(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 133: Nam nhân nào chẳng được các chị em hậu cung theo đuổi
Bên ngoài Hoàng Thành, hai bóng người đang ngồi cạnh bờ sông.
Một người dáng vẻ khôi ngô cao ráo, gã khoác trên mình bộ áo tơi lá, đầu đội nón rơm, khí chất toát ra vẻ hào hiệp, trông cứ như một vị hiệp khách du đãng thế gian, chuyên làm việc trượng nghĩa.
Gã ta vỗ bụng, ợ một tiếng thật thô lỗ rồi hài lòng nhìn đĩa cá trống trơn, không ngần ngại cất lời khen:
“Có thể đem thịt Ngư Tinh nấu đến mức tầm thường như thế này, không hổ là An đệ!”
Con mẹ nó, huynh đang khen người khác đấy à!?
Bên cạnh gã, một thanh niên vóc dáng tầm thường, mái tóc cắt ngắn, khoác trên mình một bộ áo dài thư sinh. Nghe vậy, hắn thầm nghĩ, trán nổi gân xanh, hai tay nắm chặt như muốn đấm vào mặt gã vô duyên kia.
“Lúc ăn thì ngấu nghiến lắm! Nếu nó tầm thường thì huynh nôn hết ra đi!”
“Chà, An đệ nóng tính thật đấy”
Thiệu Tổ lẩm bẩm, gã đưa tay gãi mông, nằm vật xuống, chống cằm và nhếch mũi. Trường An biết liêm sỉ của cả hai chẳng kém cạnh gì nhau, nên cuộc cãi lý này rốt cuộc cũng chẳng đi đến đâu.
Sau một hồi gãi mông, Thiệu Tổ mới lia mắt nhìn Trường An, rồi nhún vai nói:
“Bố thí một bữa ăn cho anh em thì có gì là sai cơ chứ?”
Nói đoạn, gã liền vỗ vai Trường An, rồi cười ha hả:
“An Đệ có chuyện ở Thực Thiên Thành đúng chứ? Để anh giúp một tay, dù sao thì thằng đệ tử mất nết cũng chuẩn bị tới đó nữa…”
“Hả? Ý huynh là…”
Trường An chợt có cảm giác bất an, nhưng không để hắn kịp đoán mò, Thiệu Tổ đã vỗ đùi, nhe răng cười:
“Đúng, bảo kê thằng nhóc ấy”
Tưởng lão này có thiện tâm, hóa ra chỉ là muốn tìm vệ sĩ miễn phí cho đệ tử thôi ư?
Trường An mở to mắt, đoạn hắn nhìn xuống bản thân mình, rồi lại nhìn gã với ánh mắt chẳng chút tin tưởng nào.
“Tổ ca, huynh chắc là ta bảo kê tên đó, hay là kéo chân hắn đấy?”
“Kéo chân cũng không sao, đệ tử mới nhú cũng cần trải mùi đời chứ”
Thế nhưng, kẻ vô liêm sỉ trước mắt hắn lại mặt dày vô cùng, chỉ cười khanh khách, vỗ vai Trường An, rồi ngẫm nghĩ nói tiếp:
“Rồi người ta cũng sẽ tìm đến đệ thôi, nhớ đón tiếp chu đáo nhé”
“... Được”
Chẳng biết nói gì hơn nữa, Trường An thở dài đưa tay xoa xoa hai bên thái dương, rồi liếc nhìn Thiệu Tổ một hồi, đoạn nhún vai:
“Đa tạ”
“Không có gì, dù sao lần này ta cũng muốn gửi tên nhóc Diệp Tuyên đó cho đệ, cả hai cùng một thế hệ, ắt sẽ dễ phối hợp hơn”
Nói rồi, gã đặt chiếc đĩa xuống cạnh Trường An, định rời đi, chợt Trường An nhìn xuống chiếc đĩa, phân vân một hồi lâu rồi mới cất tiếng hỏi:
“Vị của nó thế nào? Nếu huynh so với món ăn từ Thực Thiên Thành?”
“Ta đã nói rồi đấy, bình thường”
Nghe câu trả lời của đối phương, Trường An chỉ cười khổ, đưa tay vò đầu, dường như trong lòng vẫn còn khúc mắc gì đó.
Thế nhưng Thiệu Tổ chỉ nhìn hắn, rồi nhún vai bỏ đi, và chỉ đủ mình gã nghe thấy câu cảm thán sau:
“Thế vẫn chưa đủ đâu, vì vị đó ở Thực Thiên Thành… hiểu đệ còn hơn cả chính đệ”
Khi gã rời đi, Trường An cầm lấy chiếc đĩa sạch không tì vết, khẽ giật khóe miệng. Hắn cũng đành bất lực trước khả năng vơ vét đồ ăn của Thiệu Tổ.
