Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 132: Táng Xà Lâm

Vậy là, cả ngày hôm đó, đối với Diệp Tuyên, không có chuyện gì đáng bận tâm hơn cuộc trò chuyện giữa hai người họ.

Những trận giao tranh giáp lá cà với yêu thú, đối với hắn, cũng chỉ như các bài luyện tập hằng ngày mà thôi.

Diệp Tuyên xoay vai kêu răng rắc. Bộ áo thư sinh giờ đã rách bươm, chi chít vết thương trên người hắn không ngừng rỉ máu. Dù đó đều là những vết cào, vết cắn xé, nhưng hắn chẳng hề bận tâm.

“Chà, có vẻ ngày hôm nay đến đây thôi.”

Diệp Tuyên vừa chép miệng vừa nói, vác lên vai một con heo rừng khổng lồ như chiến lợi phẩm. Trong khi đó, Ngọc Mi đang kiểm kê lại hiện trường, nàng khẽ cau mày:

“Cũng lạ, tại sao trong khu rừng này các loài yêu thú chỉ đơn thuần mạnh mẽ, nhưng linh trí lại có hạn đến vậy?”

“À, thì ra là có liên quan tới truyền thuyết Thạch Sanh.”

Năm xưa, có một con chằn tinh gây hại cho nhân dân. Vô số người tu luyện đã tìm cách tiêu diệt nó, ấy vậy mà lửa đốt không chết, kiếm chém không rách da, độc dược bị chằn tinh xem là món ăn. Kết quả là dân chúng suốt nhiều năm ròng rã rơi vào cảnh lầm than.

Đến một ngày, một người bước ra từ trong rừng sâu, hắn chỉ mang theo một chiếc rìu cũ kỹ và một cây cung tên. Người này ra tay giao chiến với chằn tinh nhiều ngày liền, hai bên đánh đến trời long đất lở.

Hôm ấy, mây đen phủ kín bầu trời, cuối cùng từ trên không trung rơi xuống một giọt máu.

Giọt máu ấy không chỉ là máu thông thường, mà còn là b��ng chứng cho việc Chằn Tinh Bất Tử đã không còn bất tử nữa.

Máu rơi xuống, hòa lẫn vào mặt đất, cuối cùng Thạch Sanh đã phá vỡ lời nguyền "Bất Tử" của nó. Nơi giọt máu Chằn Tinh hạ xuống, từng dãy núi, từng khu rừng rộng lớn mọc lên. Sinh linh ở đây cũng sinh sôi nảy nở cực nhanh, trở thành một nơi đầy rẫy yêu thú như bây giờ.

Rừng này, gọi là Táng Xà Lâm.

Diệp Tuyên kể xong, Ngọc Mi vẫn yên tĩnh lắng nghe những lời hắn kể, sau đó nàng chợt mỉm cười khen ngợi:

“Huynh am hiểu về những câu chuyện xưa quá nhỉ?”

“Hồi xưa ta cũng từng học qua rồi.”

Diệp Tuyên nghe vậy cũng khiêm tốn đáp lời, bởi vì đây là những kiến thức hiếm hoi mà hắn còn ghi nhớ từ những buổi học thuở còn đi học.

Hắn đang định nói thêm điều gì đó thì chợt một thông báo của Hệ Thống hiện lên:

[Hoàn thành nhiệm vụ tiêu diệt dã quái. Ban thưởng: vật phẩm ngẫu nhiên ở thế giới cũ của chủ thể]

“Chà, hi vọng sẽ có vài tiểu thuyết Nhật Bản mình còn đang đọc.”

Diệp Tuyên khẽ lẩm bẩm, dù sao đây cũng là lý do chính để hắn cất công đến Táng Xà Lâm, vừa là để thu thập một chút nguyên liệu cho tông môn, vừa là để hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống.

Hắn xoa xoa hai bàn tay, rồi thầm nhủ trong lòng:

“Nhận phần thưởng!”

[Nhận thành công!]

Đột ngột, một chiếc cặp xách xuất hiện trên tay Diệp Tuyên. Lòng hắn chợt run lên một cái, cuối cùng mắt mở to ra.

Cái này… cái này…

Nó chẳng phải là…

***

Trời đã gần trưa, một bóng thiếu nữ với mái tóc hồng nhạt đang quét dọn sân vườn.

