(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 136: Người kéo xe ngựa?
Sáng sớm hôm sau, Diệp Tuyên đã có mặt để đón Trường An. Cả hai lên đường đến Thực Thiên Thành và sau ba tiếng đồng hồ xuất phát.
Nơi đây núi rừng bao phủ, những con đường mòn được hình thành do người đi lại lâu ngày. Tán cây cổ thụ rộng lớn che khuất ánh mặt trời, chỉ còn lại những vệt sáng lấp ló len lỏi qua kẽ lá, tạo nên một không gian râm mát.
Tuy nơi này mát m��� vô cùng, nhưng đường đi lại khúc khuỷu đến lạ kỳ. Chẳng mấy chốc, Trường An đã cảm thấy đôi chân rã rời, miệng lưỡi khô khốc. Cố gắng lết theo sau Diệp Tuyên, hắn không nhịn được mà hỏi:
“Rốt cuộc chúng ta đang đi đâu thế?”
Diệp Tuyên cũng chẳng khá hơn là bao, trán đã lấm tấm mồ hôi. Nghe Trường An hỏi, hắn đáp:
“Muốn đến Thực Thiên Thành, chúng ta cần phải đi qua biên giới phía Bắc. Và để vượt biển, cần có sự trợ giúp của Sơn Thủy Tông.”
“Sơn Thủy Tông, nghe như có liên quan đến truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh vậy nhỉ?”
Diệp Tuyên đưa tay lau mồ hôi trên trán khiến Trường An không khỏi thắc mắc. Một quãng đường ngắn ngủi như vậy đã khiến hắn mệt mỏi, với một phàm nhân như Trường An thì đành chịu, nhưng Diệp Tuyên chẳng phải là tu luyện giả sao?
Không để ý ánh mắt tò mò của Trường An, Diệp Tuyên đáp:
“Có chứ, giống hệt như những câu chuyện chúng ta thường nghe. Chỉ có điều, sau khi Sơn Tinh cưới được Mị Nương, mối mâu thuẫn giữa hai vị thần kéo dài suốt trăm năm. Mãi cho đến một năm n��, vô số Tà Vật từ trên trời giáng xuống, Sơn Tinh và Thủy Tinh mới gạt bỏ hiềm khích cá nhân, cùng nhau liều mình bảo vệ Xuân Quốc.”
“Ồ…”
Trường An gật đầu, nghe được chữ có chữ không, nhìn chằm chằm Diệp Tuyên, rồi không nén nổi sự nghi hoặc:
“Mới đi đoạn đường này thôi mà ông đã mệt đến thế rồi sao?”
“À, tôi đang thử nghiệm kỹ thuật mới, ông thử không?”
Nghe vậy, Diệp Tuyên chợt tỏ vẻ hào hứng. Hắn liền rút ra một cây kim màu đen tuyền, nhỏ xíu, rồi nhìn về phía Trường An.
Cùng là người xuyên việt, cả hai có đề tài nói chuyện hơn bao giờ hết. Thế nhưng, Trường An lại không hiểu vì sao Diệp Tuyên dễ dàng để lộ con bài tẩy của mình như vậy, nên hắn chợt đề phòng:
“Nó không phải là chất kích thích đấy chứ? Tôi sợ nghiện lắm.”
“Không phải, mà tôi dùng mãi có sao đâu?”
Mẹ kiếp, hắn ta còn chẳng phủ nhận!
Thấy Trường An không có vẻ gì sẽ dùng, Diệp Tuyên thở dài, đoạn buông tay, để cây kim rơi xuống mặt đất.
Ầm!
Đáng sợ hơn, mặt đất lập tức sụp xuống thành một hố lớn, cứ như thể thứ vừa rơi xuống không phải là cây kim bé nhỏ, mà là một vật gì đó cực kỳ nặng vậy. Trường An chợt cảm thấy lạnh sống lưng khi chứng kiến cảnh này.
Thứ này mà đâm vào người thì có thân thể nào chịu nổi?
Chợt, hắn nhớ lại lý do Diệp Tuyên đổ mồ hôi, biến sắc cất tiếng hỏi:
“Vậy khối lượng của một cây kim là bao nhiêu…”
“Chính xác thì bằng chiếc Phi Thuyền mà sư phụ đã chở ông đi, hai mươi tấn.”
Trường An: “...”
Cái quái gì vậy?
Hắn hít một hơi thật sâu, cuối cùng nghiêm mặt hỏi:
“Ông đang dùng bao nhiêu cây?”
“Chỉ có năm cây.”