“Bình thường ư?”
Hắn thở dài rồi rời khỏi bờ sông, tuy nhiên cảm giác chán nản vẫn còn đeo bám đâu đó, khi mà Trường An vẫn chưa thể thực sự tạo được bước đột phá nào trong trù nghệ.
Chắc chắn rằng khi đến Thực Thiên Thành, hắn không thể giải quyết vấn đề chỉ bằng vũ lực, vả lại, Trường An linh cảm rằng chuyến đi này sẽ là điểm mấu chốt để giải quyết khúc mắc đã tồn tại từ lâu trong bản thân hắn.
Bước đến trước cửa quán trà, Trường An đẩy cửa bước vào. Thanh Diệp đã rời đi từ lúc nào, có lẽ nàng đang bận rộn với chuyện gì đó chăng?
“Meo~”
Hắc miêu đang nằm trên bàn trà, nó ngẩng đầu lên khi thấy Trường An bước vào quán, liền bình thản tiến đến gần hắn, giật lấy hồ lô rượu Trường An giắt bên hông rồi tu một ngụm lớn.
Trường An cười khổ, chỉ đưa tay xoa đầu nó:
“Tiền bối, ngài vừa bận rộn chuyện gì hả?”
“Meo”
“Ngài biết không? Tháng vừa qua ta cùng Thanh Diệp đã xảy ra mâu thuẫn, nhưng may mắn rằng, nó đã tạm thời được giải quyết”
Bộ lông hắc miêu mềm mượt, nó dùng hai chân trước nâng bầu rượu lên, tu một hớp thật sâu, rồi ném bầu rượu sang một bên, liếc nhìn phía sau lưng hắn một hồi lâu, như thể có ai đó đang đứng ở đó, đoạn quay lưng bước vào phòng ngủ.
Trường An nhìn theo hắc miêu một hồi lâu, rồi mới quay đầu lại. Đập vào mắt hắn là một người phụ nữ, không hẳn là quen biết, nhưng cũng chẳng quá xa lạ.
Váy hồng đỏ rực như hỏa diễm, thân hình nở nang, đầy đặn, dù tấm vải mỏng che trước ngực cũng khó lòng che khuất được vẻ đẹp yêu dị của nàng.
Đây chẳng phải là người phụ nữ từng đến đe dọa Trường An theo lệnh Thanh Diệp ư? Có lẽ đây là người mạnh nhất trong dàn “hậu cung” của nữ đệ tử kia. Tu vi đạt đến Lục Phẩm Đại Hải Cảnh, đủ sức được xem là cường giả đứng đầu một phương.
Trường An nhìn nàng một lúc, nàng ta cũng không có bất kỳ cử động rõ rệt nào, hai bên chỉ chăm chú nhìn nhau.
Cuối cùng, nàng mới thở dài, rồi cung kính cúi người:
“Tiểu nữ tới đây để cảm tạ ngài đã ra tay giúp đỡ Diệp tỷ, đồng thời cũng có chút lễ vật để tạ lỗi cho hành động bồng bột lúc trước”
Nàng vừa nói vừa đưa ra một chiếc hộp to lớn, chạm trổ tinh xảo cho Trường An, khiến hắn không khỏi ngẩn người.
Nếu hắn không nhầm, chính Thanh Diệp đã ra lệnh cho người phụ nữ này đe dọa hắn trước đó, vậy mà giờ đây nàng lại chủ động xin lỗi Trường An, cách đối nhân xử thế này thật khiến người khác phải lau mắt mà nhìn.
Trường An nhận lấy chiếc hộp, chỉ khẽ mỉm cười:
“Không cần phải khách sáo, tiểu Diệp là đệ tử của ta, bảo vệ cũng là lẽ thường tình”
“Xin ngài đừng khiêm tốn, tất cả những người phụ nữ trong cung đều rất biết ơn hành động của ngài, cũng chào đón ngài gia nhập bất cứ lúc nào”
Hả? Gia nhập gì cơ?
Người phụ nữ đáp lời, lời nói ban đầu còn rất bình thường, nhưng nửa sau lại có gì đó sai sai, khiến Trường An cảm thấy khó hiểu. Hắn mở lễ vật nàng tặng, chỉ thấy một viên đan dược màu tím, tỏa ra dị sắc n���m gọn bên trong, cùng với một quyển công pháp.
Rất tri kỷ, hệ thống đã hiện bảng thông tin ngay:
[Tẩy Giới Tiên Đan Công hiệu: Xóa sạch giới tính, một lần nữa có thể lựa chọn âm dương, nếu nam nhân hóa nữ, hay ngược lại, ắt sẽ âm dương tổng hòa, thực lực tăng mạnh!]
