Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Vấn Đạo Cửu Vạn Niên - Chương 131: Sư Huynh Sư Muội (2)

Chẳng hay biết một rắc rối lớn đang chờ đón mình trong tông môn, giờ đây Diệp Tuyên vẫn còn đang ở trong một khu rừng rậm rạp, cây cối xanh um che khuất cả bầu trời, đến nỗi không một tia nắng nào lọt xuống.

Tựa vào một gốc cổ thụ, Diệp Tuyên nhìn màn hình hệ thống hiển thị nhiệm vụ đã đeo bám hắn suốt ba năm qua, chợt thở dài.

[Nhiệm vụ: Theo đuổi Thanh Nhạc Phần thưởng: Thần Cấp Thiên Phú, Công Pháp Đế Cấp, ba loại pháp bảo mạnh mẽ, mười vạn điểm tích lũy]

“Sao mà khó khăn thế này cơ chứ?”

Suốt ba năm ròng theo đuổi Thanh Nhạc, nhưng nàng vẫn giữ khoảng cách, chỉ xem hắn như một người anh trai, chứ tuyệt nhiên không phải đối tượng hẹn hò.

Chẳng hiểu sao, ánh mắt Thanh Nhạc nhìn hắn và Ngọc Mi luôn có vẻ gì đó là lạ, chỉ là Diệp Tuyên khó lòng nắm bắt được ý tứ của nàng.

Bỗng nhiên, giọng Ngọc Mi vang lên, đáp lời một cách tự nhiên:

“Khó? Lại là chuyện theo đuổi Nhạc tỷ hả?”

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền hiển linh. Ngọc Mi nhảy từ trên một cành cây xuống, khuôn mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, nàng tặc lưỡi:

“Chậc chậc, bao nhiêu người huynh không thích, lại cứ thích Nhạc tỷ. Quả nhiên Diệp đại sư huynh luôn muốn chọn núi cao mà trèo.”

“Muội có ý gì?”

Diệp Tuyên khẽ giật khóe miệng, cuối cùng chỉ thở dài, quyết định không chấp nhặt với sư muội mà hỏi xin lời khuyên của nàng.

Ai ngờ Ngọc Mi không những không xấu hổ, còn đưa tay vỗ ngực, khóe miệng cong lên đầy kiêu căng tự phụ:

“Nói cho mà biết, đến cả muội còn có khả năng tán đổ Nhạc tỷ hơn cả huynh!”

Diệp Tuyên: “...”

“Muội có thể muốn làm gì thì làm, nhưng tuyệt đối không thể đả kích đến bản lĩnh đàn ông của Diệp Tuyên!”

Hắn lập tức đáp lời, giọng nói vững vàng tựa núi Thái Sơn, khuôn mặt đậm chất ôn hòa nhã nhặn, hệt như một thư sinh điển hình.

Diệp Tuyên tự tin rằng chỉ cần hắn ra tay, bất kỳ thiếu nữ nào cũng sẽ đổ rầm rầm! Chẳng qua hắn không thích lạm dụng “mị lực” với phái yếu mà thôi!

Ngọc Mi dám nói năng bạt mạng như vậy là bởi nàng chưa thấy được vẻ phong độ nam tính của Diệp Tuyên, âu cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi!

Diệp Tuyên tự đắc nghĩ thầm, nụ cười cũng thoáng trở nên ôn hòa hơn mà đưa tay xoa cằm, ngẫm nghĩ.

Ngọc Mi thấy bộ dạng của vị sư huynh, biết ngay tên này lại đang dương dương tự đắc, nàng liền thở dài, đứng dậy, hai tay chống nạnh nói:

“Sư huynh, muốn ta chứng minh chứ?”

“Ha ha, chứng minh thử xem.”

Diệp Tuyên phì cười như đang thấy một trò khôi hài, hắn ngẩng đầu nhìn sư muội và chờ xem nàng tính làm gì.

Bất chợt, Ngọc Mi cúi người xuống, tạo thành một áp lực vô hình bao trùm lấy Diệp Tuyên. Nàng đưa tay túm lấy cổ áo hắn kéo lên, tay kia nâng cằm. Trong lúc vị đại sư huynh còn đang lơ là, nàng đã nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

“Không cần vòng vo nữa, hay để muội chứng minh ngay bây giờ nhé?”

Con ngươi đen láy của Ngọc Mi lộ ra ý cười, nàng dí sát lấy khuôn mặt của hắn, trong khi bàn tay nhẹ nhàng mân mê chiếc cằm của Diệp Tuyên.

Diệp Tuyên: !!!

Hắn giật mình, định đưa tay đẩy Ngọc Mi ra, nhưng ngọc thủ của nàng đã kịp đẩy tay Diệp Tuyên xuống, khẽ cười nói:

“Nào, đó không phải là cách đối xử với một vị tiểu thư đâu, Diệp sư huynh.”