Diệp Tuyên thở dài. Trường An tức khắc tái mặt, bởi đối với hắn, chuyện này thật sự quá hoang đường.
Hắn nhìn vóc dáng mảnh khảnh, có phần thon gọn của Diệp Tuyên. Bề ngoài, ai cũng nghĩ tên này là một vị thư sinh có học thức, là mỹ nam đúng tiêu chuẩn của phụ nữ đương thời. Ai mà ngờ gã này lại là một kẻ cuồng khổ luyện, lại còn là thanh niên ảo tưởng sức mạnh, có phần dại gái nữa chứ? Đời đúng là khó lường.
Trường An bất giác thở dài, đoạn vỗ vai Diệp Tuyên rồi mới bước đi, vẻ mặt như một kẻ trải đời.
Diệp Tuyên: “...”
Hắn có cảm giác mình vừa bị coi thường ở đâu đó, phải không?
Đi không lâu, khi cả hai dần dần xuống núi, tiến gần bờ biển, Trường An chợt như nhớ ra điều gì, bất chợt hỏi:
“Ông cũng học Đại học Nội Vụ nhỉ?”
“Ừm.”
Diệp Tuyên gật đầu. Rồi Trường An ngừng bước, quay sang nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ lạ lùng:
“Tên thật của ông là gì?”
Bầu không khí chợt chìm vào tĩnh lặng. Diệp Tuyên ngừng bước, ngẩng đầu nhìn Trường An, khẽ nheo mày:
“Ý ông là sao? Tôi là Diệp Tuyên.”
“Đó không phải là một cái tên thuần Việt. Tôi hỏi là tên của ông, ở Trái Đất.”
Trường An ngạc nhiên, sau đó hỏi lại, giọng nói lần này có thêm vẻ hồ nghi.
Nhưng Diệp Tuyên không đáp, đôi mắt hắn chỉ thoáng run rẩy, nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ bình thường, dường như đang suy tính xem nên đáp lại Trường An thế nào.
Tuy nhiên, Trường An chỉ nhanh chóng đảo mắt về phía bờ biển, sau đó khuôn mặt chợt lộ vẻ lúng túng, rồi chuy��n sang hoang mang tột độ.
Mẹ kiếp! Sao lại là con gà đó?!
Diệp Tuyên còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe thấy một tiếng kêu vang trời. Một bóng dáng to lớn nhanh chóng tiếp cận Trường An.
“Cục tác!”
Con gà trống chợt đưa vuốt ra, tóm lấy Trường An, rồi một tiếng “Ầm” vang lên. Hắn bị vật mạnh xuống đất với tốc độ chóng mặt.
Ầm!
“Cục tác!”
Xong xuôi, con gà trống nhìn xuống hắn với vẻ khinh bỉ, kêu lên một tiếng rồi quay lưng bước đi, vừa đi vừa vỗ cánh kiêu căng ngạo mạn.
Trường An: “...”
Cái đệt! Lại là con gà mắc dịch này! Nó ám mình chưa đủ hay sao? Cớ gì vừa gặp đã phải hành một trận?
Diệp Tuyên ngẩn người nhìn cảnh tượng kỳ quái này, rồi cúi người xuống, nhìn con gà trống và kêu lên:
“Tiền bối?”
“Cục tác!”
Chân Ngắn híp mắt, kêu lên một tiếng. Từ xa, một cỗ xe ngựa nhanh chóng tiến lại, kèm theo giọng nói bối rối vang lên:
“Chân Ngắn! Sao mày đột ngột chạy đi như vậy… Diệp đệ?”
Là Thủy Tình, với thân hình nhỏ nhắn của một thiếu nữ vừa mới trưởng thành. Nàng ngồi trên cỗ xe ngựa, ngạc nhiên kêu lên:
“Ta đến theo lời dặn của sư phụ tỷ.”
“Ta biết chứ, dù sao lần này chúng ta sẽ hợp tác mà.”
Trong lúc hai người còn đang đối thoại, Trường An chỉ cắn răng, tự mình nắn lại cột sống, rồi ngồi dậy, nhìn Chân Ngắn với ánh mắt như muốn đem nó hầm lên nấu cháo.
“Cục tác!”
Chân Ngắn khinh bỉ kêu lên một tiếng, rồi nhảy lên đậu trên mái tóc Thủy Tình, không thèm nói thêm lời nào.
Trường An, bị một con gà khinh bỉ? Một kẻ từng trấn áp chư thiên như hắn nay lại bị khinh bỉ, nỗi nhục này sao có thể chịu đựng?