Ăn mặc giản dị, nàng chỉ lặng lẽ cầm cán chổi, như cảm nhận được có người đang đến gần mà bình thản cất tiếng:

“Tiểu tử, ra mặt đi.”

Bầu không khí yên tĩnh, chỉ một lúc sau, một bóng người mang áo tơi, đội nón lá từ xa đi tới, vẻ mặt có phần bất đắc dĩ:

“Ma Chủ tiền bối, dù gì chúng ta cũng đã đánh nhau một trận, có cần phải lạnh nhạt như vậy không?”

Là Thiệu Tổ. Gã vừa xuất hiện đã ba hoa chích chòe khiến Thanh Diệp khẽ cau mày. Nàng lạnh nhạt ngẩng đầu lên, nói:

“Vậy thì ta nói thẳng vào vấn đề này nhé, ngươi bắt đầu theo dõi sư phụ ta từ khi nào?”

Trực tiếp đặt ra câu hỏi, vừa dứt lời, Thanh Diệp cũng bộc phát khí thế của mình. Đôi mắt nàng chuyển sang sắc đỏ như muốn kích thích dục vọng tiềm ẩn trong lòng đối phương.

Thiệu Tổ chỉ cảm thấy trong người chợt rạo rực, nhưng gã kiềm nén nó lại. Sau một hồi im lặng, cuối cùng gã cười khổ, cũng không tránh né:

“Ba mươi năm trước, có rất nhiều kẻ đã chú ý đến sư phụ của tiền bối rồi.”

Dù sao, dù ở trạng thái đỉnh phong, Thiệu Tổ vẫn kém Sắc Dục Ma Chủ một bậc, cho nên hắn cũng không ngại thể hiện sự nhún nhường.

Thanh Diệp vẫn lặng lẽ quét dọn khu vườn. Thiệu Tổ thở dài một hơi và nói tiếp:

“Chỉ là giám sát thôi. Dù sao cặp sư đồ tiền bối đều đã từng quấy nhiễu phong vân trong giới Tà Đạo. Nếu một trong hai vị hứng chí hủy diệt thế gian này, há chẳng phải ta đành khoanh tay đứng nhìn sao?”

Tuy gã nói có vẻ nhân nhượng, nhưng ẩn chứa hàm ý rằng “Nếu chạm tới giới hạn, chắc chắn ta sẽ ra tay tiêu diệt hai người không thương tiếc” khiến cho Thanh Diệp khẽ ngừng động tác. Nàng ngẩng đầu lên nhìn Thiệu Tổ.

Chỉ trong chốc lát, dường như gã cảm thấy một mối nguy nào đó, nhưng chợt âm thanh của Trường An vang lên:

“Tiểu Diệp, ta làm xong bữa trưa rồi đây.”

Thanh Diệp thu ánh mắt lại, ngữ điệu của nàng cũng thay đổi. Nàng mỉm cười rồi đáp:

“Vâng, sư phụ có khách ạ.”

Sau đó, nàng bước tới mở cửa, lịch sự nói với Thiệu Tổ:

“Tiên sinh cứ tự nhiên, không cần phải khách sáo.”

Trước còn xem Thiệu Tổ như một hậu bối, ấy thế mà giờ Thanh Diệp hoàn toàn thay đổi thái độ 180 độ. Nàng mỉm cười hòa nhã, lịch sự, giống như một người đệ tử ngoan ngoãn tiếp đón khách của sư phụ.

Thiệu Tổ vừa nãy còn nhún nhường, giờ đây lại trở thành bằng hữu của sư phụ đối phương, khiến cho gã thoáng ngẩn ngơ, cho đến khi vào trong trà quán vẫn còn chưa khôi phục tỉnh táo.

Cuối cùng, gã không khỏi kinh ngạc.

Nhìn xem, thế nào là đại năng?

Không ngại nhún nhường, không xấu hổ, thái độ và cách cư xử lập tức thay đổi. Có thể thấy Thanh Diệp hoàn toàn không bận tâm về việc này.

Rốt cuộc, mối quan hệ giữa An Đệ với Ma Chủ là gì?

Vừa bước vào Trà Quán, cảnh tượng Trường An đang bày biện đồ ăn trên bàn đập vào mắt Thiệu Tổ. Hai người tức khắc nhìn nhau.

