(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 140: Vĩnh Nhật Thiên
Thưa tiền bối, có lẽ sư phụ cho rằng việc kết giao bằng hữu với ngài sẽ tốt hơn là để một trong hai người tử nạn.
Dù rất không hài lòng về việc Đại Vị Vương cho rằng Thiệu Tổ chạy trốn, Diệp Tuyên vẫn mỉm cười ôn hòa. Hắn nói những lời lẽ lưu loát, dễ nghe, khó lòng chọc giận đối phương.
Đại Vị Vương lại chẳng màng quan tâm đến vấn đề này. Ông lão chỉ đưa tay vuốt cằm, nở một nụ cười cao ngạo, giọng nói vang khắp cả tòa cung điện:
“Kết giao bằng hữu? Chỉ có kẻ yếu mới cần đến hai từ bằng hữu.”
Ông ta đứng dậy, thân thể cường tráng lộ rõ sau lớp trường bào đen. Đại Vị Vương dang hai tay, bật cười lớn:
“Thế gian này, chỉ có kẻ mạnh giẫm đạp kẻ yếu. Giống như số phận của súc sinh là bị nhân loại ăn tươi nuốt sống, lại chẳng thể làm gì được!”
“Bằng hữu, chỉ là cách mà ngươi có thể lợi dụng đối phương mà thôi!”
Lời nói của Đại Vị Vương khiến Diệp Tuyên thoáng nhíu mày, nhưng hắn vẫn không ngắt lời mạo phạm. Diệp Tuyên chỉ mỉm cười, chắp tay cúi đầu, nói bằng chất giọng ôn hòa, cứ như thể người đàn ông này sẽ chẳng bao giờ tức giận, cho dù trong bất kỳ tình huống nào.
“Tiền bối, ta đại diện cho Thánh Tiên Tông, mang theo một vài lễ vật đến biếu cho ngài.”
Nói rồi, hắn lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật tỏa ánh sáng nhè nhẹ. Hắn phất tay, lập tức đủ loại kỳ trân dị bảo xuất hiện. Cái nào cũng là nguyên liệu nấu ăn thượng hạng, thảo dược hiếm có trên trần gian, thậm chí có một số loại mà tiểu tông môn cũng không thể kiếm được.
Trường An liếc nhìn đống này, chợt nuốt khan một ngụm nước bọt, thầm tính nhẩm giá trị của chúng. Cuối cùng, hắn chỉ đành đưa mắt nhìn lên bầu trời.
Mắt không thấy tim không đau, đằng nào mình cũng mua không nổi, cớ gì phải tham lam cơ chứ?
[Ký chủ, dù có mua nổi thì với thân thể phàm nhân của ngài, những thứ như vậy cũng không thể tiêu hóa được!]
Im đi Hệ Thống, ngươi có thể ngưng xát muối vào trái tim ta được không?
Trái ngược với Trường An đang thầm xót xa trong lòng, Đại Vị Vương chỉ liếc qua một cái, rồi lập tức ra hiệu cho người hầu đem những thứ đó đi. Đồng thời, ông ta bật cười, rồi ra hiệu cho cô gái đang đứng phía sau lưng mình:
“Minh Nhiên, mau xử lý những thứ này, để cho hai vị khách quý đây biết được thế nào là mỹ thực!”
“Vâng.”
Một âm thanh nhẹ nhàng cất lên, huyền ảo tựa tiên, trong trẻo như tiếng suối chảy ngang khu rừng yên tĩnh. Nàng vừa bước ra, thế mà cả Diệp Tuyên lẫn Trường An đều mở to mắt, dường như đang chứng kiến chuyện gì khó tin lắm.
Thân thể cao gầy, khuôn mặt đẹp chim sa cá lặn, mái tóc dài tựa ánh nắng ban mai. Nhưng nàng lại tỏa ra một khí thế vô cùng cao quý, không kém phần bá đạo. Hiển nhiên, đây là một người tu luyện, hơn nữa cảnh giới lại rất cao, cao đến khó tin.
Bát Phẩm Thành Vân Cảnh.
Vì thường xuyên tiếp xúc với cao tầng Thánh Tiên Tông, Diệp Tuyên đã nhận ra điều này ngay lập tức. Điều này có ý nghĩa gì ư? Đến cả Thánh Tiên Tông vẫn chưa có ai đạt đến Bát Phẩm, nhưng Thực Thiên Thành đã có, hơn nữa còn chỉ là một người trù sư thôi ư?
