Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 135: Nam nhân nào chẳng có thủ đoạn, nữ nhân nào chẳng có âm mưu (???)

Từ tẩm cung đến Hoàng Thành vốn khá xa, nhưng với thực lực của Thanh Diệp, quãng đường đó chỉ như một cái chớp mắt. Bởi vậy, khi trời chiều vừa ửng hồng, nàng đã về đến nhà để dùng bữa tối cùng sư phụ.

Tuy nhiên, khi bước vào Trà Quán, Thanh Diệp chợt cảm thấy bầu không khí hôm nay có phần lạ kỳ.

Trường An – vị sư phụ đáng kính, nhưng đôi lúc bộ não lại nhảy sang một tần số độc lập không ai bắt kịp – đã làm xong bữa tối từ lúc nào. Lúc này, hắn đang chờ nàng về, mày nhíu lại như thể đang đối diện với một vấn đề hết sức nghiêm trọng.

Bên cạnh sư phụ, Nhược Trần tiên sinh đang cùng Cát Tiên cô nương thảo luận điều gì đó. Nếu chàng trai kia toát lên vẻ thành thục, ổn trọng, thì cô gái đối thoại cùng hắn cũng không hề kém cạnh, từng giọng điệu và cử chỉ đều thể hiện sự tri thức, khôn khéo đến bất ngờ.

“Cô nương nên xem lại chỗ này, chúng ta cần phải tiếp cận với lứa tuổi trẻ ở trong Hoàng Thành hơn, có thể cân nhắc rằng…”

“Tiên sinh, những người cao tuổi cũng rất hiểu biết về việc múa rối của Cát Gia năm xưa, nên họ cũng không thể bỏ qua được.”

“Đúng vậy, chúng ta nên cân nhắc chỉnh sửa lại một chút…”

Dường như Nhược Trần và Cát Tiên đang bàn bạc về quán múa rối của Cát Gia. Hai người họ đều là tuấn nam mỹ nữ, khi cùng nhau bàn luận lại khiến không khí nơi đây tràn ngập vẻ tri thức hơn bao giờ hết.

Trai tài gái sắc, cùng với một người bình thư���ng?

Ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Thanh Diệp. Nàng khẽ bật cười trước cảnh tượng này rồi bước vào nhà, ngồi xuống bên cạnh Trường An:

“Để mọi người phải chờ lâu rồi.”

“Không có gì đâu, dù sao tại hạ cùng với Cát Tiên cô nương cũng đang bàn chuyện chút thôi.” Nhược Trần nhìn thấy nàng, chỉ gật đầu rồi gấp gọn đống giấy tờ đưa cho Cát Tiên. Cô nương ấy chỉ cười nhẹ, đặt chúng sang một bên.

Trường An nhìn nàng một hồi, hơi lưỡng lự, định cất tiếng nói gì đó, nhưng rồi hắn chỉ im lặng nâng bát cơm lên, mở đầu bữa ăn.

“Sư phụ, người có gì muốn hỏi con ư?”

Thanh Diệp liếc nhìn hắn rồi hỏi, khiến Trường An không khỏi giật bắn mình.

“Cái–”

Tuy Trường An đã kịp ngậm miệng lại, nhưng cả Nhược Trần và Thanh Diệp đều dở khóc dở cười nhìn cảnh tượng này, bởi cả hai đã quá rõ thói quen của hắn.

*Tiền bối/Sư phụ, ngài/người có thể bỏ cái thói quen chửi thề “Cái con mẹ nó” mỗi khi bị giật mình được không?*

Trường An cứng đờ quay đầu sang Thanh Diệp, cuối cùng hắn nuốt nước bọt, buông bát xuống, bắt đầu quá trình “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”.

Buổi chiều, khi bị người phụ nữ kia "ghé thăm tặng lễ", hắn tình cờ thấy bộ nam phục trong phòng Thanh Diệp. Cũng may là hắn đã nhanh tay giấu nhẹm nó khỏi ánh mắt của cô ta. Tuy không biết thực hư chuyện này ra sao, nhưng việc trong phòng ngủ của một thiếu nữ lại có quần áo nam nhân chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng đến danh tiếng của tiểu Diệp.

Trường An khẽ hắng giọng, cuối cùng hắn quyết định dò hỏi:

“Tiểu Diệp… con cũng đã lớn rồi.”

