(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 138: Máy tính và Thực Thiên Thành?
Đường sá gồ ghề, thế nhưng cỗ xe ngựa vẫn lao đi vun vút, vượt qua biết bao địa hình hiểm trở. Cuối cùng, trước khi Trường An kịp nhận ra, cỗ xe đã dừng lại từ lúc nào.
"Tốc độ thật phi thường." Hắn nhíu mày nghĩ thầm, rồi bước xuống xe, bất chợt quay sang nhìn người điều khiển xe ngựa, không kìm được bèn hỏi:
"Ví Thực Thiên Thành như Luyện ngục nhân gian, ý ngài là gì?"
Đối phương cúi đầu nhìn hắn, đôi mắt lộ ra sau lớp vải thoáng hiện vẻ suy tư, rồi khẽ híp lại. Giọng nói ẩn chứa ý cười:
"Khi cậu tiến sâu vào Thực Thiên Thành, chắc chắn sẽ hiểu thôi."
Lời nói ấy khiến Trường An không tiện hỏi thêm điều gì. Và khi cả Diệp Tuyên lẫn Thủy Tình đều bước xuống xe, người đàn ông không nói thêm lời nào, lạnh nhạt quay người bỏ đi. Rất nhanh chóng, chỉ còn lại làn khói bụi vương vào mặt Trường An.
Chết tiệt, không để lại chút thông tin nào mà cứ thế bỏ đi ư?
Trường An ngơ ngác, tay chỉ về phía cỗ xe ngựa vừa biến mất, quay đầu sang Thủy Tình, run rẩy mấp máy môi hỏi:
"Cô nương, sư phụ của ngài thật kiệm lời."
Nào ngờ, nàng ta thoáng ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng chép miệng, thở dài rồi lắc đầu:
"Tông môn có muôn vàn sự việc, sư phụ không thể vắng mặt một ngày được."
"Xem ra người này có vai vế rất quan trọng trong Sơn Thủy Tông nhỉ?" Trường An tự nhủ, rồi mới quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Trời nắng chang chang, hoang mạc khô cằn, không một giọt nước. May mắn thay, hắn không phải lo sợ bị cướp, bởi lẽ nơi đây bốn bề không một bóng người, chỉ toàn là đất đai cằn cỗi.
Trường An ngớ người, khóe miệng hắn khẽ giật giật, không hiểu vì sao chuyến xe ngựa lại dừng ở nơi như thế này. Nhưng còn chưa kịp cất lời, Thủy Tình đã mỉm cười, nàng lập tức bay lên không trung, ôm theo Chân Ngắn, gật đầu với Trường An:
"Ta đi trước để gặp một số người quen, ngươi cứ đi dọc theo hướng Nam là sẽ tới Thực Thiên Thành ngay."
"Cô nương, để ta đi theo-" Trường An vội gọi, nhưng còn chưa kịp dứt lời, một cánh tay đã giữ chặt vai hắn. Chỉ thấy Diệp Tuyên cười cười, giọng nói ẩn chứa vẻ kỳ quái khó tả:
"Ông ở lại đây, tôi có thứ này hay lắm."
Nghe Diệp Tuyên nói vậy, Trường An bất đắc dĩ thở dài. Chỉ thấy hắn bình tĩnh quay người, nở nụ cười bình thản, với đôi mắt đã thông suốt vạn vật vạn sự, tĩnh lặng như hồ nước, cất lời:
"Ông à, từ thần binh cho đến đạo khí các loại trong mắt tôi cũng chỉ là cỏ rác, cái thứ hay lắm của ông chắc gì..."
Diệp Tuyên sững người nhìn hắn một hồi lâu, cuối cùng lưỡng lự lấy ra từ trong người... một chiếc máy tính xách tay.
Khuôn mặt Trường An cứng lại. Hắn nhìn chằm chằm chiếc máy tính xách tay, im lặng hồi lâu, lòng trải qua muôn vàn sóng gió, cuối cùng chỉ lạnh nhạt nói:
"Tôi cần kiểm tra."