Hắn nhìn bắp chân to lớn của Chân Ngắn, sau đó chỉ lặng lẽ quay đầu, thầm nghĩ nếu vị đại ca này tung một cước thì đời Trường An cũng coi như xong, đành phải nhịn nhục vậy.
Dù sao người ở dưới mái hiên phải cúi đầu, đạo lý này ai mà chẳng hiểu?
Tự biện hộ cho sự bất lực của bản thân, Trường An ngẩng đầu quan sát cỗ xe ngựa, rồi không khỏi ngẩn người.
Trước cỗ xe không có bất kỳ con ngựa nào, mà là một bóng người... đang cầm lấy tay c���m, kéo chiếc xe đi.
Người này mặc một chiếc áo che kín toàn thân, đầu đội nón lá có tấm vải lớn che khuất khuôn mặt, khiến Trường An tự hỏi kẻ này nhìn đường bằng cách nào.
Đôi tay hắn có vẻ khỏe khoắn lạ thường, bàn tay nâu sẫm, cường tráng. Trước khi Trường An kịp nhận ra, hắn đã xuất hiện trước mặt, kèm theo một giọng nói có phần gần gũi, bình dị:
“Chàng trai trẻ, cậu ổn chứ?”
“Tôi ổn…”
Trường An cười, nắm lấy tay hắn ta rồi đứng dậy. Sau đó, giọng nói của Thủy Tình chợt vang lên từ phía sau, nói với "người kéo xe":
“Sư phụ, Diệp đệ cùng với bằng hữu của mình đến rồi ạ.”
"Người kéo xe" chỉ khẽ gật đầu, đoạn chỉ vào cỗ xe ngựa phía sau lưng và nói:
“Đi vào đi, ta sẽ kéo xe.”
Trường An: ?
Hắn tỏ vẻ nghi ngờ với những gì mình vừa nghe thấy, bèn quay sang Thủy Tình, rồi lại quay sang "người kéo xe", mặt đầy dấu chấm hỏi.
Người này thật sự là sư phụ sao? Nếu vậy thì tại sao lại muốn kéo xe cho bọn họ? Chẳng lẽ Sơn Thủy Tông không còn con ngựa nào sao?
Còn Thủy Tình, nàng chăm chú quan sát Trường An, rồi chìm vào suy nghĩ.
Đây là ai, nàng tạm thời không thể nhớ được.
Không có điểm gì nổi bật, nhan sắc bình thường. Loại người như vậy Thủy Tình đã gặp vô số lần, nên nàng không thể nhớ rốt cuộc mình đã gặp Trường An ở đâu.
May mắn thay, nhờ vẻ ngoài trời ban (và có lẽ một phần cũng bởi bộ dạng sủi bọt mép của hắn đêm đó), Trường An tạm thời vẫn chưa bị phát hiện.
Một lát sau, khi tất cả đã lên xe ngựa, người đàn ông liền xoa xoa hai tay, rồi nhấc cỗ xe lên, thong dong kéo đi dọc bờ biển. Ông ta không hề có phong thái của một vị đại năng, trong khi lại là sư phụ của Thánh Nữ Sơn Thủy Tông - Thủy Tình.
Trường An và Diệp Tuyên thoáng bối rối, nhưng Thủy Tình thì không. Nàng nhìn sang hai người, nở một nụ cười. Thân hình nhỏ nhắn đến mức khi ngồi trên ghế, hai chân Thủy Tình thậm chí không thể chạm xuống sàn xe.
“Đây là lần đầu hai ngươi đến Thực Thiên Thành nhỉ?”
“Đúng vậy.”
Diệp Tuyên gật đầu đáp lời trước, nhưng Trường An dám cam đoan rằng hắn chẳng hề để tâm đến điều Thủy Tình định nói, bởi đôi mắt Diệp Tuyên vẫn dán chặt vào vị sư phụ đang kéo xe từ nãy đến giờ.
Thủy Tình không hề để tâm đến chuyện đó, cũng chỉ cảm thán:
“Ta cũng chưa từng đến đó. Người ta nói rằng Thực Thiên Thành là một nơi ngập tràn mỹ thực, mỗi món ăn đều mang sức hấp dẫn không nguôi, chẳng khác gì chốn bồng lai tiên cảnh.”
Chính vào lúc này, vị sư phụ vốn chỉ im lặng kéo xe lại lên tiếng, giọng nói có phần chế giễu:
“Nhưng đồng thời, đối với những kẻ vô tri, đó chẳng khác gì chốn luyện ngục trần gian.”
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin đừng quên điều đó.