“Vâng.” Thanh Diệp nở một nụ cười khó hiểu gật đầu. Sau đó, Trường An chỉ thở dài rồi nói:

“Ta cũng từng có một tuổi trẻ nông nổi, nên biết được tình cảm trai gái nảy nở khó tránh. Ta không ngăn cản con yêu đương, nhưng nhớ hãy tế nhị một chút, đừng để bị đối phương lợi dụng, cứ chấp nhất theo đuổi họ.”

Thanh Diệp: “...”

Nàng im lặng một hồi, đặt bát cơm xuống, khuôn mặt thanh tú ngẩng đầu, chăm chú quan sát Trường An, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt sư phụ.

Thời gian Thanh Diệp tồn tại dài hơn Trường An rất nhiều. Chín vạn năm trong quá khứ đối với nàng cũng chỉ như một cái chớp mắt. Dù không phải con người, nhưng nàng học nhanh, cũng trưởng thành rất nhanh.

Chính vì quá khứ ấy, khi thấy Trường An tỏ thái độ như thể bản thân chỉ là gà con mới ra đời, Thanh Diệp thoáng dở khóc dở cười.

*Sư phụ, cho dù người có đãng trí, cũng đừng quên con từng là Sắc Dục Ma Chủ chứ? Từ khi nào mà Ma Chủ lại bị người khác dắt mũi rồi?*

*Chấp nhất theo đuổi người khác? Từ trước tới giờ chỉ có nữ nhân bị Thanh Diệp nhắm đến phải thần phục nàng, làm gì có chuyện nàng sẽ chấp nhất theo đuổi một… người?*

Thanh Diệp còn đang nghĩ, chợt nàng nhìn chăm chú vào Trường An, sau đó bất đắc dĩ thở dài, đưa tay lên xoa trán. Nàng không khỏi nở một nụ cười khổ.

*Có thật…*

Trường An thấy Thanh Diệp vẫn chưa có vẻ hiểu rõ, liền nghiêm túc nói tiếp với dáng vẻ của một trưởng bối:

“Con hiểu chưa? Ở tuổi này–”

“Được rồi, sư phụ.”

Thanh Diệp chợt ngắt lời Trường An. Nàng không dám để sư phụ mình nói tiếp nữa.

Nói thêm nữa, e là sẽ chạm đến chỗ khó nói của nàng mất.

“Sư phụ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

Thanh Diệp nhìn thẳng vào mắt sư phụ, lần này gây áp lực lên hắn lớn hơn nhiều, khiến Trường An ngập ngừng, cuối cùng mới nhìn sang Nhược Trần bằng ánh mắt cầu cứu.

Nhược Trần chỉ liếc nhìn hắn, sau đó liền đặt chén xuống rồi nói:

“Cát Tiên cô nương, chúng ta nên bàn tiếp chuyện này nhỉ?”

Sau đó, không chờ Cát Tiên kịp đáp lời, hắn đã đứng dậy, cầm theo chồng giấy tờ rời khỏi quán ăn. Còn Cát Tiên, dù vẫn đang hóng chuyện giữa hai thầy trò, cũng đành tao nhã lau miệng, rồi mỉm cười cúi đầu chào và rời đi.

Trường An: “...”

*Lão Nhược, ta nhờ ngươi lên tiếng cứu vãn tình huống này, không phải là để ta đơn độc đối diện tiểu Diệp! Con mẹ nó! Ngươi cố tình trả đũa ta đúng không?*

Trường An cắn răng nhìn Nhược Trần và Cát Tiên rời khỏi đây, chỉ để lại hắn cùng Thanh Diệp. Bầu không khí chìm vào yên tĩnh.

Cuối cùng, hắn do dự một hồi lâu, mới hít một hơi, nở một nụ cười ôn hòa nói:

“Ta tìm thấy một bộ nam phục trong phòng ngủ của con…”

“Đó là của con.”

Ngay tức khắc, Thanh Diệp đã hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Nàng chỉ đành vừa cười vừa bất lực đáp lời, đồng thời khẽ nhíu mày, có chút không vui:

“Sư phụ, người không nên tự tiện vào phòng của con chứ.”

*Ta không có! Phải là các nàng mỹ nữ trong hậu cung của con ấy!*

Trường An giật nhẹ khóe miệng, hắn ngạc nhiên quan sát Thanh Diệp một hồi, ngẩn ngơ hỏi lại:

“Nam phục, của con?”

“Đôi khi sẽ cần đến nó thôi. Người đặt nó trở về chỗ cũ rồi chứ?”

