(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 134: Ma Chủ tự thoại
Ngay hôm ấy, Ma Chủ chợt cảm nhận được một luồng khí tức hùng mạnh từ bên kia Tà Vực, khiến hắn không khỏi chú ý.
Thông thường, bất cứ kẻ nào dám kinh động đến Ma Chủ, nếu là nữ nhân, đều sẽ bị hắn bắt làm lô đỉnh, nhờ đó tăng tiến thực lực; còn nếu là nam nhân, kẻ đó rốt cuộc cũng chỉ biến thành một con khôi lỗi để hắn sai khiến, bị bòn rút cạn kiệt sinh mệnh.
Thế nhưng, chủ nhân của luồng khí tức ấy lại chỉ là một kẻ phàm nhân, thân thể yếu ớt, tưởng chừng có thể vong mạng bất cứ lúc nào. Điều khiến Ma Chủ phải để tâm, chính là việc kẻ phàm nhân này không hề biết đường chết mà cứ thế xông về phía trước.
"Ngu xuẩn," Ma Chủ khinh thường thầm nghĩ, rồi nhắm chặt mắt lại, tiếp tục tận hưởng thú vui hoang lạc của mình.
Hắn đâu ngờ rằng, rất nhiều năm sau, kẻ phàm nhân ấy lại trở thành điều quan trọng nhất của Ma Chủ.
…
Trường An cho rằng bản thân gặp Thanh Diệp vào mười năm trước, nhưng hắn không biết rằng, nàng đã gặp Trường An từ lâu lắm rồi.
Thanh Diệp nhìn lên trần nhà, nàng khẽ bật cười rồi ngả người dậy. Thân thể thon thả, thanh tao, đẹp tựa búp sen vừa chớm nở, bờ vai trắng nõn lộ ra dưới ánh nắng ban mai.
Bên cạnh nàng, một nữ tử xinh đẹp, dáng người quyến rũ đã có mặt từ lúc nào không hay, đang rót rượu vào tách, cung kính dâng lên Thanh Diệp:
“Đại nhân đã vất vả rồi, xin ngài hãy dùng chút rượu để tẩm bổ cho cơ thể.”
Nhìn kỹ hơn, vành tai người phụ nữ ửng đỏ, hơi thở gấp gáp, thân thể khẽ run. Thanh Diệp khẽ mỉm cười, nhận lấy chén rượu và nhấp một ngụm.
Có lẽ đêm qua nàng đã trêu đùa đối phương quá trớn rồi. Cũng bởi Thanh Diệp ngày càng mạnh lên nhờ khai thác dục vọng của các nàng, khiến cho mỗi đêm, những người phụ nữ trong dàn hậu cung đều bị nàng làm cho sướng đến dục tiên dục tử.
“Lần sau nhớ kéo theo các vị tỷ muội của em tới, chỉ có năm, mười người không đủ để thị tẩm cho ta đâu.”
Người phụ nữ nghe vậy, hai gò má ửng hồng lên kiều diễm, nàng e thẹn gật đầu, tiếp tục hầu rượu cho Thanh Diệp.
Bỗng, nàng nhìn vào ly rượu óng ánh, mặt nước khẽ lay động rồi cất tiếng hỏi:
“Ta đã bảo em tìm hiểu về Đại Vị Vương ở Thực Thiên Thành nhỉ?”
“Vâng, đó là một kẻ mang sức mạnh quỷ dị, không thuộc về thế giới này.”
Người phụ nữ khẽ cúi đầu đáp, trong mắt vẫn lộ vẻ mờ mịt, bởi càng tìm hiểu về Đại Vị Vương, nàng càng cảm thấy những tin đồn ấy có phần vô lý:
“Thông tin về Thực Thiên Thành rất khó bề dò xét, nhưng theo những gì chúng em điều tra được từ những người đã từng tới đó, họ đều nói rằng… Đại Vị Vương, hắn giống như một vị Thần, một vị Thần chân chính.”