Khí chất của Ngọc Mi lúc này thay đổi hoàn toàn, toát lên vẻ ma mị nhưng chẳng hề dung tục, hệt như một đóa sen vừa chớm nở, hấp dẫn khôn cùng nhưng vẫn tinh khiết không tì vết.

Diệp Tuyên - kiếp trước sống khép kín với mọi người, kiếp này lại chưa từng tiếp xúc thân mật với bất kỳ người phụ nữ n��o, cho nên lúc này nhịp tim của hắn như muốn ngừng đập. Thành ra hắn mấp máy môi như định nói gì đó, ấy thế mà tuyệt nhiên không một lời nào có thể đi ra khỏi cổ họng.

Chính vào lúc này, cơ thể hắn đã hành động trước khi tâm trí kịp tiếp nhận toàn bộ thông tin.

Diệp Tuyên đưa hai tay nắm lấy cánh tay đang giữ cằm của Ngọc Mi, khiến cho nàng thoáng giật mình:

“Sư huynh?”

Bụp!

Nhanh gọn lẹ, không một động tác thừa thãi, Diệp Tuyên khống chế Ngọc Mi, quật nàng xuống mặt đất. Cũng may thân thủ của sư muội này không tệ, nàng dễ dàng tiếp đất và giữ được khoảng cách với vị sư huynh.

Khí chất mỹ nữ còn chưa kịp tỏa ra đã tan tành, chỉ thấy Ngọc Mi nhanh chóng xù lông lên với Diệp Tuyên:

“Huynh điên à! Tán đổ chứ không phải là “Tán” đổ!”

Diệp Tuyên giờ mới bừng tỉnh, nhưng hắn nhanh chóng khôi phục bộ dạng ôn nhã của một vị sư huynh, mở quạt che miệng cười gượng:

“Lỗi của ta, đó là phản xạ cả thôi.”

“Con mẹ nó chứ, phản xạ kiểu gì mà túm cổ con gái người ta rồi quật xuống đất thế hả?”

Ngọc Mi nghe vậy liền giật nhẹ khóe miệng mà không nhịn được buông lời thô tục, không còn chút vẻ nữ tính nào cả.

Diệp Tuyên biết chuyện này hoàn toàn do sự nhát gái của mình mà ra, chỉ cười khổ không nói gì. Điều đó khiến Ngọc Mi cũng thoáng nguôi cơn giận, cuối cùng thở dài:

“Thế mà vẫn cố chấp theo đuổi Nhạc tỷ…”

Thực sự quá ngu ngốc.

“Muội đi bố trí trận pháp đây, trong thời gian này huynh phải canh giữ cẩn thận, đừng để yêu thú thoát ra.”

Nàng phất tay rồi phi thân lên một cành cây, thoắt cái đã biến mất vào rừng sâu. Diệp Tuyên thở dài, đưa tay che mặt:

“Muội ấy không biết xấu hổ là gì sao?”

Nhưng mà, nàng bảo Diệp Tuyên cố chấp, có lẽ là đã có phần đúng.

Ba năm trước, hắn không hề may mắn như hiện tại, phải làm một kẻ lưu lạc phiêu bạt, thậm chí còn chẳng phải người của Xuân Quốc, trải qua vô vàn sóng gió.

Trong một lần nguy hiểm đến tính mạng, Thanh Nhạc đã ra tay cứu hắn, rồi trị thương cho Diệp Tuyên.

Hắn vĩnh viễn khó lòng quên được, thân ảnh người phụ nữ dùng phù chú đẩy lui một đầu hổ yêu, bảo vệ lấy hắn.

Vào lúc đó, cũng chính là thời điểm Hệ Thống kích hoạt, giao nhiệm vụ đầu tiên cho kẻ xuyên việt không may này.

Ngọc Mi đi ra khỏi bìa rừng, ngồi xuống dưới một gốc cổ thụ, không hề có ý định kiểm tra lại trận pháp, chợt thở dài.

Kiểm tra ư? Trận pháp Ngọc Mi bố trí luôn cực kỳ kỹ càng, nàng vốn không bao giờ mắc phải sai sót, nên chẳng cần phải kiểm tra lại.

Hai má nàng ửng đỏ, bàn tay đưa lên chà xát môi, thân hình yêu kiều khẽ run lên vì xấu hổ trước hành động của mình, nào đâu còn dáng vẻ mạnh dạn như trước nữa chứ?

Rõ ràng, Diệp Tuyên không phải là kẻ duy nhất bại trận trong chuyện vừa rồi.

Toàn bộ nội dung này đều thuộc bản quyền độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free