(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 16: Đại Năng Giao Chiến, Phàm Nhân Hoảng Hồn
Từ ngày Nhược Trần khai trương Vạn Sự Tượng Quán, thoắt cái đã một tuần trôi qua.
Đến tận bây giờ, Trường An mới thực sự vỡ lẽ, hiểu ra thế nào là các đại sư chỉ cần tùy tiện chế tác một món đồ, lập tức có phú thương đổ xô đến trả giá ngàn vàng để mua lại.
Trong suốt tuần đó, Vạn Sự Tượng Quán chỉ đón vỏn vẹn hai, ba lượt khách, nhưng mỗi khi hoàn thành giao dịch, lợi nhuận đều phải tính bằng đơn vị “thoi vàng”.
Ngược lại, Vạn Sự Trà Quán mỗi ngày đều có ba, bốn khách ghé, nhưng doanh thu thì lại thấp đến đáng thương khi so sánh với bên kia.
Thế nên, Trường An dường như đã lĩnh ngộ được điều gì đó từ Nhược Trần.
…
Trong quán trà, hơi ấm nhẹ nhàng tỏa ra. Một thiếu nữ với mái tóc hồng, ngũ quan tinh xảo, khuôn mặt toát lên vẻ trưởng thành, lại thêm nụ cười thường trực nên pha lẫn nét dịu dàng khó tả.
Đó là Thanh Diệp, đệ tử của hắn.
Đối diện nàng là một mỹ nam anh tuấn, tiêu sái, phong độ nhẹ nhàng, khí chất thoát tục. Từng cử động của hắn toát ra mị lực vô cùng lớn, dường như cả thế gian này chỉ còn lại mình hắn.
Chỉ là pha trà, vậy mà trong tay hắn lại ngập tràn sự nghệ thuật. Khung cảnh này quá đỗi kỳ ảo, tựa như một bức tranh thủy mặc.
Đây chính là hình ảnh Trường An tự tô vẽ cho bản thân.
Còn theo góc nhìn của Thanh Diệp, nàng thấy sư phụ mình rõ ràng chỉ cần pha trà như bình thường là được, vậy mà cứ huơ tay múa chân, trông kỳ cục vô cùng.
Nếu phải mô tả, đại khái đó là một người bình thường chẳng có gì nổi bật, lại cố tình hành xử như thể bản thân là mỹ nam khuynh quốc khuynh thành. Kết quả không những chẳng có tác dụng gì, mà còn khiến hắn trông lố bịch hơn.
Thanh Diệp im lặng, nàng chỉ giữ những lời này trong lòng và giương mắt nhìn Trường An pha trà.
Để chuẩn bị cho lần này, Trường An đã dùng nước mưa tinh khiết, pha cùng trà búp tiên, kết hợp với ấm trà Bát Tràng.
Đặc sản Việt Quốc có bao nhiêu, hắn đem ra bấy nhiêu, giá thành lại không hề rẻ. Thành thử hành động pha trà của Trường An cũng trở nên hoa mỹ cực kỳ.
Mặc dù với khí chất và vóc dáng của hắn, việc này hoàn toàn không có tác dụng gì.
“Đây, con thử đi.”
Pha trà xong, Trường An rót ra cho Thanh Diệp và cười đắc ý. Đồ "áp đáy hòm" đã đem ra, hắn không biết liệu có biến quán trà này trở nên giống Vạn Sự Tượng Quán, mỗi chén trà đều tính bằng vàng hay không.
Nước trà màu vàng tươi sáng, hương thơm thanh đạm nhẹ nhàng thoáng qua. Thanh Diệp đưa tay nâng tách trà, nhấp một ngụm rồi chậm rãi cảm thụ.
Nước trà nhẹ nhàng trôi qua cổ họng, đọng lại hương vị hoa thảo quả và mật ong rừng.
Và thế là hết.
Thanh Diệp: “...”
Thực sự, khi thấy Trường An lấy ra những nguyên liệu thượng hạng, Thanh Diệp bất giác cho rằng sư phụ mình pha trà sẽ có điểm gì đó hơn người.
Nhưng không hiểu sao, nó vẫn rất bình thường.
Trường An xoa xoa hai bàn tay, sau đó háo hức nhìn Thanh Diệp.
“Thế nào? Dù biết ở Vạn Sự Trà Quán, tay nghề của ta đứng thứ nhất, nhưng sư phụ cũng không vì thế mà kiêu ngạo đâu, con cứ nêu cảm nghĩ thật đi.”
Sư phụ à, có phải vì trong quán trà chỉ có hai người nên ngài mới mạnh miệng thế không?
Và nữa, cái giọng điệu của sư phụ rõ ràng là muốn khoe khoang, hận không thể khiến con rung động trước hương vị của trà đúng không?
