếm cái gì đó:
“Hôm nọ, hôm kia, hôm qua… sáu ngày rồi…”
Sáu ngày kể từ khi mở quán trà trôi qua, vậy nên tính ra, sáng nay là Chủ nhật!
Mặc dù ở Vĩnh Xuân Đại Lục không có khái niệm thứ Hai đến Chủ nhật, nhưng Trường An mặc kệ điều ấy! Chỉ cần có ngày làm việc, thì phải có ngày nghỉ!
Trường An gãi mái tóc rối bù như tơ vò, rồi gật đầu, đoạn hắn lại trùm kín chăn, trong lòng khẽ lẩm nhẩm:
“Hệ thống”
[Có hệ thống]
Chỉ trong chớp mắt, giao diện hiện lên trước mắt Trường An, hắn lười biếng lăn một vòng trên giường rồi ngáp dài.
Không sai, tính cách Trường An vốn dĩ là như vậy, chỉ cần hôm nay không có lý do để dậy sớm, hắn tuyệt đối sẽ dành thời gian nằm ườn trên giường.
Trường An cuộn mình trong chăn, hắn ngáp một tiếng rồi lẩm bẩm:
“Mở sòng bạc, ta lại vừa có thêm vàng.”
Hừ! Đệ tử Thanh Diệp đáng yêu của ta, ngươi cản vi sư đi đánh bạc cũng vô ích!
Lão Nhược, cho dù ngươi là phần tử tinh hoa của xã hội, người định sẵn sẽ làm quan to chức lớn khi ra đời, thì làm sao có thể cản ta lần nữa?
Trường An ta đây, có hệ thống!
[Đổi: 12 thoi vàng = 1200 điểm tích lũy. Xin mời chủ thể chọn hình thức đánh bạc: Tài xỉu; Phỏm; Tiến lên miền Nam; Bầu cua tôm cá; Đổ xúc xắc;...]
Trường An khẽ nhếch mép, hắn bình thản chọn Tiến lên miền Nam rồi cười phá lên, thân thể đang rúc trong chăn cũng theo đó mà rung lên bần bật.
“Oa ha ha, ai cản được ta??? Hãy xem kỹ năng đánh bài do ba má dạy mỗi khi Tết đến đây!”
…
Một giờ sau, Trường An vẫn trùm chăn, hắn ngẩng đầu gật gù, nhìn chằm chằm vào giao diện trước mắt.
[Điểm tích lũy: 0. Chủ thể đã hết tiền.]
Lần này số hắn không được may mắn, suýt nữa thì đã kiếm được tiền lời, nhưng cuối cùng lại mất trắng.
Không sao, Lão Nhược vẫn còn kinh doanh mà, chờ hắn kiếm được vàng nữa...
Từ bao giờ, trong đầu Trường An đã dần nảy sinh những suy nghĩ hệt như một tên chủ quán suốt ngày bóc lột người làm, lấy tiền đem đi cờ bạc!
“Tiền bối, hôm nay ta…”
Đột ngột, Nhược Trần đẩy cửa bước vào, sau đó… đối diện y là cảnh Trường An cuộn mình trong chăn, chỉ chừa mỗi khuôn mặt lộ ra, nghiêm túc nhìn về phía y.
Thực tế Trường An đang nhìn giao diện của hệ thống, nhưng Nhược Trần không thể nhìn thấy, khiến khung cảnh lúc này trở nên kỳ quái vô cùng.
Nhược Trần: “...”
Dường như biết rõ tính cách Trường An lúc thì bình thường, lúc thì l���i kỳ quái vô cùng, thế nên dù trong lòng Nhược Trần có vạn ngựa gào thét, y vẫn thể hiện được tố chất của một phần tử tinh hoa trong xã hội.
Trường An tắt giao diện, sau đó hắn ngẩng đầu, ngạc nhiên lên tiếng:
“Lão Nhược, hôm nay là ngày nghỉ, ta biết với phong cách nam thần tổng giám đốc thì không có ngày nghỉ trong lịch trình…”
Đoạn, hắn đưa tay vỗ mạnh xuống giường, kết hợp với bộ dạng đang cuộn mình trong chăn, lúc này Trường An giống hệt như… một con slime đang giãy giụa?
Nhưng mặc kệ, Trường An vỗ mạnh vào giường, nghiêm túc nói:
“Ngươi cũng đừng vì thế mà kéo ta dậy làm việc! Ta là người bình thường, là nhân vật phụ, ta còn chưa tốt nghiệp đại học!”
Nhược Trần im lặng nhìn Trường An, không hiểu sao khi nhìn cảnh này, y lại liên tưởng đến tính cách của mấy thiếu gia trong các gia tộc nhỏ, chỉ nguyện ăn chơi lười biếng, lại không muốn đi làm, cống hiến cho gia tộc.
Nhưng cuối cùng, y thở dài, rồi dở khóc dở cười nhìn Trường An, nói:
“Tiền bối, ta tìm ngài là muốn rủ ngài đi ra ngoài cùng ta, cũng xem như thư giãn đầu óc một chút.”
Trường An nghe y nói, chợt biến sắc.
Không đúng, ngươi là ai?
Lão Nhược vốn suốt ngày bế quan khổ tu, cho dù y làm lại một đời, cuối cùng cũng chuyển sang suốt ngày bế quan nặn tượng ngộ đạo, trong từ điển của Lão Nhược không có chuyện “Đi ra ngoài thư giãn đầu óc”!