"Tốt, ông muốn kiểm tra cái gì?" Diệp Tuyên phất tay hỏi lại, ngũ quan thanh tú giờ đây toát lên một luồng khí phách không thể tả được.
Thế là, như hai người đàn ông thực thụ, Trường An và Diệp Tuyên lạnh lùng mở chiếc máy tính xách tay ra, bắt đầu kiểm tra thử Resident Evil 7, Fifa, Warcraft 3... Hai người tựa như tuyệt thế cao nhân đang chăm chú nghiên cứu thứ thần binh trong tay mình.
Sau đó, Trường An lập tức gập chiếc máy tính xách tay lại, không kìm được kêu lên tiếng thán phục:
"Người trẻ tuổi, ngươi thành công thu hút sự chú ý của ta."
Rồi hắn lập tức túm lấy cổ áo Diệp Tuyên, lắc qua lắc lại như thể ngày tận thế đã đến, không kìm được mà kêu lên:
"Vãi chưởng! Đừng nói là ông chế tạo ra chiếc máy tính xách tay này nhé? Ông tính cải cách văn hóa ở giới tu tiên ư? Có biết như vậy sẽ bị Thiên Đạo chú ý đến không hả?"
Bị lắc, Diệp Tuyên cười khổ, chợt hắn như nắm bắt được điều gì đó, nhướng mày lên, đột ngột hỏi lại:
"Thiên Đạo? Đó là cái gì vậy?"
Quả nhiên Trường An thực sự bất phàm! Được sư phụ Thiệu Tổ để ý, lại có đại năng ẩn cư như Nhược Trần bên cạnh, e rằng thực lực của người này thâm bất khả trắc, đã đạt đến mức độ có thể hiểu được cả những tồn tại đáng sợ như Thiên Đạo.
Đúng là kẻ đã từng đánh bại tất cả tuyệt thế thiên kiêu trong sự kiện Thiên Bia Thí, người này không tầm thường!
Được hỏi, Trường An chợt dừng lại, hắn gật đầu, vẻ mặt vô cùng tự nhiên, đáp lại:
"Khi nào ông muốn biết, Tổ ca tức khắc sẽ nói thôi."
Đoạn, hắn đưa tay gập chiếc máy tính xách tay lại, ánh mắt nhìn Diệp Tuyên đầy khó hiểu:
"Thế nếu không phải lắp ráp, vậy ông kiếm đâu ra chiếc máy tính này?"
Chiếc máy tính đó là phần thưởng hệ thống khi Diệp Tuyên tiêu diệt quái vật ở Táng Xà Lâm, nhưng dĩ nhiên, hắn nào dám để lộ bí mật lớn nhất của bản thân? Thế cho nên, Diệp Tuyên chợt mỉm cười, đôi mắt hướng lên trời cao, giọng điệu rất đỗi sâu sắc, nói:
"Hôm đó, tôi vừa tu luyện xong, trong lòng chợt nảy sinh khát khao cháy bỏng!"
Hắn nắm chặt tay đặt lên ngực, nghiến răng, mô tả một cách rất đỗi sinh động:
"Tôi muốn gặp lại các em gái anime xinh đẹp, những chị gái nóng bỏng, tôi muốn được chứng kiến hơn 90GB kho lưu trữ tài liệu nghiên cứu của bản thân. Rồi đột ngột, trời cao chợt dậy sét, không gian nứt vỡ, một thứ gì đó bay ra từ trong đó!"
"Chính là chiếc máy tính này! Hóa ra, chính lòng khát khao của tôi đã đem nó đến thế giới này đây!"
Diệp Tuyên nói chắc như đinh đóng cột, tay chỉ về phía chiếc máy tính, miệng mỉm cười, bộ dáng thư sinh ngọc thụ lâm phong. Hắn thậm chí còn gật gù đắc ý với câu chuyện của mình.
Trường An im lặng một lúc.
"Hiểu rồi, tôi đấm ông được không?"