Bầu không khí yên tĩnh, hai huynh đệ mắt lớn trừng mắt nhỏ, bất động vài giây, nhìn nhau đầy khó hiểu.

Thiệu Tổ nhìn qua bàn ăn. Một khúc cá lớn, phần thịt được ninh nhừ và nêm gia vị vừa đủ, khiến cho hương thơm tỏa khắp cả căn phòng. Gã chợt cảm thấy đói bụng.

Quan trọng hơn là phần thịt cá kia còn ẩn chứa linh lực trong đó, chắc chắn không phải là một khúc cá ninh nhừ tầm thường! Hẳn là cực kỳ ngon!

Thân phận là lão tổ của Thánh Tiên Tông, nhưng ngày thường Thiệu Tổ chẳng đóng góp gì cho tông môn. Cho nên Hữu Thường keo kiệt kia đã không ngần ngại mà cắt bổng lộc của gã.

Thiệu Tổ, là một kẻ nghèo rớt mồng tơi.

Bây giờ, gã nhìn thấy bàn ăn ngon mắt như vậy, bụng liền không nhịn được mà réo ùng ục.

Ọc… ọc…

Nghe tiếng bụng réo, Thiệu Tổ liền dùng thân thủ bất phàm nhào tới, hai mắt sáng rỡ nhìn đĩa cá, nói:

“An Đệ, bao huynh bữa này đi!”

“Cút!”

Nhưng mà Trường An lại nhanh hơn một bước. Hắn giơ chân ra đá vào mặt Thiệu Tổ, một tay ôm đĩa cá giấu ra sau lưng, gân xanh nổi đầy trán.

Con mẹ nó, thế quái nào mà gã âm hồn bất tán này tới tận trà quán rồi?

“An Đệ! Lòng dạ ngươi thay đổi, không phải chúng ta là huynh đệ ư? Cớ gì lại bạc tình như vậy?”

Thiệu Tổ nắm lấy chân hắn mà định vật Trường An xuống, nhưng Trường An thân thủ cũng chẳng kém, liền nhanh chóng rụt chân lại, giữ khoảng cách với gã, tức tối gầm lên:

“Đổi lòng gì chứ! Lần trước là tên nào lái phi thuyền đâm vào cột sáng hả?”

“An Đệ, chắc chắn là có hiểu nhầm rồi! Chúng ta ngồi xuống uống nước, ăn cá…”

“Im đi! Đây là cá cao cấp, thứ tụ khí cảnh như ngươi cả đời không đụng vào được đâu!”

Trường An ôm đĩa cá, cười lạnh cảnh giác. Nhưng Thiệu Tổ nghe thấy từ “cá cao cấp” đã như một con quỷ đói, lập tức vồ lấy Trường An.

Thế là, cả hai tên này vứt hết liêm sỉ, lao vào vật lộn như hai đứa trẻ, không từ thủ đoạn hèn hạ nào, từ cắn ��o, giật tóc, thậm chí là đá vào hạ bộ.

“Đau! Mẹ nó huynh dám giật mái tóc bảy ba hoàn hảo của đệ sao?”

“Thời đại này để tóc ngắn bị coi là dị hợm đấy, để ta cạo trọc cho tiện! Khúc cá này sẽ là của ta!”

“Không có chuyện đó đâu! Mơ đi!”

Hai bên cứ vật lộn một hồi, chợt Trường An nhanh chóng vật Thiệu Tổ xuống sàn nhà. Đoạn hắn ôm đĩa cá, nhanh chóng phi thân ra khỏi trà quán, còn hô to:

“Tiểu Diệp, sư phụ bảo vệ bữa trưa của chúng ta đây!”

Thanh Diệp: “...”

Ngươi lại bày trò gì nữa đây?

Nàng ngẩng đầu, chỉ thấy sau khi Trường An ba chân bốn cẳng chạy trốn, Thiệu Tổ cũng đuổi ra khỏi cửa sổ trà quán, đuổi theo mà la lên:

“Một miếng thôi! Ta sẽ trả tiền mà!!!”

Thanh Diệp: “...”

Vì sao hai người này khi ở gần nhau lại lập tức tự động hạ thấp trí thông minh đến mức thê thảm như vậy?

Mỗi con chữ, mỗi tình tiết trong đoạn truyện này đều thuộc về kho tàng độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free