Quả nhiên, việc Thực Thiên Thành vẫn chưa bị ai nhắm tới đều là có lý do cả.
Về phần Trường An, hắn chỉ đưa tay xoa cằm như ngẫm nghĩ điều gì đó, cuối cùng mới tò mò hỏi một câu:
“Chỉ riêng đầu bếp đã có cảnh giới như vậy, có vẻ nghề ẩm thực rất phát triển ở nơi này nhỉ?”
“Kẻ yếu tìm miếng ăn để sống, còn kẻ mạnh sống để tận hưởng mỹ thực.” Đại Vị Vương nhìn sang Trường An và bình thản đáp. Lần đầu tiên, ánh mắt hai người gặp nhau: một lão già mù và một gã phàm nhân.
Không biết vì sao, trong đôi mắt mù lòa, trống rỗng của Đại Vị Vương, Trường An như thấy một điều gì đó. Ông lão chỉ mỉm cười và hỏi hắn:
“Vậy ngươi là loại người nào?”
Câu hỏi của Đại Vị Vương khiến Trường An phải nhướng mày. Hắn định trang bức một hồi, nhưng nhận ra đối phương mạnh đến vô cùng, đồng thời người phụ nữ đạt đến cảnh giới Bát Phẩm cũng đang nhìn mình. Cho nên, Trường An nhanh chóng nuốt ngược những lời định tinh tướng vào trong, mỉm cười khiêm tốn đáp:
“Đôi lúc ta ăn để sống, đôi lúc ta sống để ăn.”
Còn tùy thuộc vào cuộc đời thứ mấy nữa: là gã hành khất khốn khổ, hay là vị quân vương xem bảo vật như cỏ rác – Trường An thầm bổ sung trong lòng.
“Thật kỳ lạ.” Đại Vị Vương đột ngột lên tiếng, thế nhưng thân thể ông ta nhanh chóng biến mất. Đôi mắt Trường An mở to, tay hắn nhanh chóng chạm vào Thánh Thế Kiếm, cảnh giác quan sát xung quanh.
Tốc độ này, hắn không thấy được gì cả!
Một bàn tay đặt lên vai Trường An. Từ khi nào, Đại Vị Vương đã đứng sau lưng hắn, giọng nói trầm trầm vang lên:
“Trời lấy đi đôi mắt ta, lại ban cho lão già này khả năng cảm thụ linh hồn.”
Từ khi nào? Từ khi nào mà ông ta tiếp cận được mình? Trường An nhíu mày, hắn không hề cảm thụ được bất kỳ linh lực nào tỏa ra từ người Đại Vị Vương, cũng chẳng cảm nhận được khí thế nào.
Người đàn ông này chỉ đơn thuần bước đi thôi ư? Nhưng thứ tốc độ quỷ quái này, liệu có thể sánh ngang với ả Nhã Phong Thư chứ?
Đại Vị Vương bình thản hỏi dò, bàn tay vẫn giữ chặt Trường An, khiến hắn không tài nào di chuyển được:
“Ngươi là phàm nhân, thế mà linh hồn lại yếu đến đáng thương, tựa như một con thỏ nhỏ vậy.”
Rồi, ông ta nắm chặt tay hơn, khiến bả vai Trường An như muốn nứt gãy. Đại Vị Vương vẫn hỏi với giọng bình thản, nhưng ẩn sâu trong đó là sự phẫn nộ, tựa như chính ông ta đang chịu sỉ nhục:
“Còn hèn kém hơn cả một gã người phàm. Thế mà ngươi dám cho rằng mình sống để hưởng thụ mỹ thực ư?”
“Ngay cả tư cách để được bước vào trong này, ngươi còn không có!”
Crắck! Cảm giác xương vai như nứt gãy vang lên, nhưng Trường An chỉ cắn răng chịu đựng. Lời nói của Đại Vị Vương đã triệt để khiến hắn tức giận, và cả phẫn nộ. Chỉ là một lão già mà dám nói như vậy sao?
Hắn đã sống qua chín đời, đã lần nào phải chịu sỉ nhục như vậy cơ chứ?