[Âm Dương Điệp Vũ - Hoa Khai Công hiệu: Một phần công pháp ẩn chứa tàn đạo, dường như khi luyện thành sẽ có nhan sắc kinh người, nở rộ như hoa, cho dù là nam nhân cũng khiến thế gian kinh diễm.]
Trường An: “...”
“Ừm… cái này là cái gì vậy?”
Trường An khẽ giật khóe miệng, rồi mở to mắt nhìn về phía người phụ nữ, chỉ thấy nàng ta nghiêm túc gật đầu đáp:
“Đại nhân, bọn ta không chấp nhận có nam nhân ở bên cạnh Diệp Tỷ, nên chỉ cần ngài biến nữ, ắt sẽ được nhận vào hậu cung, được sự sủng ái của các chị em-”
Khốn kiếp! Nói trắng ra là vì không muốn đàn ông ở cạnh tiểu Diệp, nên hắn phải biến thành nữ ư? Cái logic này hợp lý quá đỗi!
Trường An mặt đen sầm lại, rồi chỉ lắc đầu. Dĩ nhiên hai thứ này đều là đồ tốt, nhưng có cho hắn cũng chẳng cần!
“Thực xin lỗi, nhưng yêu cầu của ngươi, ta không thể đồng ý”
Nhưng rồi, người phụ nữ chợt im lặng, rồi thở dài nói:
“Đại nhân, vấn đề không phải là ý kiến của ngài”
Xoẹt!
Trên tay nàng đột ngột xuất hiện một lưỡi dao, chém thẳng xuống giữa hai chân Trường An. Cũng may hắn né được trong gang tấc, chỉ có cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến Trường An tái mặt.
“Cái quỷ gì vậy?”
“Đại nhân, xin ngài đừng để ta dùng biện pháp mạnh!”
Người phụ nữ nắm chặt dao nói, tay chỉ về phía Trường An, bất đắc dĩ lên tiếng:
“Uống một hơi là ổn, dù sao ngài cũng có cần dùng đến nó đâu?”
“Con mẹ nó! Tương lai sẽ cần dùng chứ, các người bị điên rồi”
Trường An kinh hãi kêu lên, lùi lại áp sát vào tường, khuôn mặt không còn giọt máu, nhìn người phụ nữ kia, khi mà nàng là đại năng Lục Phẩm Đại Hải Cảnh, còn hắn chỉ là một tên gà mờ chẳng có chút sức phản kháng nào trong người.
Trường An: !!!
Móa! Tình trạng này ai cứu vớt được hắn cơ chứ?
Xoẹt!
Người phụ nữ lại chém thêm một nhát dao nữa, nhưng giọng nói vẫn ôn tồn, lễ độ, đầy “tình thương mến thương” dành cho hắn:
“Đại nhân! Ngài đừng cố chấp nữa! Nếu chấp nhận hóa thành nữ giới, chắc chắn vị trí nữ chủ sẽ là của ngài!”
“Chị gái! Vấn đề không phải ở đó! Hơn nữa tiểu Diệp mà biết ngươi đến phá Trà quán thì…”
Trường An vội vàng né tránh, chợt lưỡi dao của người phụ nữ xé nát cánh cửa phòng ngay trước mắt. Nghe hắn nói vậy, nàng tiện tay móc ra vài thỏi vàng ném về phía Trường An.
Không khí đột ngột tĩnh lặng, chỉ thấy Trường An bắt lấy mấy thỏi vàng, rồi nghiêm túc gật đầu:
“Được rồi, chém tiếp đi”
Người phụ nữ: “...”
Đầu óc vị đại nhân này... Đôi khi thật sự không bình thường!
Nhưng nàng không chém tiếp, chỉ ngạc nhiên khi thấy bên kia cánh cửa là một căn phòng trang nhã, thanh tao, với đầy ắp những quyển cổ tịch, một chiếc giường tre giản dị và bàn trúc để viết thư pháp, phảng phất như chốn tiên nhân cư ngụ.
Người phụ nữ nhìn vào trong, liền ngẩn người, rồi bước vào phòng, đặt tay lên chiếc bàn trúc, lẩm bẩm:
“Đây… là phòng của Diệp tỷ ư? Lạ thật”
“Này, không nên tự tiện vào phòng của tiểu Diệp chứ”
Trường An chỉ khẽ nhắc nhở, nhưng chợt hắn nhìn thấy thứ gì đó dưới gầm giường, liền bước vào phòng lấy ra, tức khắc ngẩn người.
Đó là một bộ trường bào dành cho nam giới, hơn nữa, thứ này còn ẩn chứa điều gì đó mà hắn không thể nhìn thấu, lại mang mị lực lớn vô cùng.
Nhưng quan trọng hơn là, tại sao trong phòng ngủ của tiểu Diệp lại có áo của đàn ông?
Công trình dịch thuật này là tài sản độc quyền của truyen.free.