(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 141: Chó cắn áo rách
Lời Trường An nói khiến Diệp Tuyên ngẩn người một lát, rồi hắn mỉm cười hiền hòa, suy ngẫm một lúc mới khoanh tay. Cuối cùng, thư sinh đáng thương này thở dài một hơi:
“Ông à, chúng ta đang ở trong thế giới tu tiên-”
“Ông vừa lôi ra một chiếc máy tính xách tay mà có gan nói thế ư?”
Trường An nhếch mép, hất tay cắt ngang lời Diệp Tuyên. Đối phương nghe vậy thoáng khựng lại. Hắn chỉ ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời.
Trời rất sáng và trong xanh, chưa hề có dấu hiệu màn đêm buông xuống. Diệp Tuyên xoa đầu một lúc lâu rồi mới quay sang hỏi:
“Hoặc có một vị đại năng nào đó khiến cho trời xanh kéo dài mãi mãi?”
“Ông à, đại năng nào lại bày trò như vậy chứ?”
Trường An dở khóc dở cười nói. Trong số những người hắn biết ở thế giới này, số người có khả năng làm được điều đó chỉ đếm trên đầu ngón tay, làm sao có thể có người lại bày trò như vậy chứ –
Trừ Tử cô nương – nàng ta hành tung mờ ám, bề ngoài tươi cười nhưng đã không ít lần đâm sau lưng hắn. Thực lực sâu cạn chẳng rõ, tính tình thì thất thường lúc nắng lúc mưa. Ai mà biết được ả ta có nhúng tay vào chuyện này hay không chứ?
Thấy mặt Trường An đột nhiên nhăn nhó, Diệp Tuyên ngạc nhiên nhìn hắn, cuối cùng mới hỏi:
“Hay thực sự là có đại năng nào nhúng tay vào rồi?”
“Thôi bỏ qua chuyện này đi, nhưng tôi vẫn cho rằng thứ trên trời kia chắc chắn thuộc về phạm trù khoa học kỹ thuật.”
Trường An thở dài, vội vã nói tiếp như thể không muốn Diệp Tuyên ngắt lời hắn:
“Nếu tôi ở lại đây thêm lâu nữa, e rằng ông già đó sẽ vặt cổ thằng này mất.”
Thật ra, hắn khó mà dò ra được sâu cạn của Đại Vị Vương. Nhưng cho đến bây giờ, Hệ Thống vẫn không hề báo cho Trường An bất kỳ dấu hiệu nào về Đại Địa Bạch Thủy. E rằng Mạnh Hòa vẫn chưa giao thứ đó cho Đại Vị Vương, nếu vậy thì chẳng cần thiết phải gây sự với ông già nóng tính kia.
Diệp Tuyên nhìn Trường An một lúc lâu, cuối cùng mới gật đầu, đồng thời lấy ra chiếc cặp xách chứa máy tính xách tay đưa cho người đồng hương của mình:
“Cậu giữ lấy nó, nhỡ tôi có mệnh hệ gì…”
“Đừng lo, tôi sẽ thay ông thừa kế bộ nhớ này!”
Trường An nghiêm túc giơ ngón cái lên và nói, sau đó tức thì quay lưng co giò chạy biến nhanh nhất có thể. Diệp Tuyên thấy vậy thì ngẩn người ra, khóe miệng khẽ co giật.
Mình còn chưa nói xong nữa…
Nhưng khi quay đầu lại, thấy Đại Vị Vương đứng ở đằng xa, Diệp Tuyên tức thì hiểu ra rằng Trường An chạy như vậy là để bảo toàn cái mạng chó của mình. Hắn ta chỉ thoáng nheo mày, cuối cùng mới mỉm cười:
“Ta vừa giáo huấn hắn xong, mong tiền bối chớ để tâm.”
Đại Vị Vương chỉ nở nụ cười cao ngạo, ông ta quay lưng phất tay, đồng thời nói với giọng đầy ý cười, như để chế giễu Diệp Tuyên:
“Tiểu tử, ngươi rất mạnh, vậy có lý do gì để kết giao bằng hữu với một tên phàm nhân có linh hồn yếu ớt như kẻ đó cơ chứ?”
Diệp Tuyên chỉ mỉm cười, mở quạt khẽ phe phẩy như một thư sinh, trả lời với giọng điệu ôn hòa, không chút vui buồn:
“Chúng ta là người cùng chung chí hướng.”
Đúng vậy, xét trên một số phương diện, Diệp Tuyên và Trường An cùng chung một trường đại học, cùng đến từ Trái Đất, và còn có chung chí hướng về những cô nàng yêu tộc xinh đẹp, khêu gợi. Cho nên nói là bằng hữu cũng chẳng sai.
Thế nhưng Đại Vị Vương nào có hiểu sâu xa như vậy? Ông ta chỉ thoáng chìm vào trầm ngâm trước lời nói của Diệp Tuyên, sau đó mới bình thản lắc đầu, nở nụ cười chế giễu:
“Vậy cho đến cuối cùng, hai ngươi cũng sẽ phải giẫm đạp lên nhau để bước tiếp con đường của mình.”
Giẫm đạp lên nhau? Sao có thể-
Diệp Tuyên chợt khựng lại, hắn nhíu mày nghĩ đến việc nếu thực sự gặp được một mỹ nữ yêu tộc. Thì với cái liêm sỉ của Trường An, chắc chắn sẽ xảy ra những cuộc chém g·iết tàn khốc giữa hai người anh em để tranh giành mỹ nhân.
Thế là, hắn nghiêm túc gật đầu:
“Tiền bối nói có đạo lý.”
…
“Ắt xì!”