"Không thể, cảm ơn."
Trường An thở dài, đưa tay xoa xoa hai bên thái dương. Phải chăng Diệp Tuyên đang coi thường trí tuệ của mình? Đùa gì chứ, hắn đã sống hơn chín trăm năm, trải qua chín vạn năm lịch sử, làm sao có thể bị chuyện cỏn con như thế đánh lừa chứ?
"Tôi nói này, vụ việc này..."
"Lạ thật, tôi nhớ cái lúc đi tới Phù Đổng Thành mà gặp nạn, đã có một nữ đại năng ra tay giúp đỡ-"
Diệp Tuyên chợt lẩm bẩm, rõ ràng lúc đó có chuyện gì đó kỳ quái. Trường An nghe thấy thế liền lập tức quay ngoắt 180 độ, khoanh tay, gật nhẹ đầu:
"Tôi hiểu rồi, chúng ta đều có bí mật cần phải tôn trọng, đúng chứ?"
Tuy nhiên, chiếc máy tính xách tay này... Trường An khẽ liếm bờ môi khô khốc, hắn có một ý tưởng với nó, hay nói đúng hơn, đây sẽ là một phương pháp mấu chốt để bản thân có thể liên lạc được với một người quen ở đời thứ chín, khi Trường An còn là Tà Quân.
"Còn nhớ tác giả của mấy bộ truyện có vẻ lỗi thời mà ông thường hay mua chứ?" Trường An chợt hỏi, tay khẽ gõ bàn phím, nhưng thực chất đang tiến hành quá trình để Hệ Thống của mình kết nối vào chiếc máy tính.
Diệp Tuyên nhướng mày lên: "Hoàng Trường Nguyệt?"
"Đúng vậy, đó là người quen của tôi." Trường An gật đầu, chỉ thấy trước mắt, Hệ Thống bắt đầu truy cập vào dữ liệu của chiếc máy tính, sau đó phát tán ra một luồng sóng rộng rãi, bao trùm lấy thế giới này, nhưng không ai cảm nhận được.
Dù sao, đây là một thế giới mà mạng Internet chưa từng tồn tại, và có thể chiếc máy tính này là sản phẩm đầu tiên đã xuất hiện.
Rồi, trên màn hình chợt xuất hiện một dãy IP, Trường An khẽ nheo mắt lại, hắn không kìm được kêu lên:
"Thực sự!"
Có một dãy IP khác xuất hiện ở thế giới này, như vậy có nghĩa là có một người khác đang sử dụng điện thoại hoặc máy tính, và khi cảm nhận được sóng do Hệ Thống phát tán, người ấy đã không ngần ngại kết nối.
Là nàng ta? Chắc chắn là nàng ta.
Trường An thầm nghĩ, hắn còn định tiếp tục hành động của mình. Chợt, vô số dãy IP dày đặc xuất hiện trên màn hình chiếc máy tính, khiến hắn mở to mắt, như không tin vào điều này.
Khoan đã, tại sao lại nhiều đến vậy? Ở một thế giới chưa hề có định nghĩa về mạng Internet, thế mà lại tồn tại vô số nguồn phát sóng đến thế cơ chứ?
Trừ khi...
Một tiếng "Crắck!" vang lên.
Không gian trước mặt Trường An chợt nứt vỡ, giống như có một cánh cổng đột ngột mở ra, để lộ cảnh tượng phía bên kia.
Một hàng dài binh lính đứng thẳng tắp, họ trang bị áo giáp, súng ống tựa binh lính khoa huyễn. Dẫn đầu là một người đàn ông cao to mặc chiến giáp, ông ta chỉ liếc nhìn Trường An và Diệp Tuyên, rồi gật đầu:
"Các vị hẳn là khách mời của Thánh Tiên Tông, xin hãy đi vào."
Rốt cuộc Thực Thiên Thành là cái chốn như thế nào vậy?
Mọi quyền lợi đối với nội dung này được bảo lưu bởi truyen.free.