Thanh Diệp im lặng một hồi, cuối cùng nàng chỉ nở một nụ cười rồi khen:
“Tài pha trà của sư phụ vẫn chưa bao giờ suy giảm cả.”
Thật ra, bao năm qua vẫn bình thường như vậy, chẳng có gì lạ. Lời này nàng nói ra từ tận đáy lòng.
Trường An đắc ý cười, sau đó hắn giơ tách trà lên nhấp một ngụm, cảm nhận hương vị hoa thảo quả và mật ong rừng.
Rồi cũng không có gì nữa.
Trường An: “...”
Ơ kìa trà ơi, dư vị đâu, cảm giác thân thể nhẹ nhõm, thanh tẩy tâm hồn đâu?
Chẳng lẽ trà của hắn bị "táo bón" rồi sao?
Hắn im lặng nhìn xuống tách trà, rồi lại đưa mắt nhìn Thanh Diệp một lúc. Cuối cùng, Trường An nâng tách trà lên nhấp một ngụm, đoạn cười nhẹ:
“Đúng vậy, tài pha trà của ta chưa bao giờ suy giảm cả.”
Trong giọng nói còn mang vẻ buồn bã, khiến Thanh Diệp im lặng. Cuối cùng, nàng chỉ đứng dậy, chắp tay, đoạn quay lưng bước đi:
“Sư phụ, con xin tiếp tục tu luyện. Nếu có khách, xin nhờ người tiếp đón.”
Trường An thở dài và ngồi trông quán. Hắn lấy một cuốn tiểu thuyết ra đọc, tay kia giữ lấy hồ lô rượu rồi nhấp một ngụm.
Thật tình, vậy là giấc mơ về một chén trà giá bằng một thoi vàng đã đi vào dĩ vãng rồi...
…
Đột ngột, bầu trời tối sầm lại, mây đen từ đâu kéo đến giăng kín trời, báo hiệu một trận giông tố sắp sửa ập xuống.
Người dân Hoàng Thành chỉ nhìn lên bầu trời, rồi ai nấy nhanh chóng về nhà. Trong mắt họ, đây chỉ đơn thuần là một trận giông tố sắp đến, không hơn không kém.
“Mau lên, quần áo mình phơi ở nhà còn chưa kịp lấy vào!”
“Giông tố kéo tới đột ngột quá, xem ra ông trời lại trở chứng rồi.”
“Chậc chậc, nói không chừng là tiên nhân đánh nhau đấy chứ.”
Nhưng trong mắt những người tu luyện, một trận đại chiến có thể khiến thiên địa thất sắc đang thực sự diễn ra.
Hai cỗ khí thế khủng bố không ngừng đè nặng lên vai từng người tu luyện. Bọn họ ai nấy đều biến sắc, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
“Khí thế này, là Lục Phẩm Đại Hải Cảnh ư?”
“Không đúng, có thể thay đổi một vùng trời đất. Đây chính là cường giả cấp Thất Phẩm Hóa Khí Cảnh!”
“Điên rồi, điên rồi! Hai vị cường giả đột ngột giao chiến, liệu Hoàng Thành có còn tồn tại nổi không đây?”
Rất nhiều câu hỏi được đặt ra. Trường An ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, Nhược Trần cũng vậy, và rồi cả hai đều biến sắc.
“Không ổn! Quần áo còn đang phơi ở bên ngoài mà.”
Trường An chạy ra sau quán trà, vội vàng lấy quần áo trên dây phơi vào, thở phào nhẹ nhõm.
May quá, nếu quên mất chuyện này thì khi Thanh Diệp trở về, con bé sẽ bắt hắn giặt đống quần áo này mười hai lần liên tiếp mất thôi.
Ở phía bên kia, Nhược Trần cũng nhanh chóng đi tới Vạn Sự Tượng Quán rồi nhìn ra sân:
“Không ổn! Tượng đất nặn còn chưa kịp nung, mưa rơi thế này sẽ bị nhão mất!”
Bởi vậy mới nói, phàm nhân ngu muội và ẩn thế cao nhân, đôi khi cũng chẳng có gì khác biệt, ha ha.
…
Cũng lúc này, tại Thánh Tiên Tông.
Diệp Tuyên đi đến động phủ của Thanh Nhạc, hít một hơi thật sâu. Hắn giơ tay vuốt lại mái tóc, hắng giọng một cái, cuối cùng nở một nụ cười ôn hòa.
Được rồi Diệp Tuyên, mày là nhân vật chính xuyên việt đến thế giới này, có hệ thống trong tay, mày nhất định làm được.
Ngẩng đầu nhìn lên, lọt vào mắt hắn là bầu trời trong xanh, mây nhẹ nhàng trôi, một không khí yên bình đến lạ kỳ.