Nói, ngươi là yêu ma phương nào???
“Tiện thể chúng ta đến Lôi Trạch, ở đó có một vị tu luyện giả muốn nhờ ta nặn tượng, vì hình thể quá lớn nên không thể nặn ngay tại dinh thự.”
Trường An nghe thấy câu sau, bèn thở phào.
Quả nhiên, Lão Nhược vẫn là Lão Nhược, vẫn là tổng giám đốc làm việc 24/7.
Nhược Trần nói xong, y lại giương mắt kỳ lạ nhìn Trường An:
“Với cả, tiền bối không thấy rằng nếu ở trong nhà quá lâu, cũng sẽ nảy sinh một số vấn đề sao?”
Trường An nghe vậy mà suy tư, sau đó ngẩng đầu, đưa gương mặt ngơ ngác nhìn về phía y:
“Có vấn đề ư?”
Nhược Trần: “...”
Vấn đề chính là trời đã gần trưa, vậy mà tiền bối vẫn trùm chăn kín mít, lại cười ngây ngô, rồi tự nói lẩm bẩm, Nhược Trần đứng bên ngoài nghe không sót một lời.
Y nhìn Trường An vẫn đang cuộn mình trong chăn, đang giơ khuôn mặt nghi hoặc nhìn lại y, cuối cùng cũng chỉ thở dài:
“Ta nghĩ là vậy…”
Trường An ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng lắc đầu, lười biếng nằm xuống giường rồi ngáp dài:
“Ngươi đi đi, ta sẽ ở nhà…”
“Vâng, trưa nay ngài cũng không cần nấu đồ ăn cho ta.”
Nhược Trần gật đầu, Trường An chợt im lặng một thoáng, rồi cười gượng, lên tiếng hỏi, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào y:
“Lão Nhược, ngươi ăn trưa?”
“Đúng vậy, dù sao Lôi Trạch cũng cách đây khá xa, chỉ có thể dừng lại ở Kinh Đô dùng bữa trưa một chút.”
“Muốn tới Lôi Trạch phải qua Kinh Đô?”
Nhạy bén bắt được từ khóa nào đó, Trường An híp mắt hỏi lại, Nhược Trần cũng chỉ gật đầu.
Mà lúc này, Trường An chợt gật gù, sau đó hắn chui hẳn ra khỏi chăn, cuối cùng lấy bầu rượu giắt bên hông, rồi bế con mèo lên ôm trong lòng, gương mặt nghiêm túc nói:
“Khi nào chúng ta đi?”
Nhược Trần: “...”
Tiền bối, ngài thay đổi quá nhanh, làm ta không kịp thích ứng đấy.
“Với cả, một người thường như ta chẳng giúp được gì ngài đâu, nên cứ để ta lại Kinh Đô, ngài đến Lôi Trạch là được.”
Hắn còn ra vẻ “Thực sự tiếc nuối, nhưng vì việc chung nên ta đành chịu vậy”, rồi thở dài nói.
Tiền bối, ngài muốn ghé Kinh Đô chơi thì cứ nói thẳng ra, cần gì phải làm bộ làm tịch như vậy chứ?
Nhược Trần thở dài, cuối cùng đành gật đầu rồi bước ra ngoài quán trà, Trường An cũng đi theo, thậm chí còn không thèm gấp chăn.
Vừa mở cửa quán trà ra, Trường An bất giác khẽ bật cười.
Vẫn là Tượng Quán, vẫn là bầu không khí yên tĩnh, vẫn là cuộc sống yên bình, không có gì thay đổi.
Đây, cũng là một trong những niềm hạnh phúc của con người.
Sau đó, đối diện hắn là vô vàn đạo vận đang bao phủ Vạn Sự Tượng Quán, tựa như một vầng thái dương đang chiếu sáng nhân gian!
Trường An: “...”
Hắn đóng cửa lại, tay đưa lên day day mắt, lại lẩm bẩm như đang cố thuyết phục bản thân:
“Nào, ảo giác thôi, quả nhiên là dậy muộn quá khiến lòng sinh ảo giác, chậc…”
Rồi hắn mở cửa ra, quả nhiên khung cảnh vẫn là vô vàn đạo vận bao phủ lấy, Trường An thở phào rồi bật cười.
Ài, không phải là ảo giác, xem ra dậy muộn không ảnh hưởng gì đến hắn cả.
Cái rắm! Đây không phải vấn đề chính!
Vì sao mỗi lần ta mở cửa, Lão Nhược lại làm ra cái gì đó mới chứ?
—
Dĩ nhiên đây là truyện thường nhật, nên các chi tiết hài hước nhẹ nhàng cũng không thể thiếu.
Dù sao, tên truyện cũng không phải “Chín Vạn Tuổi đi trang bức” mà là “Chín Vạn Tuổi Phàm Nhân”, Trường An đang sống với tính cách của mình trước khi xuyên việt, tức là sống với tư cách một sinh viên năm hai còn đang học đại học. Hắn cũng sẽ ngạc nhiên, cũng sẽ bị người khác “trang bức” mà giật mình, cũng sẽ ghen tị với kẻ có thiên tư hơn mình. Hắn thích cuộc sống này, nên các bạn cũng đừng vì thế mà thắc mắc tại sao từng làm Đế Vương, Thánh Hoàng, Kiếm Tiên cuối cùng lại trở nên như thế, ha ha.
Chúc các bạn đọc vui vẻ.
Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free, rất mong được bạn đọc đón nhận.