“Đúng vậy, nhưng mà…”

Trường An còn định nói thêm, nhưng Thanh Diệp dường như biết rõ cái tính tò mò hại chết mèo của sư phụ, bèn thở dài, bổ sung:

“Nếu con thực sự có tình nhân, sư phụ sẽ là người biết đầu tiên, được chứ?”

Trường An: “...”

*Thế đứa nào ra ngoài lập hậu cung suốt tám, chín năm liền mà ta không hề mảy may hay biết hả?*

Hắn thầm bĩu môi trong lòng, nhưng cũng không làm khó Thanh Diệp hơn nữa, bởi vì ai cũng có bí mật của riêng mình cả.

Trường An thở dài, nhưng Thanh Diệp chỉ lẳng lặng nhìn hắn, sau đó nàng khẽ nở một nụ cười rồi lảng tránh sang một vấn đề khác:

“Con đã từng nghe kể rằng, người từng có một vị sư phụ dạy trù nghệ. Liệu nó có ảnh hưởng gì đến việc người nhất quyết đi đến Thực Thiên Thành hay không?”

“Không hẳn, chỉ là nấu ăn thôi, không dám gọi là trù nghệ cao siêu.”

Trường An nhanh chóng lắc đầu phủ nhận điều đó, còn rất kiên nhẫn giải thích cho đệ tử của mình:

“Ta chỉ nấu ăn, chứ không phải xem ẩm thực là một đại đạo, một thứ nghệ thuật cao siêu mà bản thân cần theo đuổi.”

“Vị sư phụ đó, rốt cuộc là người như thế nào ạ?” Thanh Diệp khẽ gật đầu và nghiêm túc hỏi hắn, khiến Trường An không khỏi ngẫm nghĩ, nở một nụ cười bất đắc dĩ:

“Một người cố gắng dạy cho ta những lẽ thường tình. Nếu không có sự trợ giúp của ông ấy, chỉ sợ… Ta đã bị tâm ma nuốt chửng từ lâu rồi.”

Vừa nói, Trường An chợt khẽ thở dài:

“Tiếc thay cho đến tận khi ông ấy qua đời, ta vẫn không thể lĩnh ngộ được điều mà thầy muốn dạy.”

“Con hiểu rồi, ngoài khôi phục thực lực, chuyện này có liên quan đến việc tìm hiểu về Trù đạo của người.”

Thanh Diệp còn chưa dứt lời, Trường An đã lắc đầu. Hắn mỉm cười thu dọn bát đũa và nhấp một ngụm rượu từ bầu bên hông, rồi nói:

“Không có đại đạo nào cao siêu, ta chỉ muốn xem việc nấu ăn ở đó như thế nào thôi.”

*Một lần ngẫu hứng? Có lẽ vậy.*

*Và cả Đại Vị Vương, rốt cuộc kẻ đó xem ẩm thực như thế nào?*

Trường An nghĩ thầm, sau đó hắn liếc nhìn màn hình xanh lam của Hệ Thống đang hiển thị.

[Đang dò tìm tín hiệu…]

Và cả Nguyệt. Hắn không biết liệu thực sự người này còn sống hay đã chết, khi mà Nguyệt cũng lâm vào cảnh thập tử nhất sinh giống như Trường An, có khi nguy hiểm hơn rất nhiều.

Khẽ phất tay đóng cửa sổ Hệ Thống, hắn quay sang nhìn Thanh Diệp, rồi nói:

“Ngày mai ta sẽ khởi hành trước cùng với Diệp Tuyên. Con ở đây giữ Trà Quán, được chứ?”

Đôi mắt Thanh Diệp khẽ mở to đầy bất ngờ. Nàng không hiểu vì sao sư phụ lại đưa ra quyết định như vậy, bèn cau mày lại, có phần bất mãn:

“Sư phụ, ngoài miệng nói chỉ muốn sống yên bình, nhưng con biết người luôn thừa năng lượng để tự mình gây họa.”

“Thôi nào, ta sẽ đảm bảo an toàn cho bản thân. Con đánh giá thấp sư phụ của mình quá đấy.”

Trường An dở khóc dở cười đáp, nhưng chợt Thanh Diệp chủ động nắm lấy tay hắn. Cảm giác ấm áp xen lẫn mềm mại ập đến quá bất ngờ, khiến hắn không kịp phản ứng mà chỉ ngẩn người.

“Nóng!”