Vì thế, Trường An cười lạnh, nghiến răng. Miệng hắn run rẩy, rồi hô một tràng dài, nói như chưa từng được nói:
“Đại nhân tha mạng! Tôi lỡ lời, tôi lỡ lời, mong ngài thứ tội! Giết chết cái mạng chó này cũng chỉ khiến Thực Thiên Điện của đại nhân thêm bẩn thỉu thôi! Xin hãy tha mạng!”
Mụ nội nó, ông ta còn không thả ra thì vai hắn gãy thật mất! Liêm sỉ, tự trọng các thứ ư?
Ha ha, đối phương có người hầu là Bát Phẩm Thành Vân Cảnh, thực lực đủ để đánh tay đôi với Tổ ca suốt nhiều ngày đêm liền. Trường An có muốn trang bức vả mặt cũng không thể. Về phần phẫn nộ lại càng khó hơn, đối với một kẻ đã bán mất liêm sỉ như hắn.
Cho nên, Trường An nhanh chóng cầu cứu cho cái mạng nhỏ nhoi của mình. Lời nói của hắn khiến Đại Vị Vương thoáng ngừng lại, hay nói đúng hơn, có cả sự can thiệp của Diệp Tuyên nữa.
Người thư sinh ấy nhanh chóng chắp tay, nói với giọng bình thản, nhưng đôi mắt vốn ôn hòa nay lại ánh lên vài vẻ đe dọa:
“Tiền bối, đây là nhân vật quan trọng của tông môn ta. Hi vọng ngài hãy nể mặt Thánh Tiên Tông mà tha cho hắn.”
Không biết là bởi vì lời cầu xin hèn mọn của Trường An quá vừa tai ông lão, hay bởi vì thể diện của Thánh Tiên Tông quá lớn, Đại Vị Vương đã thả tay ra. Ông ta chỉ bình thản nở một nụ cười, hướng đôi mắt mù về phía Diệp Tuyên, nhếch mép:
“Tiểu tử, nơi nào luật đấy. Mỹ thực của Thực Thiên Thành chỉ dành cho kẻ xứng đáng.”
“Mà hắn, không xứng đáng.” Ông ta liếc mắt nhìn Trường An, sau đó thản nhiên chắp tay bước đi về phía sau cung điện. Người phụ nữ chỉ yên lặng nhìn cảnh này, rồi cũng thu dọn nguyên vật liệu và đi theo sau.
Diệp Tuyên cúi xuống đỡ Trường An. Hắn nhìn theo bóng Đại Vị Vương, sau đó chỉ đành thở dài, nở một nụ cười khổ:
“Ông có thể đ��ng che giấu tu vi chứ? Bị khinh bỉ như vậy…”
Trường An: …
Người anh em, ông nhìn đâu ra là tôi đang che giấu vậy? Người nào điên tới mức giả vờ làm phế vật để bị ức hiếp cơ chứ?
Trường An đờ mặt ra. Cuối cùng, hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài trời, chứng kiến đám mây bay qua bay lại khiến lòng như an bình hơn một chút. Trường An chỉ lẩm bẩm nói:
“Ông thấy điều gì kỳ lạ không?”
“Ừm? Cô gái có tu vi Bát Phẩm Thành Vân cảnh?”
Diệp Tuyên nhướng mày hỏi dò, nhưng Trường An lắc đầu. Hắn co quắp khóe miệng, nhìn ra ngoài bầu trời. Im lặng một lúc lâu, cuối cùng hắn mới tiếp tục nói:
“Chúng ta xuất phát vào gần trưa, mất sáu giờ để đến nơi này, lại mày mò đống game trong máy tính xách tay của ông vài tiếng đồng hồ.” Hắn chỉ tay lên bầu trời, thở dài một hơi, rồi nói tiếp: “Nhưng lạ thay, trời vẫn chưa tối.”
Diệp Tuyên thoáng im lặng, nhíu mày suy tư, sau đó mới đưa ra giả thiết của mình:
“Ý ông là chúng ta đã bước vào kết giới ư?”
“Mạnh dạn hơn một chút, chẳng lẽ bọn họ đã phát triển công ngh�� đến mức này?”
Trường An bóp trán. Rồi, hắn đứng dậy, bẻ khớp vai. Hắn nheo mắt quan sát bầu trời trong xanh, nói, nhưng lời lẽ lại giống như đang tự nhủ với bản thân mình:
“Nhỡ đâu thứ mặt trời trên kia cũng là sản phẩm công nghệ thì sao?”
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, kính mong quý độc giả tiếp tục đồng hành.