“Thanh Nhạc sư muội, hôm nay tiết trời rất đẹp, liệu muội có muốn cùng huynh đi dạo Tượng Quán của Nhược tiên sinh không?”
Hắn cười tươi, sau đó cất giọng gọi vào bên trong động phủ.
Một hồi lâu sau, Thanh Nhạc cuối cùng cũng đi ra. Nàng khoác bộ váy trắng, khí chất lạnh nhạt trong trẻo, khuôn mặt tinh mỹ thoáng chút ngạc nhiên vì Diệp Tuyên chủ động rủ nàng.
“Sư huynh, lúc này huynh nên chú tâm tu luyện, tiếp tục củng cố cảnh giới thì hơn?”
Quả thật, chỉ mới bước vào Khê Xuyên Cảnh, Diệp Tuyên nên dành thời gian tu luyện căn cơ vững chắc trước tiên, thay vì cứ nhàn nhã như vậy.
Diệp Tuyên chỉ mỉm cười, ôn hòa đáp:
“Sư muội chớ lo, ba hôm trước ta vừa đột phá đến Tứ Phẩm Khê Xuyên Trung Kỳ rồi.”
Thanh Nhạc: “...”
Nàng im lặng một hồi, sau đó ngẩng đầu nhìn sư huynh mình. Khí tức của hắn vô cùng vững vàng, không hề có vẻ gì là mới đột phá cả.
Vậy ra sư huynh, mục đích đến đây của huynh chính là để khoe khoang với muội một phen đúng không?
Nhận thấy vẻ mặt Thanh Nhạc có chút khác thường, Diệp Tuyên bừng tỉnh.
Sư muội đang lo lắng cho mình vì quá tùy tiện sao?
Nhưng sau hôm diệt sát ba tên cường giả Khê Xuyên cảnh, hắn nhận được rất nhiều điểm tích lũy, cuối cùng đã dùng chúng để đột phá, củng cố công pháp và căn cơ, cho nên...
Diệp Tuyên chỉ vội vã phân bua:
“Muội đừng lo lắng, căn cơ của ta vô cùng vững chắc. Nếu so với những người cùng cảnh giới, ta có thể một mình đánh năm người!”
Thanh Nhạc “...”
Mặt nàng ngày càng đen hơn, Diệp Tuyên lại càng rối trí. Cuối cùng, hắn miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn trời, nở một nụ cười gượng gạo:
“Người xưa có bảo khổ nhàn kết hợp, nên hôm nay tiết trời đẹp như vậy…”
Rồi, mây đen kéo đến, sấm chớp đầy trời. Khí thế khủng khiếp của hai vị cường giả phát tán, hoàn toàn không có vẻ gì là một ngày đẹp trời cả.
Thậm chí, việc ra ngoài có toàn mạng trở về hay không đã là một vấn đề lớn.
Diệp Tuyên: “...”
Mẹ nó, chẳng lẽ ý chí thế giới nghe thấy lời hắn nói, lập tức vả mặt sao?
Giây trước còn khen trời đẹp, giây sau đã ra nông nỗi này.
“Sư huynh, hai vị đại năng giao chiến tất sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng.”
Thanh Nhạc nhìn trời một lúc, cuối cùng thở dài, chắp tay, đoạn quay lưng bước vào trong:
“Cáo từ.”
Chỉ còn lại Diệp Tuyên, hắn sững sờ đứng đó. Gió thổi qua khiến thân ảnh hắn càng thêm cô đơn, heo hút.
“Khoảnh khắc này, Diệp Tuyên triệt để nhận ra giữa hắn và nàng có một khoảng cách lớn đến nhường nào. Trái tim đau như cắt, nhưng không gì có thể vãn hồi được nữa rồi…”
“Ngọc Mi sư muội, muội đừng có tùy tiện chèn lời thoại vào được không?”
Diệp Tuyên cười khổ quay đầu sang. Ngọc Mi chỉ bĩu môi rồi lắc đầu:
“Đáng đời! Huynh khoe cảnh giới trước mặt người ta, khác gì vả mặt tỷ ấy không?”
Nghe vậy, Diệp Tuyên chỉ ngừng lại một lúc, cuối cùng nghi ngờ nhìn sang Ngọc Mi.
“Hai mươi mốt tuổi Khê Xuyên cảnh, có gì đặc biệt sao?”
Ngọc Mi: “...”
Đáng sợ, sư huynh ế không phải do trời sắp đặt, mà là do 'tài năng' của huynh ấy!
Cả đời không có người yêu đi, đồ đần!
Bản dịch được chau chuốt kỹ càng này là sản phẩm thuộc quyền sở hữu của truyen.free.