Đoạn, cảm giác nóng rát xuất hiện trên bàn tay khiến Trường An phải giật mình và rút tay lại. Hắn chỉ thấy có một ấn chú đã ở trên tay mình từ khi nào, mang sắc đỏ hồng rực rỡ một cách mê hoặc. Nó chỉ lóe sáng mờ ảo một chút, rồi biến mất hẳn.

Nhưng, ấn chú vẫn còn ở đó.

[Chủ thể đã bị dính -Không thể xác định- Hệ Thống không thể tiêu trừ ]

Thanh Diệp thu tay lại, chỉ thấy từ trên bàn tay nàng có vài sợi tơ đỏ mảnh mai nhanh chóng tan biến, dường như chính nàng đã đặt ấn chú lên cơ thể của sư phụ mình. Vì lý do gì đó mà Thanh Diệp có chút lúng túng, rồi mỉm cười:

“Người nên ngủ sớm, mai còn chuẩn bị khởi hành.”

Trường An: “...”

Hắn giơ tay lên. Cho dù ấn chú có vẻ đã biến mất, nhưng hắn vẫn nhìn sang Thanh Diệp, giật khóe miệng:

“Tiểu Diệp, cái này…”

“Bùa cầu may ạ.” Thanh Diệp chỉ mỉm cười gượng gạo, lễ phép đáp lời hắn.

“Không, ta nghĩ nó giống như là… Mấy thứ… Mà Sắc Dục Ma Chủ sẽ làm…”

Trường An lưỡng lự nói, sau đó hắn chợt đưa tay ra, hớt hải nói với Thanh Diệp:

“Không được, gỡ nó ra ngay lập tức! Cái thứ này rõ ràng có vấn đề.”

“Sư phụ, rốt cuộc trong đầu người nghĩ gì vậy? Nó chỉ là biện pháp an toàn thôi.”

Thanh Diệp nghe vậy liền lắc đầu phản bác, vành tai của nàng khẽ đỏ ửng lên nhưng Trường An không hề nhận thấy. Hắn chỉ cắn răng mà hỏi:

“Rốt cuộc nó có tác dụng gì?”

“Để bảo hộ sư phụ, nếu người gặp nguy hiểm.”

Thanh Diệp dường như chìm vào trong suy tư, cuối cùng nàng chỉ mỉm cười – một nụ cười đầy gượng gạo và không đáng tin chút nào cả.

Như sợ Trường An sẽ lại hỏi sâu hơn về chuyện tế nhị này, nàng thậm chí còn bổ sung thêm:

“Nếu không thì ngày mai người không được đi đâu cả.”

Trường An: “...”

*Nghịch đồ! Dám ra lệnh cho cả sư phụ ư? Rốt cuộc có biết hắn–*

Ehm…

Về thực lực, trong quá khứ, sức mạnh của Ma Chủ lớn hơn Tà Quân rất nhiều. Ở hiện tại, dĩ nhiên Thanh Diệp dễ dàng đánh bại một kẻ có sức mạnh không ổn định như Trường An.

Về thế lực, Thanh Diệp có một dàn hậu cung đông đảo, ai cũng có thực lực đứng đầu một phương, sâu không lường.

Trước nữ đệ tử này, hắn chẳng là gì cả.

Trường An: “...”

Hắn chỉ nhìn nàng một hồi lâu, cuối cùng mới thở dài cúi đầu, sau đó quay lưng thất thểu đi vào phòng ngủ.

“Ta đi ngủ đây…”

Một lần nữa, vị thế ở trong nhà của Trường An lại giảm đi một cách đáng kể.

Thanh Diệp nhìn theo sư phụ mình rời đi, chợt khuôn mặt nàng thoáng lộ ra vẻ ngượng ngùng, nhưng sau đó liền đưa tay lên vỗ má.

“Chỉ là đưa một phần của bản thể Bách Dục Thiên Ma Binh vào trong thân thể của sư phụ thôi, không có gì xấu hổ cả.”

Đúng vậy, không có gì xấu hổ cả, dù sao nàng là Ma Chủ, cũng từng thấy qua vô số thân thể nữ nhân, vô số thủ đoạn kiểm soát họ. Bây giờ chỉ đưa một phần của bản thể vào người sư phụ để an toàn hơn, sao có thể…

Thanh Diệp: “...”

Không, cho dù trong đầu nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn đang cố gắng gạt bỏ sự ngượng ngùng, chỉ đưa tay day day hai huyệt thái dương, cuối cùng mới nỉ non:

“Thiệt tình…”

Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn quý độc giả đã ghé thăm và ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free