“Hạ phàm từ thiên khung, hắn sở hữu sức mạnh khủng bố, có thể dễ dàng dời non lấp biển. Chỉ một ánh nhìn đã dễ dàng giết chết đối phương, thậm chí hắn có thể dễ dàng nhìn thấu điểm yếu của kẻ địch, ngay cả những người đạt tới Thất Phẩm Hóa Khí cảnh. Người ta còn đồn rằng Đại Vị Vương sở hữu Thuận Phong Nhĩ, có thể nghe được âm thanh cách xa vạn dặm.”
“Hơi thở có thể sinh ra bão tố, thân thể vạn pháp bất nhập, nhưng đáng sợ hơn là… sức lực vô cùng vô tận. Đại Vị Vương không cần bất kỳ linh khí hay dạng năng lượng nào để thi triển những điều đó, hắn đã từng giao chiến với một kẻ địch cực kỳ mạnh mẽ suốt ba năm ròng rã mà không hề nghỉ ngơi.”
“Nhưng đồng thời, Đại Vị Vương cũng là một kẻ cực kỳ thích ăn uống, trái ngược với danh hiệu “Đại Vị” mà người ta đặt cho hắn, hắn chỉ thích thưởng thức vị ngon của món ăn. Chính vì thế mà các vị trù sư rất được trọng dụng ở nơi đây, khiến Thực Thiên Thành trở thành thánh địa của mỹ thực.”
Nghe người phụ nữ kia kể, Thanh Diệp càng chìm vào suy tư, cảm thấy Đại Vị Vương thật khó đối phó.
Chỉ một ánh nhìn đã giết chết Thất Phẩm Hóa Khí cảnh, hơn nữa thân thể vô cùng cứng cáp, và quan trọng nhất là không bao giờ kiệt sức. Kẻ này rốt cuộc là yêu nghiệt phương nào? Chỉ e nếu giao chiến, nàng cũng phải dè chừng mà tung át chủ bài.
Một kẻ như vậy hẳn phải có điểm yếu, nếu không thì tại sao hắn chỉ co mình trong Thực Thiên Thành chứ?
Dù nghĩ vậy, nhưng vì mục đích của Trường An chính là nhờ Thực Thiên Thành để khôi phục thực lực, nên Thanh Diệp vẫn sẽ cố gắng giúp sư phụ đạt được mục đích của người.
Nàng thở dài, đứng dậy, bàn tay mảnh khảnh đưa lên búi lại mái tóc một cách thanh nhã, sau đó khẽ mỉm cười xoa đầu người phụ nữ, rồi rời khỏi nơi này:
“Cảm ơn em, giờ ta phải đi đây.”
“Ngài… đi nữa ạ?”
Người phụ nữ khẽ gật đầu, đắn đo một hồi lâu, mới ngập ngừng hỏi:
“Sư phụ của ngài… đó là một người ra sao?”
Thanh Diệp ngừng lại, không cần suy nghĩ đã tức khắc thở dài, bộ dáng có phần bất đắc dĩ, nói:
“Hậu đậu, mạnh yếu thất thường, trong quá khứ cũng chưa mạnh bằng ta đâu, đã vậy còn thích mạnh mồm mạnh miệng nữa. Giờ đã yếu lại lười biếng tu luyện, thế nên ta mới phải lo lắng cho người chứ.”
“Không phải… đó là sư phụ ngài ư?”
Người phụ nữ vô cùng ngạc nhiên, liền buột miệng hỏi. Thanh Diệp thoáng ngẩn người, rồi nàng nở một nụ cười mỉm, thoạt nhìn có vẻ cười khổ, nhưng đâu đó lại chan chứa niềm vui nho nhỏ, một cảm giác ấm áp.
“Có lẽ là do ta nuông chiều sư phụ quá đấy.”
Chỉ đến khi Thanh Diệp rời đi, người phụ nữ mới thoát khỏi sự ngẩn ngơ trước nụ cười của nàng, hai má nàng chợt đỏ bừng.
Khuôn mặt đại nhân, đây là lần đầu nàng thấy được biểu cảm đẹp đến nhường này, không phải vẻ tà mị, hấp dẫn nữ nhân thường thấy, mà chỉ đơn thuần là một nụ cười.
“Đẹp thật…”
Nàng xấu hổ đưa tay ôm mặt, cuối cùng yếu ớt than thở một câu.
Mọi quyền lợi liên quan đến bản dịch này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được sự đồng ý.