Trường An đưa tay quệt mũi, sau đó nhìn ngó xung quanh Thực Thiên Thành, đồng thời nghĩ thầm không biết có cô nương xinh đẹp nào đang ngày đêm mong nhớ mình không.
Tuy nhiên, càng quan sát nơi này, Trường An càng cảm thấy Thực Thiên Thành có rất nhiều điều kỳ lạ mà bản thân khó lòng lý giải hết.
Ví như, tất cả những người ở đây đều thuộc tầng lớp thượng lưu, họ đều được yêu thú cấp cao hộ tống hoặc có vệ sĩ là người tu luyện đi kèm. Chẳng lẽ Thực Thiên Thành chỉ toàn quý tộc, không hề có thường dân hay những kẻ nghèo khổ, khốn khó sao?
Hay là, dù công nghệ của binh lính rất tiên tiến với chiến giáp, súng ống, nhưng các tòa kiến trúc lại vẫn giữ nét cổ kính, như thể chẳng có gì khác biệt so với thế giới bên ngoài. Cứ như thể khả năng phát triển khoa học của Thực Thiên Thành chỉ tập trung vào lĩnh vực quân sự và chiến đấu vậy.
Càng nghĩ, Trường An càng cảm thấy nơi này như che giấu điều gì đó, nhưng bụng hắn đã réo ầm ĩ vì đói. Cho nên Trường An bèn ghé qua một quán rượu gần đó và bước vào.
Nơi này trải thảm xa hoa, trên trần nhà là những chiếc đèn chiếu sáng làm từ huyền thiết, bàn ăn làm từ các loại linh mộc cổ kính. Phần đại sảnh rộng rãi lại có không ít người phục vụ đoan trang, lễ độ.
Trường An nhìn quanh, hắn thở dài lấy ra toàn bộ gia sản mang theo bên người mà không nhịn được thốt lên:
“Nơi này chỗ nào cũng xa hoa sang trọng, người người đều là quý tộc đại năng, đúng là…”
Thực sự, đây là quán ăn có vẻ bình dân nhất mà Trường An tìm thấy. Dẫu vậy, so với thế giới bên ngoài lại xa hoa hơn hẳn.
Lúc này, một người phục vụ đưa thực đơn cho hắn, Trường An bèn tiếp lấy xem qua một lượt, sau đó tức thì há hốc mồm:
“Một- một đĩa rau xào ba mươi tinh thạch trung phẩm?”
“Quý khách đừng đánh giá thấp như vậy, rau chính là chiếc lá đầu tiên của Huyền Thiên Bách Mộc, ăn vào có thể gia tăng chân khí cho người tu luyện. Dầu lại được trích từ thân Yêu Thú Nhị Phẩm, ăn vào không ngán, không béo. Còn muối, chính là tinh phẩm lấy từ biển Nam Hoang.”
Người phục vụ nói một cách chuyên nghiệp, hắn phất tay áo, nghiêm mặt nhìn Trường An, rồi cung kính cúi người.
Trường An: "..."
Hắn nên nói gì bây giờ?
Chỉ một đĩa rau xào mà cầu kỳ đến thế, rau chẳng phải rau thường, dầu cũng chẳng phải dầu thường, muối cũng có lai lịch cực kỳ cao cấp. Các người xào rau hay xào vàng đấy hả?
Trường An nhìn chằm chằm vào thực đơn, cuối cùng hắn mới hắng giọng, rồi nghiêm túc hỏi:
“Có món gì dành cho người bình thường không? Không có tu vi ấy! Càng rẻ tiền càng tốt”
Người phục vụ chỉ im lặng, sau đó…
Ầm!
Cửa sau đóng sập lại, Trường An bị bảo vệ của quán ăn vứt ra ngoài, ngã vật xuống đất. Gã phục vụ còn khinh bỉ liếc nhìn hắn trước khi khép cửa, giọng nói vọng ra xa:
“Không có tu vi, không có tiền bạc mà cũng dám đến Thực Thiên Thành, thứ dân đen!”
Trường An ngơ ngác ngồi trên mặt đất, khóe miệng khẽ giật, sau đó mới ngẩng đầu nhìn lên trời mà rơi nước mắt.
Mụ nội nó, bảo sao nơi này nếu không phải quý tộc thì cũng là đại năng, quán ăn ở đây có tiêu chuẩn cao đến thế, đoán chừng chỉ có thần tiên thổ hào mới có thể ăn được một bữa bình thường mà thôi.
Giờ thì toi rồi, Trường An không có tu vi, không có tiền, làm sao hắn có thể sống ở cái chốn này mà không ăn không uống cơ chứ?
“Xúi quẩy, đáng lẽ mình nên điều tra rõ hơn về chốn này…”
Trường An thở dài lẩm bẩm, nhưng đột ngột, cảnh tượng trước mắt hắn trở nên mơ hồ, một bàn tay giữ chặt hắn từ phía sau.
Cái quỷ gì-
Ý thức dần mơ hồ, thế nhưng trước khi bất tỉnh, Trường An chỉ nghe thấy một cuộc hội thoại vang lên từ phía sau.
“Đây là kẻ đột nhập vào Thực Thiên Thành?”
“Đúng vậy, không có tu vi, không có giấy phép, chẳng hiểu sao hắn lại lọt vào đây được.”
“Được rồi, vứt hắn vào khu dân đen, để hắn tự sinh tự diệt đi.”
Rồi mọi thứ chìm vào tối tăm, Trường An há hốc mồm, trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất.
Vãi cả nồi! Chó cắn áo rách!
Đây là sản phẩm dịch thuật độc quyền, được đăng tải duy nhất tại truyen.free.